“Làm sao mà cậu có số di động của mình thế hả????”
Thu Hạ Hạ nhận điện thoại, một lúc lâu mới hoàn hồn. Cô nhớ là cô không đưa cho Âu Dương Dị số điện thoại của cô, cậu cũng không đưa số di động của cậu cho cô, nêu không thì cô sớm đã gọi cho cậu rồi, chứ không ngồi đây đại tới lúc nơ ron thần kinh chết đến quá nửa!
“Bác gái cho đấy!”
Á!? Từ “bác gái” trong miệng cậu ta có phải để chỉ mẹ cô không? Thu Hạ Hạ ngạc nhiên, há hốc miệng. Sau khi luyên thuyên mây câu với Âu Dương Dị, tắt điện thoại rồi mói chạy đi hỏi mẹ.
Câu trả lời của mẹ còn “khủng” hơn.
“Chỉ cần trước có chiến lược, sau có đối sách, Hạ Hạ, con đừng sợ bố! Chỉ cần con thích Âu Dương Dị, mẹ sẽ ủng hộ con đến cùng! Đừng nói đến việc cho Âu Dương Dị số di động của con, đến việc cho cậu ta lẻn vào phòng con để hẹn hò mẹ cũng làm được!”
Đây có được coi là một hiệp ước chính thức không?
Đây gọi là thỏa hiệp thì phải!
Thu Hạ Hạ suýt chút nữa nghẹn nưóc bọt mà chết, theo sau đuôi mẹ cô giải thích nửa ngày trời, mẹ cô chỉ cười với cô.
Xem ra việc giải thích này đã tốn công vô ích rồi!
Tuy nhiên, kể từ hôm đó trở đi, Thu Hạ Hạ và Âu Dương Dị thường xuyên liên lạc với nhau qua điện thoại. Mỗi ngày buôn chuyện một, hai tiếng là bình thường. Đến ngày nghỉ, thậm chí Thu Hạ Hạ còn trốn trong phòng nói chuyện với Âu Dương Dị cả ngày trời. Buôn chuyện về tiểu thuyết, buôn về truyện tranh, buôn về hot girl mới chuyển tới trường cạnh đó… Hai người với cả đống chuyện có thể buôn mãi không chán. Bản thân Thu Hạ Hạ cũng rất ngạc nhiên. Cô không ngờ là cô với Âu Dương Dị lại có thể có nhiều chủ đề chung để nói đến vậy! Đáng thương cho những “em” tiền trong ví của Thu Hạ Hạ, tất cả đều không cánh mà bay hết rồi!
Hôm nay, lúc Âu Dương Dị nhận điện thoại của Thu Hạ Hạ, cậu đang xem lại những tấm ảnh cũ ở trong phòng khách.
Gió thổi làm tâm rèm cửa màu xanh kẻ ca rô bay lên rồi hạ xuống như những đợt sóng, một bức ảnh đã vàng ố, một khuôn mặt thân thuộc khiến trái tim Âu Dương Dị u sầu.
Những ký ức đã qua như một bộ phim đang phát lại, thì lúc ấy, chiếc di động màu bạc để trên bàn nước rung lên tiêng “ri ri”.
Âu Dương Dị ngây người, đặt cuốn album trên tay xuống rồi cầm chiêc điện thoại đang rung không ngừng lên. Khi cậu nhìn thấy cái tên quen thuộc hiển thị trên màn hình di động, môi cậu nở nụ cười dịu dàng.
Cậu ấn nút nghe, đưa điện thoại sát tai, giọng nói lẫn nụ cười hỏi: “Hôm nay lại nói về anh chàng phục vụ đẹp trai mới tới làm ở Nhã Đằng Các phải không?”. Nằm cách trường trung học Tri Hiền không xa, nhà hàng Nhã Đằng Các mới có một nhân viên mói đẹp trai như Aaron. Kể từ sau khi Thu Hạ Hạ phát hiện ra, ngày nào cô cũng lôi cậu tới đó uống nước, ngắm hot boy. Một cốc sinh tố xoài 500 cc cũng phải mất tới hơn hai giờ đồng hồ thì cô mới uống xong. Mượn lời cô nói là vì đồ ở Nhã Đằng Các quá đắt, phải ngắm anh chàng hot boy đó nhiều một chút mới bõ với số tiền bỏ ra.
“Không phải như thê? Gần đây, cái anh chàng đẹp trai đó không biết tại sao mà nhìn thấy mình từ xa là tót lên tầng hai phục vụ. Mình leo lên tầng hai uống nước là anh ta lỉnh xuống tầng một phụ giúp. Mình thấy buồn ghê cơ, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà uống cái thứ nước đắt cắt cổ ấy!”
Giọng nói chán chường của Thu Hạ Hạ từ đẩu dây bên kia vọng tói, Âu Dương Dị gần như đã tưởng tượng ra bộ dạng đang nhăn mũi, dẩu môi của cô khi nói chuyện.
“Có lẽ ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống ấy của cậu khiến anh ta sợ quá chạy mất.” Âu Dương Dị khẽ cười thành tiêng, từ từ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng ngoài cửa rất đẹp, ánh sáng màu vàng rơi đầy trên cành lá um tùm, tốt tươi tạo thành những vệt sáng và tối in bóng xuông sàn bê tông, cả không gian thoảng mùi hương nhẹ nhàng của cây lá.
Giọng nói phẫn nộ của Thu Hạ Hạ từ đầu giây bên kia vọng lại: “Âu Dương Dị, tại sao cậu còn chưa đi chết hả?!!”.
Âu Dương Dị cười, nhanh nhảu đáp lại: “Nếu mình chết rồi thì làm gì còn ai có thể gọi điện thoại buôn chuyện tào lao với cậu cả ngày trời cơ chứ?”.
Thu Hạ Hạ ở đầu kia có vẻ rất giận dữ, hai người ngày thường vẫn thường như thế vừa cãi nhau rồi làm lành một lát, cô cắt ngang giọng điệu trêu chọc của cậu.
“Chúng ta đừng có nói đùa nữa. Âu Dương Dị, mình có một tin tốt lành muôn thông báo cho cậu!” Thu Hạ Hạ đổi chủ đề trong điện thoại, xúc động nói. “
Là tin tốt lành gì thê? Lẽ nào anh chàng phục vụ đẹp trai cầu hôn với cậu rồi?”
“Không phải! Âu Dương Dị, cậu thử đoán xem hiện giờ mình đang ở đâu!” Thu Hạ Hạ càng nói càng phấn khích.
“Cậu ngoài việc ở trong nhà ra thì còn có thể đi đâu.” Âu Dưong Dị thu lại ánh nhìn bên ngoài cửa sổ, bình tĩnh cầm cốc nước ở trên bàn uống trà uống một ngụm.
“Không phải!!! Cuối cùng thì ông bố ngoan cố của mình đã bị bà mẹ vĩ đại của mình thuyết phục trả lại tự do cho mình rồi!!! Âu Dương Dị, cậu đoán xem mình đang ở đâu đi mà!”.
Âu Dương Dị cười, đang nghĩ xem nói gì thì tiếng chuông cửa vang lên. Cậu sững người rồi cười không biết làm sao, đứng lên đi ra cửa.
Xem ra nha đầu Thu Hạ Hạ “nhiễm” mấy bộ phim thần tượng, lại bắt chưóc tình tiết trong phim rồi bày ra cái trò trẻ con này đây mà!
Có điều, nhân dịp hôm nay cô vừa được giải phóng, cậu sẽ dẫn cô đi chơi, coi như chúc mừng cô cuối cùng đã được tự do.
Nghĩ vậy, Âu Dương Dị vừa đi ra cửa, vừa cười nói với người ở đầu dây bên kia: “Ở trường? Ở nhà Nhã Tuyên? Hay ở trên sao Hỏa?”.
“Không phải!! Âu Dương Dị, cậu không thể nói có trọng tâm được sao? Cậu nghiêm túc đoán đi!”
Giọng nói của Thu Hạ Hạ nói liền không nghỉ từ phía bên kia truyền tới tai cậu, tay cậu nắm lấy tay cầm mở cửa…
Một xíu nữa cô nhìn thây cậu, cô có giật mình không nhỉ?
Âu Dương Dị phân khích với suy đoán trong đầu, khẽ cười kéo cổng ra.
Gió mùa hè mang hơi nóng bay ngang qua, thổi tóc mái trên trán cậu. Ánh nắng mặt trời khiên cậu tạm thời bị chói mắt.
Mắt cậu nhìn người đứng ngoài cửa, nụ cười trên miệng đóng băng, chiếc điện thoại di động trong tay cậu trượt xuống, từ từ rơi xuống đất, làm bụi bay lên…
“Thôi! Đừng đoán nữa, nói cho cậu biết mình đang ở trong siêu thị mua đồ ăn cho cậu! Buổi chiều mình tới nhà làm món thịt bò sốt với khoai tây nghiền cho cậu ăn…” Giọng nói trong trẻo của Thu Hạ Hạ vẫn vang lên trong điện thoại, nhưng Âu Dương Dị đã không nghe thấy gì nữa.
Cậu sững sờ nhìn cô gái đứng trước cửa, không gian xung quanh yên tĩnh lại, có mùi thơm nhẹ dịu lan tỏa trong không khí.
Gió nâng vạt váy màu xanh của cô gái.
Cô khẽ ngẩng đầu, đôi mắt màu nâu sẫm tự tin nhìn vào mắt cậu, cười ngọt ngào, “Dị, lâu rồi không gặp!”.
Chương 6: Xin lỗi, chúng ta không thể ở bên nhau
“Xin chào mọi người, mình tên là An Tuyết Kỳ. Mình mới tới trường trung học Tri Hiền, vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, hy vọng sau này sẽ được mọi người giúp đỡ.”
Cô gái đứng trên bục giảng duyên dáng nhìn thẳng vào mọi người tự giói thiệu về mình, cặp mắt đen huyền lấp lánh ánh lên sự tự tin.
“Cô bạn mới này có vẻ là người rất tự tin vào bản thân.” Mạc Trần Bạch ngồi sau Thu Hạ Hạ lên tiếng nhận xét vể An Tuyết Kỳ. Kể từ lần túm được cô ở nhà Âu Dương Dị, mặt cậu sa sầm đi đằng sau bố Hạ Hạ lôi cô về nhà, cậu bắt đầu xuất hiện thường xuyên bên cạnh cô, biến thành kẹo còn dính hon cả mạch nha....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: