The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm

[3] Ngày đi vạn dặm: có nghĩa vô cùng bận rộn.

“Anh giải quyết xong mọi việc rồi, hai ngày tới anh không có kế hoạch nào khác.”

“Vậy anh có thời gian ở bên em rồi?”

Cảnh Mạc Vũ gật đầu. “Em ngủ một lát đi, khi nào tỉnh lại, anh sẽ đưa em tới Tây Hồ uống trà, được không?”

Tôi gật đầu lia lịa. Mặc dù đầu óc nặng trịch nhưng nghĩ đến cảnh đẹp của Hàng Châu, nghĩ đến quang cảnh Tây Hồ, nghĩ đến cảnh chúng tôi dắt tay nhau đi qua cây cầu chín khúc... lòng tôi bỗng rộn ràng. Tôi xoay người liên tục trong lòng Cảnh Mạc Vũ mà vẫn không ngủ được.

Tôi chuẩn bị đổi tư thế lần thứ n, cuối cùng anh cũng bộc phát thú tính, lật người đè tôi xuống. “Không ngủ được à?”

Tôi cong khóe mắt, gật đầu. “Đúng vậy, hay là bây giờ chúng ta đi uống trà?”

“Không cần vội...”

Anh đưa tay lên trước ngực tôi. Còn nói anh không vội?

Lại một cuộc kích tình kéo dài một lúc lâu giữa buổi trưa nắng gắt, người tôi mềm nhũn trong lòng anh, tay ấn ngực thở hổn hển. Có lẽ do quá đói bụng, tôi không còn chút sức lực, lồng ngực tức đến khó chịu, chân tay nhức mỏi, tê liệt. Nếu còn bị Cảnh Mạc Vũ giày vò, chắc chắn tôi sẽ lả đi.

Cảnh Mạc Vũ hít một hơi sâu trên vai tôi. “Anh rất thích mùi hương của em.”

“Vậy sao?” Tôi không che giấu sự hiếu kỳ. “Có cảm giác gì?”

“Trước đây mỗi lần ngửi, anh cảm thấy rất ấm áp. Bây giờ... mùi hương của em ngày càng mê hoặc.”

Tôi vội đẩy người anh. “Thế thì anh đừng ngửi nữa sắp chết đói trên giường rồi.”

Điện thoại của Cảnh Mạc Vũ đổ chuông. Nhân lúc anh giơ tay lấy điện thoại, tôi vội vàng chạy vào phòng tắm.

Nước nóng xối vào dấu vết sau cuộc hoan ái khiến tôi cảm thấy hơi đau. Tôi vặn nhỏ vòi hoa sen. Trong lúc tẩn ngẩn không biết có nên dùng sữa tắm hay không, tôi lờ mờ nghe thấy giọng nói giận dữ của Cảnh Mạc Vũ: “Gì hả? Mấy người đàn ông các anh cũng không trông nổi một cô gái...”

Hai từ “cô gái” lập tức chọc vào sợi dây thần kinh mẫn cảm của tôi. Tôi lặng lẽ tắt vòi nước, đẩy hé cánh cửa nhìn ra ngoài. Cảnh Mạc Vũ đang đứng trước cửa phòng ngủ, phẫn nộ đến mức trán nổi gân xanh.

“Tôi không muốn nghe anh giải thích!” Cảnh Mạc Vũ hạ thấp giọng, bàn tay siết chặt chiếc di động đến trắng bệch. “Lập tức đi tìm cho tôi. Tôi cho các anh thời hạn một ngày. Dù lật cả thành phố A, các anh cũng phải tìm được người cho tôi.”

“…”

Đang định cúp điện thoại, Cảnh Mạc Vũ đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Cô ấy có mang theo thuốc bên người không?”

“…”

“Được, chiều nay tôi sẽ quay về.”

Kết thúc cuộc điện thoại, Cảnh Mạc Vũ bấm một số khác: “Lập tức đặt cho tôi một vé máy bay về thành phố A... Khoang gì cũng được!”

Nói xong, anh liền tắt điện thoại, rồi lại bấm một dãy số, hình như đối phương không nghe máy. Anh nôn nóng cúp điện thoại, bấm phím gọi lại, rồi tắt máy... Tôi chưa từng thấy Cảnh Mạc Vũ nôn nóng, sốt ruột như bây giờ. Điều này hoàn toàn phản ánh qua ngôn ngữ cơ thể của anh.

Không cần suy đoán, tôi đã có thể chắc chắn người phụ nữ anh đang gọi hết lần này đến lần khác là ai. Tôi mặc áo choàng tắm, đi vào phòng ngủ. Biết rõ không nên hỏi, nhưng tôi vẫn không thể kiềm chế sự quan tâm xuất phát từ đáy lòng. “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Cảnh Mạc Vũ quay người đối diện với tôi, anh đã lấy lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười, nói: “Xảy ra chút việc, không sao đâu, anh sẽ nhanh chóng xử lý.”

Thấy anh không muốn nói, tôi cũng không truy vấn, chỉ lặng lẽ nhìn anh mặc quần áo với tốc độ nhanh nhất rồi hôn lên trán tôi. “Ngôn Ngôn, anh có việc cần phải về giải quyết, ngày mai anh lại đến đây với em.”

Nghe ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ, có vẻ anh tin rằng ngày mai nhất định anh sẽ quay về đây, còn tôi không tin lắm. Nhưng tôi không phản bác, chỉ mỉm cười gật đầu. “Không cần gấp, anh cứ giải quyết xong công việc rồi về đây cũng được, em đợi anh...”

Cảnh Mạc Vũ muốn nói điều gì đó, ngập ngừng một lúc, cuối cùng anh không lên tiếng, chỉ dang hai tay ôm chặt tôi. Tôi không đoán ra ý nghĩa của cái ôm này, là không nỡ xa rời, là vỗ về, hay là áy náy?

Tôi đã quá mệt mỏi, không còn tâm trạng suy đoán.

Cảnh Mạc Vũ rời phòng, cùng với tiếng cánh cửa đóng sập, trái tim tôi như ngừng đập, nhịp thở cũng ngưng trệ. Tôi ôm ngực, cố gắng hít thở, cảm giác đau đớn càng lúc càng dữ dội. Tôi phải chống tay vào tường mới đứng vững, từng giọt mồ hôi từ trán chảy xuống. Tôi tưởng do tôi quá đói bụng nhưng khi bữa trưa được đem lên, tôi ăn vài miếng cũng không hết cảm giác khó chịu, ngược lại càng cảm thấy mệt mỏi.

Cảnh Mạc Vũ gọi điện, đầu ngón tay tôi không mấy linh hoạt, vài lần mới có thể cầm chắc chiếc di động.

“Không có chuyện gì đâu. Anh chỉ muốn báo cho em biết, anh sắp lên máy bay rồi.” Anh nói.

“Vâng ạ!”

“Em ăn cơm chưa?”

“Họ vừa mang cơm lên phòng, em đang ăn.” Tôi cố giữ giọng bình thản.

Đầu kia điện thoại trầm mặc một lúc mới nói tiếp. “Nếu ngày mai anh không quay về, em đừng đợi anh, đến công ty thực tập cho tốt nhé!”

Ngữ khí của anh khiến tôi bỗng có cảm giác vô cùng bất an. Thậm chí tôi có ảo giác, đây là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, lần cuối cùng Cảnh Mạc Vũ gọi điện thoại cho tôi. Hình như anh đã có dự tính ra đi...

Bất chấp sức khỏe không tốt, tôi gọi taxi phóng nhanh ra sân bay. Nhưng khi tôi chạy vào đại sảnh, chuyến bay tới thành phố A đã cất cánh được nửa tiếng. Tôi lập tức mua vé chuyến bay kế tiếp.

Không phải tôi muốn giữ anh ở lại, tôi chỉ muốn cho anh biết: dù anh quyết định đến với Hứa Tiểu Nặc, anh cũng không cần bỏ đi. Tôi có thể ly hôn, tôi có thể tác thành cho hai người. Không thể làm vợ chồng, tôi vẫn muốn làm em gái của anh. Cho dù ly hôn, chúng tôi vẫn có thể là người nhà.

Anh không thể bỏ đi, không thể bỏ mặc tôi và ba.

Tôi phải đợi ở sân bay bốn tiếng đồng hồ. Khi tôi lên máy bay, trời đã chạng vạng, đường chân trời đỏ rực như màu máu, tôi khẽ vuốt chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út. Đột nhiên phát hiện chiếc nhẫn vừa khít. Là sự trùng hợp, hay anh quá hiểu tôi?

Máy bay đáp xuống thành phố A, mây đen giăng kín bầu trời, mưa rơi xối xả. Thỉnh thoảng có hạt nước mưa bắn vào tay và mặt tôi buốt giá.

Có lẽ do thời tiết xấu, người đón taxi xếp thành hàng dài dằng dặc. Trong lúc xếp hàng, tôi gọi vô số cuộc điện thoại cho Cảnh Mạc Vũ nhưng anh không nghe máy. Tôi lại gọi vào số điện thoại của chú Mã, cũng không có người bắt máy.

Tôi không muốn ba tôi lo lắng nhưng cũng không biết Cảnh gia có người nào đáng tin cậy. Sau khi tìm hết trong danh bạ, tôi chỉ tìm thấy người duy nhất có thể tin tưởng là Tề Lâm.

Chưa đến hai hồi chuông, điện thoại đã được kết nối. Tề Lâm còn chưa mở miệng, tôi liền hỏi: “Anh có biết hiện giờ Cảnh Mạc Vũ đang ở đâu không?”

“Em tìm anh ta có việc sao?” Ngữ khí của Tề Lâm hơi lạ.

“Ừ, em có chuyện muốn nói với anh ấy nhưng gọi cho anh ấy mãi mà không được. Tề Lâm, anh nhất định biết anh ấy ở đâu, anh hãy nói cho em biết đi!”

Tề Lâm “hừ” một tiếng: “Chồng em suýt nữa lật tung cả thành phố A để tìm một người đàn bà khiến thiên hạ loạn hết cả lên. Anh không muốn biết cũng khó.”

“Anh ấy đang ở đâu?”

“Ở bệnh viện.”

“Anh nói gì cơ?” Trước mắt tôi tối sầm, điện thoại suýt tuột khỏi tay. Hai bàn tay run rẩy nắm chắc điện thoại, tôi lặng chờ nghe Tề Lâm nói tiếp.

“Em đừng lo, chồng em không sao cả. Hứa Tiểu Nặc cắt cổ tay tự sát, đang ở trong phòng cấp cứu.”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây