Sau khi tắm xong, Nguyên Nguyên bước ra khỏi nhà vệ sinh với đôi mắt sưng đỏ. Cô chạy lại ôm chầm lấy Vệ Nam rồi òa khóc. Vệ Nam suýt nữa thì ngã xuống đất. Cô vội bám vào thành giường để cân bằng cơ thể sau đó từ từ di chuyển về phía cái tủ bên cạnh, dựa lưng vào tủ, lúc ấy mới vòng tay ôm Nguyên Nguyên, nhẹ nhàng vỗ vào vai cô ấy.
“Khóc đi, khóc đi, khóc rồi sẽ quên mà”.
Nguyên Nguyên khóc nức nở: “Tao bị mù rồi. Vì sao lại yêu loại người ấy chứ… Chỉ vì bố con kia có tiền, chỉ vì bố nó lo cho việc làm cho anh ta… Anh ta đã nói yêu tao bao nhiêu lần, thề nguyền bên nhau suốt đời. Tao muốn xe rách cái miệng thối của anh ta…Hu hu….Tao vẫn còn yêu anh ta, tao thật ngu ngốc… Hu hu…”
“Uh, uh, anh ta là kẻ đểu cáng, chúng ta không thèm để ý đến anh ta. Thôi, khóc xong thì thôi, khóc đi, khóc đi”.
Vệ Nam vỗ vai an ủi Nguyên Nguyên, bỗng nhiên trong đầu cô ấy hiện lên thứ gì đó – phải chăng lần uống say ấy, mình cũng chửi rủa Hứa Chi Hằng như thế?
Người vỗ vai an ủi mình suốt buổi tối hôm ấy là Lục Song, nhìn thấy bộ dạng mình thế này, chắc anh ta cười đứt ruột mất.
Nhìn Nguyên Nguyên lau hết nước mắt nước mũi vào người mình thế này Vệ Nam thấy sởn gai ốc. Tối hôm ấy mình cũng giống Nguyên Nguyên bây giờ, giống như con bạch tuộc bám vào người Lục Song, sau đó khóc lóc thảm thiết, bôi đầy nước mắt nước mũi vào người anh ta……
Thật xấu hổ.
Đợi Nguyên Nguyên khóc xong, Vệ Nam vào nhà vệ sinh tắm qua rồi thay quần áo. Khi ta ngoài, thấy Nguyên Nguyên nằm bò ra bàn. Vệ Nam nói: “Tiểu Nguyên, tối nay về nhà tao chơi. Một mình mày ở ký túc buồn lắm”.
“Thôi”. Nguyên Nguyên xì mũi rồi nói: “Tao muốn lên mạng xem Naruto”. (Naruto: tên một bộ manga nổi tiếng của Nhật, đã được chuyển thể thành anime)
“Hôm nay mẹ tao làm món sườn xào chua ngọt mà mày thích ăn nhất đấy…” Vệ Nam kéo dài từ “sườn xào chua ngọt”, nghe rất hấp dẫn.
“Thật à?” Mắt Nguyên Nguyên sáng lên, nhưng vẫn cố giả bộ e thẹn: “Nhưng tao chưa đến nhà mày bao giờ, ngại lắm…”
Vệ Nam vỗ vai: “Thôi thôi, trước mặt tao mày không phải giả bộ nữa”.
Nguyên Nguyên cười rồi đứng dậy nói: “Tao đi thay quần áo, mày chờ tao nhé”.
Vệ Nam nhìn Nguyên Nguyên rồi lặng lẽ thở dài.
Khi ở bên bạn trai, Nguyên Nguyên cố tỏ ra là một cô gái nữ tính, dịu dàng. Có lần nhìn thấy cô ấy đỏ mặt nói chuyện với cậu bạn ấy, giọng nói điệu đà khiến Vệ Nam thấy “buồn nôn”. Vệ Nam biết cô ấy rất thích cậu bạn ấy. Vì vậy trước mặt cậu ta cô ấy mới dịu dàng như vậy. Tiếc rằng cái đuôi sói của cô ấy quá dài, từ một cô gái chua ngoa, đánh đá quay ngoắt 1800, biến thành cô gái dịu dàng, hiền thục. Thật chẳng ra làm sao cả. Bây giờ bị người ta đá rồi, cuối cùng cũng lộ bản chất.
Cô ấy đấm anh ta vì bốn lý do: Mẹ tôi sinh tôi không dễ dàng, bố tôi nuôi lớn tôi không dễ dàng, Vệ Nam làm bà mối không dễ dàng, lãng phí tuổi thanh xuân của tôi càng không dễ dàng – Thật đúng với bản tính bạo lực của cô ấy.
Từ xa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, Vệ Nam nhiệt tình đưa Nguyên Nguyên về nhà, vì tay xách hai túi rau mà mẹ dặn mua về cho con thỏ mẹ nổi hứng mua nên Vệ Nam đành phải dùng chân đạp cửa. Đạp mãi cửa mới mở. Lục Song mặc quần áo rộng thùng thình, vẫn cái dáng vẻ chủ nhà ấy, vừa nhìn thấy Vệ Nam là nhíu mày, tỏ vẻ coi thường: “Thì ra là em, anh cứ tưởng người ngoài hành tinh đột nhập vào nhà”.
Nói xong anh ta quay người đi vào trong, mặc kệ cửa mở.
Vệ Nam im lặng một lúc rồi bước vào phòng với khuôn mặt không chút biểu cảm. Nguyên Nguyên cười tí tởn rồi nói thầm: “Được đấy Nam Nam, anh chàng đẹp trai này mày lừa được ở đâu vậy? Mang người ta về rồi cơ đấy. Nhanh thật. Đúng là tiến bộ vượt bậc từ ốc sên đến thần rùa”.
Vệ Nam bực tức giải thích: “Bạn anh tao”. Nói xong thấp giọng bổ sung một câu: “Mặt dày mày dạn ở nhà tao mà thôi”.
Nguyên Nguyên cười toe toét: “Lý do này bị lạm dụng rồi. Còn nói là bạn anh tao. Sao mày không nói luôn là anh họ bắn đại bác không tới đi. Nói thế tao còn tạm chấp nhận được”.
Vệ Nam chưa kịp phản bác lại thì bỗng nhiên Lục Song quay đầu lại: “Tôi đúng là bạn của anh trai cô ấy mà”.
Nguyên Nguyên trố mắt nhìn, một lúc sau mới rùng mình, ghé sát vào tai Vệ Nam nói: “Thính giác của anh ta thật đỉnh, đúng là đồ tai lừa”. (Nguyên Nguyên ghê gớm xem chừng cũng vẫn không bằng anh Lục Song nhỉ ^^)
Vệ Nam cười: “Người ta viết tiểu thuyết trinh thám đấy, không có gì có thể giấu được anh ta”.
Lục Song quay đầu, nhẹ nhàng đẩy kính và nói: “Không phải tai tôi thính mà hai cô đây nói thầm, decibel… hơi cao thì phải”. (Anh có cần quá đáng thế không=.=)
Hai cô gái im lặng.
Mẹ Vệ Nam bưng đĩa sườn xào chua ngọt ra bàn, mỉm cười thân thiện với Nguyên Nguyên: “Cháu là bạn học của Nam Nam à?”
Nguyên Nguyên gật đầu và nói: “Vâng ạ, cháu là bạn cùng phòng ạ”.
Mẹ Vệ Nam vội đặt đĩa sườn xuống bàn, chạy lại nắm tay Nguyên Nguyên và nhiệt tình nói: “Nào, mau lại đây ngồi đi. Nam Nam nhà cô làm phiền các cháu rồi. Sống cùng nó bốn năm, phải chịu đựng bao nhiên thói quen xấu của nó. Các cháu thật vất vả”.
Vệ Nam đứng cạnh, mắt gườm gườm. Nguyên Nguyên cười toe toét nói với mẹ Vệ Nam: “Cô đừng nói thế, Nam Nam ở cùng chúng cháu bốn năm cũng vất vả lắm ạ. Như nhau mà cô”. Miệng nói nhưng mắt liếc nhìn đĩa sườn thơm phưng phức, bốc khói nghi ngút trên bàn ăn. Dáng vẻ thèm nhỏ nước miếng nhưng phải cố kiềm chế trông thật buồn cười.
Vệ Nam nhìn Lục Song rồi mỉm cười nói: “Anh ở nhà em… có dễ chịu không?”
Lục Song nhún vai: “Anh chuyển ra ngoài rồi. Hôm nay cô gọi anh đến ăn cơm, nói là muốn chúc mừng em sống sót trở về sau kỳ thi”.
Vệ Nam mỉm cười: “Mẹ em gọi anh đến thì anh đến à? Được đấy, rất biết nghe lời”.
“Tôn trọng người trên là điều nên làm”. Lục Song bình tĩnh nói, nói xong bổ sung thêm một câu, “Hơn nữa, món sườn rán cô làm rất ngon, anh rất muốn nếm thử”.
Vệ Nam bực mình, không thèm quan tâm đến anh ta.
Mọi người cùng ngồi vào bàn ăn cơm. Thức ăn mẹ Vệ Nam nấu rất ngon, loáng một cái đã gần hết. Sau khi ăn xong, mẹ Vệ Nam ho một tiếng lấy giọng rồi mỉm cười nói với Vệ Nam: “Nam Nam, con thực tập ở bệnh viện nào?”
Vệ Nam ngoan ngoãn trả lời: “Bệnh viện thứ ba trực thuộc đại học Y”.
Mẹ cười rất tươi: “Thế chẳng phải cách công ty Lục Song rất gần sao?” Nói xong quay sang nói với Lục Song: “Tiểu Song à, chỗ mà cháu thuê là phòng hai người ở à?”
Vệ Nam nghe vậy, mặt biến dạng, vội quay sang nháy mắt với Lục Song.
Lục Song nhìn Vệ Nam, sau đó nghiêm túc cúi đầu nghĩ một lúc rồi nói: “Vâng ạ, phòng hai người ở, có bếp, có thư phòng, còn có một phòng ngủ để không. Nam Nam muốn dọn sang ở cùng không?”
Mẹ Vệ Nam cười tươi như hoa nở: “Vậy thì tốt quá. Nam Nam, con dọn ra ở cùng với Lục Song, hai đứa chăm sóc lẫn nhau, hơn nữa lại tiết kiệm được tiền phòng. Con ở một mình mẹ không yên tâm. Chắc chắn là ngày nào cũng ngủ quên”.
Vệ Nam thở dài rồi chống tay lên trán.
Dáng vẻ của mẹ thật giống với nhân viên bán hàng ở siêu thị, chỉ muốn mau chóng bán quách con gái mình đi, lại còn miễn phí chuyển hàng đến tận nhà. Trên hàng dán đầy mác đại hạ giá, đại hạ giá. Thật khiến người ta không còn gì để nói.
Vệ Nam ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Mẹ, chúng con thực tập nhà trường đã sắp xếp ký túc riêng rồi”. Sau đó cô quay sang cười toe toét và nói với Nguyên Nguyên: “Đúng không, Nguyên Nguyên?”
Nguyên Nguyên gật đầu nói: “Đúng vậy”. Nói xong lại mỉm cười nói với mẹ Vệ Nam: “Có điều có thể chuyển ra ngoài sống. Cháu thấy cô nói rất có lý. Năm nay tiền thuê nhà đắt lắm, tiết kiệm được tội gì phải lãng phí. Hơn nữa cháu cũng thấy buổi sáng Nam Nam khó mà dậy sớm được”. Sau đó cô quay sang cười với Vệ Nam: “Đúng không, Nam Nam?”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: