Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm


Anh đột nhiên phì cười, đáy mắt cũng tràn ngập ý cười. “... Em cho rằng anh đang làm gì hả?”

“…” Tôi lập tức ngậm miệng, cắn môi, quay mặt đi chỗ khác, không thèm đối diện với bộ dạng xa lạ của anh.

“Ngôn Ngôn, anh sẽ khiến em thỏa mãn...” Đôi môi anh rơi xuống cổ tôi, đầu ngón tay vuốt ve từng tấc da thịt tôi từ trên xuống dưới, rồi dừng lại ở đùi tôi. Chất cồn trong máu tôi dường như bị anh đốt cháy, cảm giác hư vô, tươi đẹp. Tôi thở gấp, không kìm nổi bật ra tiếng rên khe khẽ.

Dường như bị tiếng rên của tôi kích thích, động tác của anh ngày càng mạnh mẽ. Khi tôi khó chịu né tránh, anh liền đè tôi xuống chiếc giường mềm mại, đầu lưỡi ướt át và ấm nóng liếm nhẹ cơ thể tôi, lặp lại ở chỗ ngón tay anh vừa đi qua. Khi đôi môi nóng bỏng của anh dừng lại giữa hai đùi tôi, tôi không thể nào chịu đựng nổi, cảm giác cơ thể trống rỗng vô cùng, muốn được anh nhanh chóng lấp đầy. Không cần biết đến thể diện, tôi cởi dây đai trên áo choàng tắm của anh.

Tôi chưa bao giờ chờ đợi anh chiếm đoạt như lúc này. Dù đau đớn và cuồng dã như lần đầu tiên, dù bị anh gặm nhấm đến tận xương tủy, tôi cũng bằng lòng. Tôi nhích người vào lòng anh, nhẹ nhàng chà xát bộ phận nóng bỏng của anh. Hai đỉnh đồi mềm mại trên ngực tôi ép chặt vào lồng ngực rắn chắc của anh. Tiếng tim đập cũng rất gần...

“Em… muốn anh.”

Cảnh Mạc Vũ quả thật thỏa mãn tôi. Anh tách rộng hai đùi tôi, chỉ một cú nhấn người, bộ phận đàn ông sớm đã cương cứng của anh chìm trong khao khát của tôi.

“A...” Cảm giác trống rỗng được lấp đầy, cơn khoái cảm long trời lở đất bùng nổ, kịch liệt đến mức khó có thể tưởng tượng.

Cảnh Mạc Vũ điên cuồng ra vào trong cơn co rút ở thân dưới của tôi. Không có đau đớn, chỉ có sự sung sướng đến mức người lâng lâng, đến mức mất hết tri giác. Tôi cắn môi, cố gắng kìm nén câu suýt bật ra: “Anh trai, em yêu anh...”[1]

[1] Anh trai: Ngôn Ngôn gọi Cảnh Mạc Vũ là “ca”, đây là cách xưng hô giữa hai anh em hoặc người có mối quan hệ thân thiết. Người yêu nhau ít dùng cách xưng hô này.

Khoái cảm đến rất nhanh, tan biến cũng rất nhanh, thay vào đó là một cảm giác mất mát khó có thể nói thành lời.

Cảnh Mạc Vũ dừng động tác, lặng lẽ nhìn tôi, ngón tay cái của anh khẽ vuốt bờ môi đã bị tôi cắn đến đỏ mọng: “Ngôn Ngôn, em muốn gọi thì cứ gọi đi!”

Tôi chớp chớp đôi mắt mơ hồ, nhìn thẳng vào mắt anh. Cảnh Mạc Vũ cười cười, vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên vùng trán đã ướt đẫm mồ hôi của tôi, ánh mắt đầy vẻ yêu thương. “Không sao đâu, em đã gọi hai mươi năm, anh cũng nghe quen rồi...”

Lúc này, đầu óc hỗn loạn của tôi mới có phản ứng, tôi mới hiểu ý của anh. Hạnh phúc hóa thành nước mắt, trào khỏi khóe mi. Tôi lao vào lòng anh, thì thầm: “Anh trai, em yêu anh...”

Mặc dù đã kết hôn một tháng nhưng tôi vẫn không nghĩ ra cách xưng hô khác thay thế bởi từ “anh trai” giống con người anh, đã khắc sâu vào trái tim tôi, không thể xóa nhòa.

Cảnh Mạc Vũ đỡ lưng tôi. “Anh biết. Chúng ta cần thời gian để làm quen với mối quan hệ hiện tại.”

Đèn điện ở bờ bên kia đã tắt dần. Dòng sông yên tĩnh mờ mờ trong sắc đêm đẹp đẽ.

Những cuộc ái ân sau đó vô cùng cuồng nhiệt. Cảnh Mạc Vũ ôm chặt lưng tôi, trong tiếng rên rỉ của tôi, anh không chút do dự, hết lần này đến lần khác tiến sâu vào cơ thể tôi. Sau đó, tôi ngồi trên người anh, cơ thể không ngừng lắc lư. Đôi đồng tử đen thẫm của anh trở nên hỗn loạn, khoái cảm dồn nén bùng phát, như đêm đen được ánh đèn chiếu sáng, đẹp đẽ vô cùng.

Giữa hai cơ thể không còn chút khoảng cách, một cuộc ái ân khắc cốt ghi tâm. Chúng tôi nhìn sâu vào mắt nhau, tôi thấy trong mắt anh lóe lên một tia cảm xúc mà tôi không hiểu nổi, dường như không phải sự thỏa mãn sau khi ân ái mà là khát vọng ẩn giấu nơi sâu nhất trong nội tâm bấy lâu được giải phóng...

Sau đó, Cảnh Mạc Vũ vùi mặt trên ngực tôi, còn tôi vuốt ve mái tóc ướt mồ hôi của anh. Màn đêm vô cùng tịnh mịch, chúng tôi có thể nghe rõ hơi thở và nhịp đập của trái tim. Tôi rất thỏa mãn nhưng tôi không hiểu tại sao anh lại cùng tôi triền miên ân ái trong khi anh không yêu tôi?

Nhiều năm sau tôi mới hiểu, đó là lòng chinh phục nguyên thủy xuất phát từ bản năng của người đàn ông, đó là một loại hoóc môn sản sinh khoái cảm được tiết ra từ tuyến yên dưới đáy não của người đàn ông. Nghe qua có vẻ hơi uyên thâm khó hiểu, trên thực tế, trong mắt những người đàn ông và đàn bà phàm trần như chúng tôi, nó có một cái tên phổ thông dễ hiểu, đó là tình yêu.

Đáng tiếc là đêm hôm đó tôi vẫn chưa thông suốt. Khi Cảnh Mạc Vũ lại một lần nữa đè tôi xuống dưới thân anh, thưởng thức cơ thể tôi, tôi còn mỉm cười hỏi anh: “Chẳng phải anh không có cách nào chung chăn gối với em gái mình hay sao?”

Cảnh Mạc Vũ hơi ngây người, vài giây sau anh nở nụ cười tự giễu. “Có những chuyện lúc nói thì đường đường chính chính, nhưng một khi trải qua, chưa chắc đã cao thượng như vậy...”

Tôi cười tươi như hoa. Bất kể anh thật lòng hay chỉ dỗ ngọt tôi, tôi cũng rất vui mừng. Chúng tôi tiếp tục quấn quýt không biết đến mấy giờ, tôi mệt đến mức toàn thân mềm nhũn, phải mở miệng van xin anh mới buông tha cho tôi, ôm tôi chìm vào giấc ngủ.

Chúng tôi tỉnh lại vào trưa ngày hôm sau. Lúc tôi mở mắt, Cảnh Mạc Vũ đã thức dậy, anh ngồi tựa vào đầu giường nhìn điện thoại di động, tựa như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó. Ánh mặt trời chiếu sáng căn phòng, tôi túm chăn che đậy nét xuân quang trước ngực.

“Em tỉnh rồi à?” Cảnh Mạc Vũ bỏ điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn tôi.

“Vâng.”

“Có đói không? Anh bảo nhà hàng mang bữa trưa lên phòng cho em nhé?”

“Bữa trưa?” Tôi đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, vội vàng ngồi dậy. “Thôi chết rồi, em đi làm muộn mất rồi.”

Tuy chỉ là sinh viên thực tập nhưng cũng không thể đi làm muộn. Tôi vớ chiếc áo choàng tắm của Cảnh Mạc Vũ khoác vào người. Đang chuẩn bị xuống giường, Cảnh Mạc Vũ đột nhiên ôm tôi từ phía sau. “Em khỏi cần đi làm. Anh đoán, nhất định sếp của em cho rằng em đã làm việc thâu đêm.”

“Làm việc thâu đêm?” Làm việc trên giường của anh. “Trừ khi anh ta mắc bệnh Alzheimer [2].”

[2] Bệnh Alzheimer là chứng mất trí của người già.

“Anh ta rất tỉnh táo. Vừa rồi em có điện thoại, là một số cố định lạ, anh đã giúp em nghe máy.”

Tôi với di động ở bên gối, quả nhiên có một cuộc gọi đến. Số này tôi chưa thấy bao giờ, nhưng bốn chữ số đầu hình như là số máy cố định của công ty Bác Tín. “Không phải...”

“Người gọi điện là Giám đốc Trần.” Thấy tôi trợn mắt đợi anh giải thích, Cảnh Mạc Vũ nói. “Anh nói em không được khỏe, không tiện nghe điện thoại. Anh hỏi anh ta có việc gấp gì không, anh ta nói không có. Anh ta nhờ anh chuyển lời đến em: “Nếu không khỏe thì cứ ở nhà nghỉ ngơi hai ngày”.”

Còn có đãi ngộ tốt như vậy? Công ty Bác Tín từ trước đến nay không cho phép nhân viên xin nghỉ mà không có lý do. Tôi vội vàng rời khỏi vòng tay ôm của Cảnh Mạc Vũ. “Anh không nói anh là ai đấy chứ?”

“Anh cần phải nói sao? Em cho rằng anh ta không nhận ra à?”

Cũng có nghĩa là tôi lại bị bắt ngay tại trận!

“Ờ! Thời buổi này muốn che giấu gian tình sao khó thế không biết?” Tôi lại nằm xuống giường, trùm chăn. "Em mặc kệ, anh ta muốn nghĩ thế nào thì tùy, em vẫn chưa ngủ đủ, em muốn ngủ thêm một lúc nữa.”

Anh kéo tôi từ trong chăn, ôm tôi vào lòng. “Anh ngủ cùng em…”

“Anh không đi làm sao?" Điều này không phù hợp với tác phong “ngày đi vạn dặm[3]” của Cảnh Mạc Vũ
...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây