Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Những ngày đợi nắng - Quái Vương


Nhìn bộ dạng Kim, Ngọc quả thật bị dọa cho phát hoảng. Anh từng làm không ít cô gái phải khóc, nhưng chẳng hiểu sao nước mắt Kim cứ như từng giọt axit nhỏ vào tim anh. Đau thắt!

Ôm Kim chặt hơn vào lòng, Ngọc vỗ nhẹ lưng cô dỗ dành. Làm ơn nín khóc đi! Anh sẽ đau đến chết mất.

“Mọi người… không thương em… nữa rồi...” - Vẫn ở trong vòng tay Ngọc, Kim thổn thức.

“Sao em lại nói vậy?” - Đặt một nụ hôn lên mái tóc Kim, giọng Ngọc thật hiền.

“Mẹ để cho Winner… tiếp quản công việc. Anh hai… thì tát em… Không ai thương… em nữa...” - Kim lại òa khóc như đứa trẻ làm nũng khi có người nhắc lại những vết thương.

Trái ngược với Kim, tâm trạng Ngọc đột nhiên tốt đến lạ lùng. Vậy là nỗi lo trong lòng anh đã được giải quyết rồi. Anh sẽ đợi Kim học xong sau đó cưới cô, mang cô đi khỏi thế giới đó.

“Em ngoan nào! Nín đi! Còn anh thương em mà. Có muốn về nhà anh chơi không? Ông bà và ba mẹ anh hiền lắm. Mẹ anh sẽ nấu gì đó thật ngon cho em ăn.” - Nhẹ nhàng đẩy Kim ra, Ngọc kiên nhẫn lau hết những giọt nước mắt tèm lem trên gương mặt cô bé.

Trong người có men, đôi mắt ướt của Kim càng mơ màng hơn, gò má hồng đáng yêu, đôi môi đỏ đầy khiêu khích.

Phía trước quán có một cây trứng cá lá xanh mượt mà.

Ánh nắng khẽ khàng rọi qua từng khe hở chiếu xuống mặt đất.

Xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, nắng hé mắt trông vào chiếc bàn nơi người con trai đang hôn lên đôi môi cô gái có mái tóc bồng bềnh như dòng thác trong đêm.

***

Trong một năm, những ngày thoải mái nhất chính là ngày Tết. Chẳng ai nỡ bắt lỗi nhau hay nặng lời với nhau trong những ngày đầu năm. Quen hay lạ cũng cùng nhau kênh ván bài, chơi ván lô tô, mọi người cùng cười nói rôm rả. Thế nhưng tại nhà họ Trần, những ngày Tết năm nay nặng nề như có tang.

Đám người làm trong nhà đi đứng, trò chuyện hay làm việc cũng đều cố gắng nhẹ nhàng hết sức. Ánh mắt họ sợ sệt dò xét mọi động tĩnh trong nhà.

Nguyên nhân là vì nét mặt ai cũng khó coi quá. Đặc biệt là Kim.

Con bé luôn cáu gắt kể cả vì một chuyện nhỏ nhặt và sẵn sàng đuổi việc bất cứ ai không vừa ý. Đồ vật không vừa mắt cũng bị đập cho tan nát. Bạch Hồ và Vương không lên tiếng, đám người làm nào dám can ngăn.

Từ sáng sớm Bạch Hồ đã đến phòng khách, tìm Winner đến nói chuyện và ở yên trong đó đến giờ. Bên ngoài cửa chễm chệ bốn tên đàn em đứng gác không cho ai đến gần. Điều này càng làm Kim điên tiết hơn. Sáng đến giờ đã có ba cái bình và một bộ ly pha lê bị con bé đập vỡ, sáu người làm đã bị đuổi việc. Không khí trong nhà chưa bao giờ đáng sợ như lúc này.

Mặt trời đứng bóng điểm mười hai giờ trưa, cánh cửa phòng khách cọt kẹt mở ra. Ngay sau đó, Winner uể oải đi ra ngoài, sắc mặt nhợt nhạt rất khó coi.

Thế nhưng mọi người trong nhà đều nghĩ đó là vẻ ngoài giả tạo. Tự dưng được hưởng cả một cơ ngơi thế này, thiếu điều ngẩng mặt lên trời mà gào lên sung sướng, có gì mà mặt mũi lại thế kia.

Sau khi Winner rời đi không lâu, Bạch Hồ cũng ra ngoài, vẻ mặt hoàn toàn bình thản và tĩnh lặng. Nếu để ý kỹ, trong đôi mắt bà có gì đó thật nhẹ nhõm và thanh thản.

Băng qua dãy hành lang rải rác cánh hoa anh đào, Winner trở về phòng mình đã thấy cánh cửa hé mở. Đến phòng cô chỉ có thể là Đăng.

Quả nhiên không sai. Anh đang ở trong phòng cô, nhàn rỗi pha trà và thưởng thức.

“Em cũng uống một tách nhé! Trà Quan Âm, ngon lắm đó!” - Thấy Winner đi vào, Đăng cười hiền, rót thêm một tách trà và đợi cô đến uống.

Thế nhưng Winner không hề đụng vào. Cô đi đến bên giường và mệt mỏi đổ người xuống, nét mặt vô cùng bế tắc.

“Đi với anh nhé!” - Nhấp một ngụm trà, Đăng mở lời không đầu không đuôi.

“Em không thể rời khỏi đây.” - Nhưng Winner vẫn hiểu anh muốn nói gì.

“Tại sao? Em định sẽ sống như thế này cả đời sao?” - Đăng không vui chút nào.

“Em cũng không biết nữa.” - Ngồi bật dậy, Winner mồi cho mình một điếu thuốc, cố rít những hơi dài để đầu óc thôi tỉnh táo, thôi khắc khoải. Những lời Bạch Hồ vừa nói đã làm cô nghẹt thở vì đau đớn. Con người ta chỉ thật sự tổn thương khi hiểu được điều gì đang diễn ra. Winner tình nguyện muốn mình là kẻ vĩnh viễn chẳng hiểu gì trên đời. Cảm giác và suy nghĩ chính là thứ thừa thãi cô không cần đến nhất. Nó tồn tại chỉ để làm cô khốn khổ thêm mà chẳng thể giúp ích được gì. Cô cần thuốc lá để giúp mình thôi quá hiểu rõ mọi chuyện.

“Xem như là anh năn nỉ em đó có được không?” - Đăng thở dài bất lực. Anh thừa biết Winner là kẻ cứng đầu không ai có thể lay chuyển. Cái gì cô đã nói không thì hôm nay hay vĩnh viễn sau này cũng sẽ là không. Thế nhưng anh vẫn muốn cố gắng làm cô thay đổi suy nghĩ. Thà cố gắng còn hơn mở to mắt nhìn.

“Trước khi đến đây, em đã có một cuộc sống hết sức kinh hoàng. Em không thể quên hết mọi ơn nghĩa mà bỏ đi. Hơn nữa, ở đây có người em yêu thương.” - Winner nhìn Đăng, thẳm sâu trong ánh mắt là sự tuyệt vọng như đang cầu cứu. Có một nỗi đau cuộn trào như nước lũ đang nhấn chìm cô. Chính ánh mắt đó đã cho Đăng biết cô không hề muốn làm điều này chút nào. Cô cũng rất muốn thoát khỏi chuyện này nhưng không thể làm gì khác.

Đặt tách trà xuống bàn, Đăng chậm rãi đi đến trước mặt Winner, chân quỳ làm điểm tựa dưới sàn, hai tay nắm lấy tay cô, đầu ngước lên nhìn cô tha thiết.

“Vậy thì em hãy làm điều em cảm thấy tốt nhất. Mệt mỏi thì nhất định phải dựa vào vai anh nhé! Anh sẽ cố mang lại bình yên cho em.” - Không rõ có phải tự mình thuyết phục chính mình hay không, nhưng trong đôi mắt Winner, Đăng cảm thấy như cô đang van nài anh đừng để mặc cô trong dòng xoáy này, đang xin anh hãy nắm lấy tay cô. Và anh đã làm như thế. Nếu không thể mang người con gái mình yêu đến nơi hạnh phúc, anh nguyện ở cùng một nơi, nhìn cùng một phía và cùng bất hạnh với cô. Đôi vai anh, tình nguyện nặng thêm một gánh bình yên mang cho cô.



Chương 12:



Ba ngày Tết qua đi nhanh chóng cùng với bầu không khí nặng nề nghẹt thở. Nhi và Vương dọn đến sống ở ngôi nhà mới Bạch Hồ chuẩn bị cho họ. Kim giận dỗi ở hẳn nhà Ngọc không chịu về. Cũng chẳng ai dám đến bắt con bé về. Ngọc đã đến xin phép và cam đoan không xảy ra chuyện gì quá đáng. Chính Bạch Hồ cũng nói để con bé ở bên ngoài nghĩ thông sẽ tự biết trở về.

Khoảng sân rộng trồng đầy hoa anh đào bỗng chốc trở lên cô tịch vắng vẻ.

Winner đã tiếp nhận toàn bộ giấy tờ về những món nợ còn chưa đòi được, và cô quyết định giải quyết tất cả gọn gàng trong ngày mùng bốn Tết. Cũng đáng thương cho những con người bị đòi nợ ngay vào những ngày đầu năm. Thế nhưng cô chẳng thể làm gì khác hơn. Đây là công việc của cô. Bọn họ cũng đã được tiêu xài số tiền mà họ mượn, giờ chỉ là trả lại những gì còn thiếu, cô chẳng phải cướp của họ. Tiền lời công nhận khá cao nhưng chính họ đã đồng thuận từ đầu. Chẳng ai có lỗi với ai!

Bạch Hồ thời gian này có vẻ nhàn rỗi. Bà thường ở trong phòng đọc sách và thưởng trà, không mấy quan tâm đến chuyện Winner đang làm gì với mớ giấy tờ bà giao.

Hôm nay trời đẹp hơn những ngày trước rất nhiều.

Nắng ươm vàng mặt đất trong cái ấm áp mơn man da thịt.

Gió nhẹ nhàng mang hương thơm cỏ cây trộn vào không khí.

Cảnh vật khoác lên mình một vẻ mơ màng dịu dàng.

Dưới ánh nắng, hoa anh đào rực rỡ hơn bao giờ hết.

Từng cánh trắng hồng nhỏ nhắn như bờ môi thiếu nữ căng mọng.

Rất đẹp! Rất lôi cuốn!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây