“Winner! Cô có chuyện muốn nói với con!” - Bạch Hồ bất ngờ gọi tên cô.
Winner như bừng tỉnh, ngước vội đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào bà. Liệu có ngu ngốc qua không khi cô hy vọng vào một phép màu sẽ xảy ra? Liệu có được không? Hy vọng như thế có phải là điều không được phép?
“Cô cũng đã có tuổi và cảm thấy không còn thích hợp với công việc đang làm. Cô sẽ bàn giao lại các giấy tờ và những món nợ cho con. Hãy tiếp quản sự nghiệp của cô.” - Bạch Hồ chậm rãi nói từng từ một cách thản nhiên. Trong khi đó, tất cả mọi người có mặt trong căn phòng đều bàng hoàng.
Chương 10:
“Sao lại như thế? Không phải người thừa kế sẽ là con sao?” - Người đầu tiên phản đối là Kim.
Vương có chút bất ngờ nhưng cũng không có ý kiến gì. Anh không hứng thú với công việc này chút nào. Để Winner làm càng tốt. Anh cũng không muốn Kim dính vào.
Về phần Nhi, mười phần không bằng lòng nhưng không dám lên tiếng. Con dâu mới về nhà chồng, biết gì mà tham gia ý kiến.
Riêng đối với Winner, sau khi bàng hoàng nghe Bạch Hồ nói xong, cô lập tức hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Cô vẫn sẽ phải làm công việc này, sống với cái thân phận không tên tuổi, không cha mẹ cho đến khi mắt khép lại và sự sống chấm dứt. Không có lối thoát nào hết. Cũng không có một chút cơ hội cho cô được một lần sống như những người bình thường khác.
Cô đã sai rồi. Cô đã sai vì dám hy vọng một điều không thể. Vì vậy nên cô bị phạt như thế này. Hình phạt suốt kiếp sống như một bóng ma không được công nhận sự tồn tại.
“Con không chấp nhận chuyện này!” - Kim tiếp tục hét lên.
“Mẹ đã quyết định!” - Bạch Hồ cương quyết.
“Tại sao lại là chị ta?” - Chỉ thẳng vào mặt Winner, Kim phẫn nộ quát lên.
“Mẹ có lý do của mình. Rồi con sẽ hiểu.” - Bạch Hồ trước sau vẫn không chút thay đổi thái độ.
“Mẹ không thương con!” - Kim hét lên.
Quay sang nhìn Winner, con bé lao tới nắm cổ áo cô, lay mạnh mà hét: “Tôi ghét chị! Chị cút đi! Cái thứ không cha mẹ! Sao dám cướp mọi thứ của tôi? Cút đi!”
Vương lao đến can em gái nhưng Kim đã kịp cầm ly nước ngọt của Nhi gần ngay đó ném thẳng vào đầu Winner.
Dòng nước Sting đỏ hòa cùng dòng máu chảy xuống làm chiếc áo trắng trong chớp mắt đổi màu.
Kim giật mình trước hành động bộc phát của mình, vội vã đẩy mạnh Winner ra mà lùi lại phía sau.
Nhi nhanh nhẹn lao đến ôm Kim để giữ con bé bình tĩnh.
Còn Winner, đầu cô cùng với chiếc ly đều vỡ. Lảo đảo khuỵu hẳn xuống, mọi thứ trước mắt cô đều tối sầm.
Khi có thể nhìn trở lại, cô thấy Vương đang đứng cạnh cố giữ cho mình có thể thăng bằng.
Vương có thể hiểu Bạch Hồ làm vậy vì muốn tốt cho anh và Kim. Vì bà không muốn hai người vướng vào thế giới phức tạp này nên mang mọi thứ để Winner gánh. Trong chuyện này, Winner hoàn toàn không có lỗi.
Có lẽ anh từng rất ghét cô. Nhưng trong giờ phút nghe Kim chửi cô thậm tệ và nỗi đau trong mắt cô khi nghe những điều đó, anh chợt cảm thấy cô quá đáng thương rồi. Hình như từ ngày cô về đây, anh chưa bao giờ thấy cô cười lớn tiếng, càng chưa bao giờ thấy cô khóc. Cô luôn lặng lẽ một mình như một linh hồn bơ vơ. Không ai trò chuyện, không ai thấu hiểu. Cô đủ thông minh để giúp mẹ anh đòi những số tiền tưởng chừng đã mất thì dư thông minh để biết buồn, biết suy nghĩ. Nhưng tất cả những gì cô tỏ ra chỉ là sự im lặng. Im lặng để chịu đựng và im lặng để tạo vỏ bọc.
Anh đã luôn nghĩ cô vì hư hỏng, không ra gì nên mới ham mê và chìm đắm trong thứ ma túy tổng hợp mà cô hay dùng. Đến hôm nay tự nhiên cảm thấy có lẽ vì đã quá đau khổ, quá sợ hãi với thế giới này nên cô mới chạy trốn mọi thứ theo cách đó.
Suy cho cùng, Winner dù có như thế nào cũng chỉ là một đứa con gái. Bản chất chung của con gái là yếu đuối. Chỉ khác nhau ở chỗ có những cô gái bộc lộ sự yếu đuối ra ngoài, nhưng lại có những cô gái chọn cho mình một vỏ bọc để che giấu.
Winner đã cô đơn đến mức sợ được quan tâm. Bàn tay run rẩy gầy xanh xao kia đang cố gạt tay Vương ra.
Vương buông tay ra nhưng vẫn để bàn tay hờ trên không trung sẵn sàng đỡ Winner bất cứ khi nào cô gục xuống. Nhìn vào mắt cô, Vương đọc được sự bơ vơ, chỉ mong ai đó ôm vào lòng để nương tựa một chút.
Rời khỏi bàn tay Vương, Winner nhìn về phía Bạch Hồ, đầu cúi xuống như một sự phục tùng.
“Cô cứ làm những gì cô muốn.” - Sau câu nói thì thào không còn chút sức lực, Winner xoay người, lảo đảo rời khỏi phòng, để lại phía sau đôi mắt Vương đang dán chặt vào lưng cô và tiếng khóc ấm ức của Kim.
***
Cái xóm nhỏ của cô nghèo lắm. Nó nghèo xác xơ đến đáng sợ. Nghèo đến mức ai cũng chỉ ước mình có cơ hội rời khỏi đó. Với họ, chỉ cần đi khỏi đó thì phía trước đã là một tương lai tươi sáng. Chính cô cũng mang theo niềm tin đó cố chấp bỏ đi.
Đám trẻ trong xóm đứa nào cũng nhếch nhác gầy gò. Nhưng cô có lẽ là đứa trông thảm nhất. Bộ váy trắng cũ đã ngả màu đất được mặc đi mặc lại từ ngày này qua tháng khác. Mái đầu rít bẩn đến mức không còn có thể chải. Làn da đen đúa ôm vừa khít khung xương gầy guộc.
Mẹ chưa bao giờ ôm cô vào lòng, chưa bao giờ chải đầu cho cô, cũng chưa bao giờ tắm cho cô. Ba thì đi suốt ngày và trở về với men rượu nồng nặc. Điều duy nhất ông làm cho cô là những trận đòn đều đặn. Đánh cho đến lúc cô chẳng còn muốn bật khóc vì nhận ra càng khóc lóc lại càng bị đánh nhiều hơn.
Với bộ dạng kinh khủng sẵn có và những đòn lươn in hằn, cô hiển nhiên trở thành “quái vật” trong mắt đám trẻ xóm nghèo. Không đứa nào đủ can đảm đến gần cô.
Hằng ngày, cô đứng từ xa nhìn đám trẻ chơi đùa. Những trò chơi của chúng, tiếng cười giòn tan của chúng, cô thật rất muốn thử một lần. Nhưng ngoài đứng nhìn, cô cũng chỉ có thể đứng nhìn.
Cô thích nhất là nhìn cả đám trẻ con tranh nhau một trái banh đã móp méo gần hết hơi. Trông tụi nó mới vui làm sao.
Còn cô, đứng từ xa, mắt dõi theo trái bóng lăn, miệng cười ngu ngơ mỗi khi thấy chúng cười rộ lên.
Suốt thời gian đó, ước mơ của cô là được đá thử trái banh đó một lần.
Cơ hội của cô thật sự đến khi đám trẻ đá trái banh lăn quá xa về phía cô. Nó còn lăn qua cô, lao sang bên kia đường và dừng lại trong đám cỏ khô mới xịt thuốc.
Không do dự, cô chạy đến với hy vọng có thể đá banh trả lại. Biết đâu đám trẻ sẽ vì thế mà cho cô chơi chung.
Nhưng người tính đúng là không bằng trời tính. Còn chưa kịp đến chỗ trái banh thì cô bị một chiếc xe đạp đang trên đà xuống dốc tông phải.
Cả người cô xây xát, máu hòa với đất dẻo quánh dính cả mình mẩy, ấy thế còn bị người lái xe cho mấy bạt tai vì bất ngờ lao ra đường làm bà ta xém chút té. Điều may mắn duy nhất là cô không bị gãy bất cứ cái xương nào.
Cô nhớ, mỗi lần em gái cô ngã, nó đều khóc ầm lên rồi ngồi yên đó đợi mẹ đến bế lên. Cô thật cũng rất muốn òa khóc và được mẹ ôm vào lòng mà dỗ. Quả thật lúc này, cô đau lắm. Cảm thấy rất đau.
“Mẹ ơi, con đau lắm! Mẹ ôm con một lần thôi được không?” - Tiếng Winner thổn thức vang lên trong căn phòng.
Đăng đang thu dọn đống bông băng và mảnh thủy tinh gắp ra từ đầu cô, nghe những lời đó mà cảm thấy mắt cay xè, tim tê buốt nói không thành lời.
Nhìn về phía Winner, cô gái anh yêu thương đang nằm co ro trên giường, tự vòng tay ôm lấy thân mình, khóe mi có gì đó ươn ướt lặng lẽ chảy ra, thấm xuống gối rồi biến mất. Giọt nước mắt ấy lặng lẽ quá. Lặng lẽ như chính cô. Lặng lẽ như cái cách cô chịu đựng mọi thứ....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: