Mùng một Tết.
Hoa đào nở rộ thắm hồng sắc xuân.
Cả một vùng trời đẹp mơ màng lất phất cánh hoa rơi.
Mùa này đào nở đẹp ghê gớm, hồng rực rỡ hơn mọi ngày trong năm, lại tràn trề sức sống hơn cả. Ngay những cánh hoa bị gió tước lìa bông cũng vẫn chan chứa vô vàn nhựa sống.
Đến cây cối ngàn năm tĩnh lặng như vốn dĩ phải thế cũng biết chọn thời điểm mà mơn mởn sức sống. Ấy thế mà con người vẫn có kẻ không được như vậy.
Chính xác thì kẻ đó chính là Winner. Cô còn lì hơn cả cái thân cây sần sùi.
Suốt ba trăm sáu lăm ngày trong năm đều rất đầy đủ mang dáng vẻ không chút sức sống ra đón tiếp mọi thứ. Mà có khi cô còn chẳng biết hôm nay là mùng một Tết.
Trong khi mọi người tưng bừng chúc Tết nhau và chào đón đôi vợ chồng mới cưới Vương - Nhi trở về từ tuần trăng mật thì Winner mặc kệ mọi thứ, nằm trong phòng chìm trong giấc ngủ. Cô chỉ mới bắt đầu ngủ cách đây nửa tiếng.
Suốt đêm qua và cũng như bao đêm khác, cô vùi mình trong những cuộc “bay” không lối thoát và chỉ ngủ lịm đi khi cơ thể kiệt sức. Nếu được chọn, ai lại chẳng muốn chọn hạnh phúc về phần mình. Có điều cuộc sống cho ta sự lựa chọn nhưng lại chẳng trao chút quyền lựa chọn. Có những con người chỉ thật sự bình yên khi chìm vào giấc ngủ. Nhưng lại có những linh hồn vẫn khắc khoải ngay cả trong cõi vô thức.
Trong mỗi giấc mơ chập chờn, Winner lạnh người thấy lại mình của những ngày tháng lầm lũi trong con xóm nghèo, bụi đường che lấp hy vọng vào ngày mai. Thấy mình oằn người trong từng trận đòn của ba. Thấy đôi mắt tuyệt vọng của con bé đen đúa đứng nơi ngưỡng cửa nhìn mẹ nó bỏ đi.
Suốt những tháng năm tuổi thơ, cuộc đời cô như một bản guitar lặng lẽ vang lên vào những chiều nhạt nắng buồn day dứt. Âm thanh dù da diết đến đâu vẫn lạc lõng bơ vơ. Khóc thật lớn hay cười thật to vẫn chỉ có mình đối diện với mình.
Đứa trẻ ấy đã lớn lên cùng với khao khát được người khác chú ý đến một lần, khi khóc có người nghe thấy mà dỗ dành. Có lẽ đó là lời thỉnh cầu duy nhất mà ông trời nhận lời.
Ngay khi gia nhập “đấu trường người”, cô lập tức được chú ý, được mọi người gào thét cổ vũ. Trong vòng đấu sinh tử, cô là trung tâm của mọi sự chú ý. Người ta dồn mọi tâm trí để đánh cược sinh mạng của cô. Winner đã có lúc say mê với cảm giác được người khác cần đến và được chú ý. Tiếng vỗ tay trở thành âm thanh tuyệt diệu nhất và cô ngạo nghễ trong nó.
Mãi đến khi nhận ra sự chua chát sau mỗi vòng đấu, tiếng reo hò vô cảm của đám người chiến thắng mà chẳng thèm đoái hoài một sinh mạng vừa vụt khỏi thế gian, cô mới hiểu rằng mình chỉ có thể thật sự dừng lại khi trút hơi thở cuối cùng. Những tiếng hò hét đó chẳng phải chỉ dành riêng cho cô. Nếu một ngày cô gục xuống, người chiến thắng là một đối thủ nào đó, thì tiếng reo đó vẫn sẽ đều đặn vang lên.
Trở thành một cỗ máy giết người mua vui nhưng lại cứ nghĩ mình là người chiến thắng, kẻ làm chủ mọi thứ. Đáng thương đến chật vật! Chạy trốn khỏi nơi đáng sợ đó, Winner chọn cho mình cuộc sống trầm lặng, vô hình trong mắt mọi người. Cô chẳng còn cần ai chú ý đến mình, chỉ muốn nhắm mắt lãng quên mọi thứ. Thế nhưng vẫn còn một thứ đeo bám cô, đó là sự ám ảnh. Những điều đáng sợ đã ăn quá sâu vào tiềm thức, dù ngàn lần không cố ý thì trong mỗi giấc mơ, ký ức đáng sợ vẫn luôn gào thét.
Ngồi bật dậy trên giường, trán Winner ướt đẫm mồ hôi, hơi thở dốc, cố hớp không khí. Điều đáng mừng duy nhất là cơn ác mộng đó chỉ là mơ.
Nhưng Winner không may mắn có đủ thời gian để bình tâm trở lại. Bên ngoài có tiếng gõ cửa vọng vào.
“Bà chủ tìm!” - Người gõ cửa chỉ nói vỏn vẹn nhiêu đó rồi bỏ đi. Trong ngày mùng một đầu năm, chẳng ai muốn nhìn thấy bộ dạng như xác chết khô của Winner.
Con người rồi ai cũng phải chết. Nhưng không phải ai cũng thật sự sống. Có những người đã chết từ lâu lắm rồi và chỉ còn lại cái xác trống rỗng tồn tại với thời gian. Và Winner là một trong số đó. Tránh cô ra là việc làm hết sức khôn ngoan.
Từ khi cô về đây sống, chưa năm nào Bạch Hồ gặp cô vào dịp Tết hoặc có ai đó đến gõ cửa tìm cô vào những ngày này. Thật không biết là điềm lành hay điềm gở đây.
Chậm rãi rửa mặt thay đồ, cô lững thững bước trên hành lang gỗ đi đến phòng Bạch Hồ.
Hoa đào hôm nay nở đẹp quá! Hồng mơn man nhẹ nhàng làm lòng người xao xuyến.
Nắng xuân ấm áp chăm sóc từng chồi non.
Gương mặt mọi người đều rạng rỡ cười cười nói nói, chúc Tết nhau. Điều này, cả cuộc đời Winner chưa bao giờ trả qua.
Chưa bao giờ!
Mải miết suy nghĩ, cuối cùng chân cũng dừng lại trước cửa phòng. Cánh cửa mở toang. Nhìn vào bên trong, Winner thấy Vương, Nhi và Kim đều đang ngồi hai bên Bạch Hồ.
Cúi đầu chào bà chủ, cô đi vào trong im lặng, cái dáng vẻ cô đơn thấp thoáng đâu đó trong từng chuyển động.
“Ngồi đi!” - Bạch Hồ giọng không lên chẳng xuống nhưng vẫn đầy khí chất của một mệnh lệnh.
Winner ngoan ngoãn làm theo, đầu cúi xuống nhìn chăm chăm vào sàn nhà.
“Tuần trăng mật của hai đứa thế nào?” - Không ngó ngàng gì tới cô, Bạch Hồ quay sang hỏi Nhi và Vương.
“Dạ tuyệt lắm mẹ!” - Vương nhanh nhảu trả lời.
“Tốt! Mẹ đã mua cho hai đứa một căn nhà và lập cho Vương một công ty tổ chức sự kiện theo đúng chuyên môn của con. Ở đây ăn Tết ba ngày mùng rồi hai đứa dọn qua đó sống cho thoải mái.” - Bạch Hồ tiếp lời.
“Nhưng con còn chưa chu toàn bổn phận làm con dâu mẹ được ngày nào.” - Nhi nói nhỏ nhẹ mặc dù trong lòng đang gào lên vì vui mừng. Cô còn đang sợ phải sống với một người khó tính như Bạch Hồ và một con nhãi như Winner thì sẽ gặp rất nhiều rắc rối. Không ngờ lại có thể được ra ở riêng dễ dàng như thế. Lại còn có một công ty để hai vợ chồng làm ăn. Quả là cô không sai lầm khi quyết định bỏ học mà lấy Vương.
“Nhà có nhiều kẻ ăn người ở như thế, để họ làm được rồi. Con chỉ cần thay mẹ chăm sóc Vương thôi.” - Bạch Hồ nhìn Nhi, miệng cười như không cười.
“Dạ!” - Nhi lễ phép thưa lại.
Thôi nhìn Nhi, Bạch Hồ quay sang nhìn Kim nãy giờ đang cắn hạt dưa và phun vỏ xuống sàn.
“Con đã xác định nguyện vọng thi đại học chưa?”
“Con không vào đại học.” - Vừa trả lời mẹ, Kim vừa tiếp tục cắn hạt dưa lách tách.
“Thế con định làm gì sau khi tốt nghiệp cấp ba?” - Bạch Hồ nhướn mày nhìn con gái.
“Mẹ muốn con làm gì thì con sẽ làm cái đó.” - Kim nhanh nhảu trả lời. Để cho anh hai cô ra ở riêng và lập công ty riêng, còn không phải muốn cô kế thừa cơ nghiệp hiện tại sao? Mẹ quả thật rất thương và hiểu cô thích gì.
Bạch Hồ có vẻ hài lòng với câu trả lời của con gái, đầu chậm rãi gật gù. Bà chẳng cần con mình học cao, chỉ mong con bé luôn mỉm cười và sống thật vui vẻ. Đừng như bà, tham vọng nửa cuộc đời để rồi dùng nửa đời còn lại hối tiếc.
Về phần Winner, ánh mắt trước sau chỉ nhìn vào tờ lộc treo trên cây mai đối diện, một cái liếc mắt cũng không nhìn những người trong phòng. Rốt cuộc gọi cô đến đây để làm gì? Ngồi và xem các thành viên trong gia đình này quan tâm nhau?
Từ tận sâu đáy lòng cô, một cảm giác nghẹn đắng đang ra sức trào dâng khỏi lồng ngực.
Một gia đình, cô không có cũng chưa bao giờ mơ. Hai tiếng cha mẹ từ lâu đã không còn nhớ phải phát âm như thế nào. Nhưng cũng đừng đem miếng mỡ treo ngay trước mắt con mèo mù đang đói như thế. Nó có đánh hơi được nhưng không nhìn thấy thì cũng vẫn bị đói và bị đùa giỡn mà thôi.
Một giọt nước mắt chưa kịp chảy ra đã bị đem giấu chặt vào lòng. Nước mắt mặn chảy ngược mới xót làm sao!...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: