Cuối cùng Vệ Nam cũng được nếm mùi đau khổ giống như các anh chị khóa trên đã nói. Thầy giáo ra đề thi rất ngẫu hứng. Những câu hỏi trắc nghiệm biến thái được chọn trong kho đề thi mênh mông bất tận. Câu hỏi lớn cuối cùng cố tình cho thêm một vài triệu chứng nghi vấn phức tạp để dọa thí sinh, khiến họ tim đập chân run, khóc lóc thảm thiết, sau đó ôm quyển giáo trình dày như từ điển, nghiền ngày nghiền đêm để thi lại. Cuối cùng uống mười bát canh thuốc bổ.
Nếu bạn được 59 điểm, phần lớn các giáo viên sẽ nhất quyết không cho bạn qua. Đến xin còn bị họ lạnh lùng vặn lại: “Vì sao chỉ được 59 điểm, sao không cố thêm 1 điểm nữa cho đủ”. Còn nói nào là “Bây giờ trả lời sai, mai sau chẩn đoán sai sẽ liên quan đến tính mạng con người. Thi được 59 điểm mà còn dám vác mặt đến gặp tôi”. Giáo viên nghiêm khắc hơn sẽ nói: “Câu hỏi đơn giản thế này mà cũng không biết trả lời. Em học qua “Phụ khoa” chưa?”
Nửa tháng thi cử trôi qua rất nhanh.
Buổi chiều thi xong, các bạn cùng phòng Vệ Nam ngủ liền hai mươi tiếng. Cuối cùng cũng cảm nhận được niềm sung sướng của việc ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh dậy. Lúc tỉnh dậy cả lũ ngơ ngác nhìn nhau, sau đó cười ầm ĩ cả lên.
“Con gấu trúc Vệ Nam này, mau quay về vườn thú đi”.
“Nguyên Nguyên, mày có kém gì đâu. Hai con mắt thâm đen, cộng thêm đôi môi thâm sì, tạo thành hình tam giác đều”.
Nguyên Nguyên soi gương rồi nghiêm túc nói: “Vệ Nam, môi tao nhợt nhạt thế này mà mày bảo là thâm sì à? Mày bị mù màu à?”
Vệ Nam nhìn chằm chằm vào môi của Nguyên Nguyên, sau đó dụi mắt và nói: “Đúng là tao bị mù màu rồi. Môi của mày rất trắng, lại còn nứt nẻ nữa, mau tô son đi, nếu không đi ra ngoài người ta sợ phát khiếp”.
Sau khi chải chuốt xong, cả lũ trở lại dáng vẻ hoạt bát của tuổi thanh xuân.
Đêm tối cuối cùng trước bình minh, cuối cùng cũng qua đi trong tiếng kêu gào thảm thiết.
Nhiều năm sau, mọi người tụ tập ăn uống, xem tiểu phẩm chào mừng năm mới của Tiêu Thẩm Dương.
Một số người bỗng nhiên hỏi lại cảm nhận của Vệ Nam về kỳ thi năm ấy. Vệ Nam nói: “Thực ra kỳ thi tổng hợp rất ngắn ngủi, đôi khi nghĩ lại, vào phòng thi rồi ra, một môn xong. Vào phòng thi, không ra, chín môn xong. Mọi người biết điều đau khổ nhất trong kỳ thi tổng hợp ấy là gì không? Đó là cầm đề thi, khó quá, không biết làm… Mọi người biết đau khổ nhất là gì không? Đó là tưởng là khó, quyết định không ôn, kết quả đề thi rất dễ mà cũng không biết làm…. Mọi người biết đau khổ hơn hai điều kia là gì không? Đó là vì chuẩn bị cho kỳ thi, lo lắng suốt mấy đêm không ngủ. Kết quả là ngủ gật trong phòng thi”.
Chương 8. Nguyên Nguyên ghê gớm
Danh sách thực tập của trường Y đã được dán trên bảng thông báo. Trong cuộc họp, giáo viên hướng dẫn không ngừng nhấn mạnh những điều cần chú ý khi đi thực tập. Sinh viên bên dưới nhìn thì có vẻ chăm chú nghe, thực chất là bắn tin nhắn ầm ầm dưới ngăn bàn.
“Nam Nam, ngày mai mày định đi đâu chơi?”
“Tao phải về nhà, bố mẹ tao muốn chúc mừng cô con gái yêu quý sống sót sau kỳ thi”.
“Nhà ở đây là sướng rồi, thật ngưỡng mộ. Ngày mai tao đi mua sắm. Nếu không mua hết tiền thì tao thể sẽ đổi lại tên”.
Vệ Nam phì cười: “Viên Viên đổi lại vẫn là Viên Viên. Cách nói ấy cũ rồi”. (Trong tiếng Trung Quốc, hai chữ Nguyên Nguyên 原元phát âm giống với Viên Viên 圆圆, viên viên có nghĩa là tròn trĩnh. Vệ Nam lợi dụng hiện tượng đồng ầm để trêu chọc Nguyên Nguyên)
Vệ Nam và Nguyên Nguyên cùng nhóm, thực tập ở bệnh viện thứ ba trực thuộc đại học Y.
Bắt đầu từ tuần sau, mọi người sẽ phải xa trường lớp. Nhìn bàn ghế quen thuộc, không ai tỏ chút lưu luyến gì. Nguyên Nguyên vui mừng đập tay xuống bàn và nói: “Cuối cùng có thể rời xa chúng mày rồi, ngồi suốt cả tháng trời, mông bà mày sắp biến thành quả bí ngô rồi”. Vệ Nam mỉm cười vỗ vai Nguyên Nguyên: “Nguyên Nguyên yêu quý, chú ý vẻ nữ tính”. “Nữ với chả tính, ngấy hết cả người…” chưa nói hết câu, chỉ thấy có cơn gió lạnh thổi đến…
“Tiểu Nguyên, anh có chuyện muốn nói với em”. Cậu bạn mặt đang biến dạng vì sốc kia là bạn trai của Nguyên Nguyên, tên là Phương Đào, cũng là bạn học cấp ba của Vệ Nam, học ở học viện hóa học cách trường Y rất xa.
Nguyên Nguyên muốn chui xuống lỗ cho rồi. Ngoan ngoãn đi theo bạn trai.
Nhìn dáng họ bước đi, Vệ Nam lặng lẽ thở dài. Không phải là muốn trù úm Nguyên Nguyên, nhưng không hiểu sao Vệ Nam nghĩ rằng cậu bạn kia tìm Nguyên Nguyên để say goodbye.
Quả nhiên, Vệ Nam đoán không sao. Trên đường về ký túc, cô đi qua khu rừng nhỏ. Đứng từ góc này có thể nhìn thấy rõ hai người.
Nguyên Nguyên mặc bộ váy nữ tính đang đứng đối mặt với cậu bạn cao gầy. Cậu bạn đó nói với giọng khó chịu: “Chúng ta chia tay nhé, sau khi tốt nghiệp anh phải đến nơi khác tìm việc. Chúng ta yêu nhau ba năm rồi. Chia tay nhẹ nhàng, không vướng mắc gì, được không?”
Nguyên Nguyên xắn tay áo, cười toe toét nói: “Nói lại lần nữa”.
Cậu bạn kia ho một tiếng rồi nói: “Anh muốn nói chúng ta chia tay. Anh không muốn dính dáng đến em nữa. Chúc em tìm được người khác tốt hơn”.
Nguyên Nguyên bình tĩnh nói: “Là con trai phải biết tôn trọng phụ nữ, cho dù có chia tay thì cũng phải do tôi nói chứ không phải anh, hiểu chưa?” (Quá đúng, he he ^^)
Cậu bạn kia ngạc nhiên sững sờ, bỗng nhiên Nguyên Nguyên bật cười một cách bí hiểm: “Đừng tưởng tôi không biết gì. Nhân lúc tôi thi cử bận rộn, vất vả, anh và cái con học ngoài trường xí xớn với nhau gần một tháng rồi, đúng không? Coi tôi là con ngốc à? Đến nơi khác tìm việc chẳng qua là vì bố của con kia muốn anh vào công ty làm việc, đúng không? Anh muốn leo cao thì cứ nói thẳng ra, cần gì phải vòng vo tam quốc cho mất thì giờ”.
Nói xong, cô ấy tung một cú đấm vào má trái của anh ta.
“Cú đấm này thay cho lời thăm hỏi của mẹ tôi. Sinh tôi ra không dễ dàng chút nào, anh biết không?”@_@
Sau đó, Nguyên Nguyên đấm vào má phải của anh ta.
“Cú đấm này thay cho lời thăm hỏi của bố tôi. Nuôi lớn tôi vất vả thế nào anh biết không?”
Nguyên Nguyên đấm tiếp vào mũi anh ta.
“Cú đấm này thay cho lời thăm hỏi của Vệ Nam. Cô ấy là người mai mối, khổ sở thế nào anh biết không?”
Cuối cùng Nguyên Nguyên đấm một cú vào bụng anh ta.
“Cuối cùng là Nguyên Nguyên tôi hỏi thăm anh. Tôi yêu anh ba năm, lãng phí ba năm. Tuổi thanh xuân của tôi anh có đền được không?” Nói xong Nguyên Nguyên vung tay áo, trước khi đi còn chửi vào mặt anh ta: “Chị em của tôi ở khắp bốn phương. Sau này tốt nhất anh đừng ốm đau gì. Đắc tội với con gái ngành Y, hậu quả sẽ vô cùng đáng sợ. Hãy nhớ lấy”. (Thật kinh dị, nhưng mờ ngưỡng mộ Nguyên Nguyên quá )
Sau đó cô ấy bình thản quay người bước đi.
Vệ Nam thấy cậu bạn kia khom lưng ôm bụng, bộ dạng rất thảm hại, một lúc sau mới đứng dậy được, cầm cành cây lê từng bước lên phía trước – Nguyên Nguyên ra tay hơi nặng.
Vệ Nam và cậu ta là bạn học hồi cấp ba. Nhờ Vệ Nam mà Nguyên Nguyên và cậu ta mới quen nhau. Lúc nãy Nguyên Nguyên thay mặt mình cho cậu ta một quả đấm, bây giờ gặp mặt chào nhau cũng không tiện.
Vệ Nam phì cười, thấy cậu ta tiến đến gần liền nấp sau gốc cây.
Một cơn gió thổi đến, tiếng lá cây xào xạc giống cảnh gọi hồn trong phim kinh dị.
Không khí u ám bao trùm lên khu rừng, có lẽ rất nhiều người đã chia tay ở đây.
Về đến ký túc, Vệ Nam thấy trong nhà vệ sinh có tiếng nước chảy rất to, hòa lẫn với tiếng khóc của Nguyên Nguyên. Vệ Nam cảm thấy xót xa trong lòng. Những đôi tình nhân mặn nồng hồi học đại học, sau khi tốt nghiệp lần lượt chia tay nhau, có người chuyển bạn thành thù. Nhớ lại quãng thời gian đẹp đẽ trước đây sao mà thấy chua chát thế....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: