XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm


Hứa Tiểu Nặc cắt cổ tay tự sát?

Dường như tôi đang ở trong cơn ác mộng, mọi tri giác đều biến mất. Xung quanh tôi mây đen mờ mịt, giọng nói của Tề Lâm mỗi lúc một xa dần...

Hứa Tiểu Nặc tự sát? Rốt cuộc là một tình yêu và sự tuyệt vọng đến mức nào mới khiến cô kết thúc mạng sống... Cô không nghĩ đến cảm giác của người thân, cảm giác của Cảnh Mạc Vũ sao?

Chết... rất dễ dàng. Người chết sẽ không đau khổ, không còn gì vướng bận. Người bị giày vò bởi nỗi đau còn hơn đối mặt với cái chết chính là người sống.

“Ở bệnh viện nào?” Tôi hỏi.

“Hình như là bệnh viện Chữ thập đỏ. Ngôn Ngôn, em đang ở đâu? Em về thành phố A rồi à?”

“...” Không có tâm trạng để trả lời câu hỏi của Tề Lâm, tôi cúp điện thoại ngay lập tức.

Lúc tôi đến bệnh viện Chữ thập đỏ, Hứa Tiểu Nặc đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, được đưa đến phòng hồi sức.

Nghe tin này, tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi tôi không muốn chứng kiến bộ dạng tan nát cõi lòng và hối hận của Cảnh Mạc Vũ. Đối với tôi, điều này quan trọng hơn tất cả.

Tôi đứng ngoài cửa phòng bệnh, như cách cả một thế giới. Thế giới bên trong phòng bệnh vô cùng tĩnh mịch nhưng tràn ngập tình ý.

Hứa Tiểu Nặc nằm trên giường bệnh. Bộ váy trắng của cô nhuốm máu, dải băng màu trắng buộc chặt cổ tay cô. Còn Cảnh Mạc Vũ ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường, áo sơ mi màu ngà của anh cũng bị nhuộm đỏ ở vùng ngực. Có lẽ áo anh dính máu lúc anh ôm cô ta...

Hứa Tiểu Nặc nói: “Tại sao anh lại cứu em? Anh đã quyết định không gặp em, không ra sân bay tiễn em, không nghe điện thoại của em, tại sao anh còn cứu em?”

Cảnh Mạc Vũ cúi đầu, một tay buông thõng bên người. “Chỉ vì một người đàn ông như tôi, em cho rằng có đáng không?”

Từ vị trí của tôi, tôi không nhìn rõ bàn tay buông thõng của Cảnh Mạc Vũ. Tôi vội tiến lên một bước mới nhìn thấy vết thương dài trên tay anh. Vết thương chưa được băng bó, máu vẫn chảy khiến nền nhà màu vàng nhạt cũng vấy đỏ.

Tôi lảo đảo lùi lại phía sau, không dám nhìn thêm lần nữa, càng không dám nghĩ đến chuyện phải gấp gáp và hoảng hốt đến mức nào, anh mới bị thương như vậy. Có lẽ anh đã cướp con dao từ tay Hứa Tiểu Nặc.

Phòng bệnh yên lặng một lúc, giọng nói bi thương và tuyệt vọng của Hứa Tiểu Nặc vọng ra ngoài: “Em không muốn làm anh khó xử... Em biết, người của Cảnh gia không thể chấp nhận em, không muốn nhìn thấy em... Anh vì bất đắc dĩ nên mới đưa em đi Mỹ.”

“…” Cảnh Mạc Vũ không trả lời, coi như thừa nhận.

“Em vốn chẳng sống được bao lâu nữa, anh việc gì phải hao tâm tổn trí vì em...”

Cuối cùng Cảnh Mạc Vũ cũng mở miệng, cắt ngang những lời ai oán của Hứa Tiểu Nặc: “Điều kiện chữa trị và môi trường dưỡng bệnh ở Mỹ tốt hơn bên này nhiều, rất thích hợp để em trị bệnh”

“Nhưng em không muốn đi.” Hứa Tiểu Nặc nghẹn ngào khẩn cầu. “Anh để em một mình đi Mỹ, nơi đó không người thân, không bạn bè... Nếu chết ở nơi đất khách quê người, em thà chết ngay bây giờ, ít nhất, em có thể chết bên cạnh anh...”

Tôi không thể nghe tiếp lời khẩn cầu hèn mọn này liền quay người, chậm rãi đi ra ngoài. Tôi nhớ Hứa Tiểu Nặc từng nói, cô là người sắp chết, cô không ham muốn điều gì, chỉ cần được ở cùng một thành phố với người cô yêu thương, có thể nhìn ngắm anh từ xa là cô mãn nguyện rồi. Vậy mà đến yêu cầu hèn mọn nhất của cô, tôi cũng không thể đáp ứng.

Cô nói, người của Cảnh gia không chấp nhận cô. Trên thực tế, là tôi không chấp nhận cô, không muốn cô xuất hiện trước mặt tôi. Tôi đã ép cô vào đường cùng, không có sự lựa chọn nào khác.

Có người nói, tình yêu là sự ích kỷ. Hôm nay, coi như tôi đã được lĩnh hội một cách sâu sắc.



Chương 12: Sinh tử


Một mình rời khỏi bệnh viện, tôi cố gắng không quay đầu lại. Dù yêu anh đến mức nào, tôi cũng không thể làm nhân vật nữ phụ trong câu chuyện tình yêu của người khác.

Mây đen như đè nặng trên đầu, hạt mưa quất vào da thịt nhưng tôi không cảm thấy giá lạnh. Chỉ là mỗi bước đi, lồng ngực tôi lại đau nhói, đến hít thở cũng đau buốt vô cùng. Tôi ôm ngực, nở nụ cười tự giễu. “Cảnh An Ngôn, mày trở nên yếu đuối như vậy từ lúc nào? Đến một chút thương tâm cũng không chịu nổi, một chút đau khổ cũng không thể vượt qua hay sao? Mày có thể, mày không phải Hứa Tiểu Nặc. Không có anh ấy, mày vẫn có thể kiên cường sống tiếp.”

Theo hàng đèn đường dài dằng dặc, tôi rảo bước mỗi lúc một nhanh. Tôi cho rằng việc đi nhanh sẽ giúp tôi thoát khỏi tình cảnh khốn cùng. Nhưng khi nhìn thấy công viên Lục Hổ quen thuộc ở phía trước, tôi bất giác đi chậm lại. Chiếc xích đu hồi nhỏ tôi thích nhất nằm cô độc trong mưa gió. Tôi đi vào công viên, ngồi xuống chiếc xích đu và nhắm mắt. Chiếc xích đu đung đưa bất chấp cơn mưa xối xả. Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng cười vô tư lúc nhỏ. “A... Anh ơi, đẩy em lên cao một chút, cao nữa đi anh... A...”

Cảnh Mạc Vũ tung tôi lên không trung, càng tung càng cao. Cơ thể rơi tự do, trái tim tôi bị kích thích nên đập rất mạnh, tôi hưng phấn hét lên...

Vậy mà bây giờ, chiếc xích đu mới đung đưa hai lần, lồng ngực tôi đã đau nhói. Tôi không thở nổi, chân tay mất cảm giác, trước mắt tối sầm, tôi ngã từ trên chiếc xích đu xuống đất. Túi xách trên vai tôi rơi xuống, đồ trong túi văng tung tóe. Tôi đứng dậy định nhặt đồ nhưng mới bước hai bước tôi lại ngã khuỵu xuống.

Trong đêm mưa gió, công viên không một bóng người.

Tôi không còn sức để đứng dậy, nhịp tim ngày càng bất thường. Cảm giác này, dường như tôi đã từng trải qua. Tôi nhớ ra rồi, hồi nhỏ, có lần tôi bị bắt cóc, bọn bắt cóc nhốt tôi vào một chiếc lồng sắt, đàn chó hoang sủa ầm ĩ bên ngoài. Thỉnh thoảng chúng thò móng vuốt vào trong lồng, sượt qua làn da tôi. Tôi sợ hãi cuộn chặt người.

Khi đó, tôi cũng có cảm giác như lúc này. Sinh khí từ từ rút khỏi cơ thể tôi. Tôi nhìn chằm chằm về phía cửa ra vào, đợi Cảnh Mạc Vũ đến cứu tôi... Tôi tin chắc anh sẽ đến, anh sẽ không để tôi chết trong cái lồng lạnh lẽo đó, anh sẽ không để đàn chó hoang xé xác tôi.

Tôi đợi suốt một ngày, cuối cùng Cảnh Mạc Vũ cũng xuất hiện. Khi anh ôm tôi vào lòng, tôi không còn thấy sợ hãi, cảm giác đau buốt nơi lồng ngực cũng biến mất. Nhưng lần này tôi không đợi được anh. Anh đang ở bên giường bệnh của Hứa Tiểu Nặc, nắm chặt tay cô không muốn buông. Có lẽ chỉ đến khi mất đi, con người mới biết điều gì là quan trọng.

Ý thức dần trở nên mơ hồ, trước mắt tôi tối đen, tôi nghĩ đến ba... Không! Tôi không thể chết, tôi dùng chút sức lực cuối cùng để lần tìm chiếc điện thoại.

Điện thoại di động chắc chắn nằm đâu đó quanh đây nhưng tôi cố hết sức cũng không tìm ra. Tôi hiểu tại sao Hứa Tiểu Nặc thà tự sát cũng chỉ cầu mong được nhìn thấy anh, ở bên anh vào giây phút cuối cùng. Khi đối mặt với cái chết, nỗi đau lớn nhất không phải nỗi đau thể xác mà là vì lưu luyến, lưu luyến người nào đó, tình yêu của ai đó...

Tôi thật sự muốn gặp anh một lần, muốn nói với anh nhiều điều.

Tôi muốn nói với anh: “Nếu anh yêu cô ấy thì hãy quý trọng cô ấy, đừng đợi đến khi mất cô ấy, anh mới muốn nắm tay cô ấy.”

Tôi muốn nói: “Hãy ở bên cạnh ba. Ba già rồi, ba thật sự già rồi... Ba không thể chịu đựng sự mất mát thêm một lần nữa...”

Tôi còn muốn nói: “Anh đừng áy náy. Anh đã làm rất nhiều việc cho em, nhiều hơn em mong muốn...”

Đột nhiên, điện thoại của tôi đổ chuông, là bài hát tôi thích nhất: Xin hãy nói cho em biết em yêu anh là một sai lầm. Đừng để em cô độc trong đêm dài... Vì anh, em đã hy sinh rất nhiều nhưng điều đó lại khiến em đau đến mức không thể nói ra. Vì em yêu anh giống con thiêu thân lao vào ngọn lửa......

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây