Thu Hạ Hạ nghi hoặc chau mày, nghiêng đầu nhìn Âu Dương Dị hỏi: “Không phải chúng ta đi xem phim sao? Tại sao lại tới đây? Lẽ nào cậu muốn thử tìm xem có bộ phim nào hay rồi mới đi đến rạp chiếu phim?”.
Âu Dương Dị không nói gì, chỉ nhìn cô cười bí ẩn, di chuột click vào cái gì đó, sau đó một trang web hiện ra, bàn tay cậu lướt trên bàn phím đánh một hàng chữ và một trang phim hiện lên.
Thu Hạ Hạ ngẩng lên nhìn trời đêm, tận hưởng không khí mát mẻ mà những cơn gió đêm đem tới, những hơi thở phập phồng trên ngực cũng dần trở lại nhịp đập bình thường.
“Hóa ra không có sao thì bầu trời đêm vẫn rất đẹp!” Cô thốt lên tán thưởng, sự tức giận trong lòng cũng dần tiêu tan.
Âu Dương Dị cũng nhìn trời, môi nhẹ nhàng nở một nụ cười, “Không có sao, bầu trời càng thuần khiết. Mình thích trời đêm như thế này”.
Thu Hạ Hạ quay đầu nhìn cậu, thắc mắc: “Cậu không thích những vì sao ư?”.
“Những vì sao rất đỏng đảnh. Chúng thích xuất hiện thì xuất hiện, không thích xuất hiện thì trốn biệt. Mình không thích những thứ đỏng đảnh như thế!” Âu Dương Dị nhìn bầu trời bao la khẽ cười, đôi mắt đen huyền ánh lên những tia sáng dịu dàng trong đêm tối.
Thu Hạ Hạ quay đầu nhìn bầu trời đêm, khẽ thì thầm: “Suy nghĩ kỳ lạ! Hóa ra cũng có người không thích ánh sáng lấp lánh của những ngôi sao”.
Âu Dương Dị chí cười mà không đáp lại.
Bầu trời chỉ là một màu đen ngút ngàn, yên tĩnh, tinh khiết, không có chút ánh hào quang nào, thậm chí những đám mây nhấp nhô cũng không hề xuất hiện. Cả bầu trời êm ả như đại dương không gợn sóng.
Đôi mắt của Âu Dương Dị được phủ một lớp sương đêm, ánh mắt dần trở nên mờ nhạt.
Trước đây, trong một đêm yên tĩnh như thế này, cậu cũng nằm trên sân thượng ngắm bầu trời ở một thành phố khác. Đêm đó, bầu trời cũng yên tĩnh, không gạn bóng mây nào, chỉ có người đứng bên cậu là một cô gái khác. Người con gái đó nói, cô ấy thích những vì sao, cô ấy không thích màu đen trầm mặc của cái chết này, thế là cậu chạy một vòng thành phố mua một chùm đèn nhấp nháy hình ngôi sao, tự tay kết một bầu trời đầy sao trên sân thượng.
Nhưng những thứ quá đẹp thì lại chẳng bao giờ bền.
Âu Dương Dị thở dài, im lặng quay sang nhìn cô gái nằm cạnh, “Hạ Hạ, cậu có thích ngắm sao không?”.
Rất lâu mà cô gái bên cạnh vẫn chưa trả lời. Không gian tĩnh lặng bao trùm hai người, cho tới khi có tiếng ngáy khẽ vang lên.
Âu Dương Dị ngạc nhiên, chăm chú nhìn Thu Hạ Hạ đang ngủ, một lúc sau hiểu ra, cười khổ não, bế cô lên rồi đưa vào trong nhà.
Gió đêm khẽ thổi, trời mát lạnh như có hơi nước.
“Hạ Hạ, cậu có thích xem phim gì?” Dưới ánh trăng mờ ảo, Âu Dương Dị nắm lấy tay cô dịu dàng, đắm đuối nhìn cô.
“Mình thích xem những bộ phim tình cảm do các diễn viên là thần tượng đóng, nhân vật nam chính đẹp trai như cậu ấy!” Thu Hạ Hạ nắm lấy tay cậu, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nho nhã như hoàng tử dưới ánh trăng mờ ảo.
Âu Dương Dị mỉm cười, mắt lấp lánh những tia sáng kỳ lạ, “Phim thần tượng xem nhiều quá không tốt đâu. Hay là chúng ta đi tới con đường “khủng”?”.
“Á!” Cô giật mình, còn chưa kịp phản ứng lại thì Âu Dương Dị đang ở trước mặt bỗng biến mất. Sau đó, trước mặt cô xuất hiện một miệng giếng, có một cái đầu lấp ló rồi một người từ đó đang trèo ra. Cô nhìn kỹ thì hóa ra gương mặt đó là của Âu Dương Dị!!!
Thu Hạ Hạ giật mình, đùng một cái bật dậy.
Trong đầu tạm thời trống rỗng, tim đập nhanh, mấy giây trôi qua cô mới nhận ra mình vừa mơ thấy ác mộng. Thu Hạ Hạ dụi dụi mắt, ngây người nhìn quanh tứ phía, không gian không lạ lẫm nhưng khiến cô nhất thời không biết mình đang ở đâu.
Hơi nóng của ánh nắng lọt qua nửa cánh cửa sổ đang mở chiêu khắp căn phòng, ánh sáng chói chang khiên Thu Hạ Hạ chau mày, nhíu mắt.
Cửa phòng kêu “cách” một tiếng rồi mở ra, Âu Dương Dị cười dịu dàng nhòm qua khe cửa nhìn vào
. “Hạ Hạ, cậu dậy rồi à? Mình mua mỳ thịt nạc băm và trứng muối cho cậu, cậu mau mau dậy ăn đi!”
Thu Hạ Hạ chớp mắt, ngây người nhìn bầu trời tràn ngập ánh nắng bên ngoài cửa sổ rồi hỏi: “Bây giờ là mấy giờ vậy?”.
Âu Dương Dị nhìn đồng hồ treo tường ở trong phòng, nhẹ nhàng trả lời: “Hơn tám giờ sáng rồi”.
Thu Hạ Hạ giật mình, nhìn Âu Dương Dị, thất thanh hét lên: “Sáng rồi? Mình đã ngủ ở đây một đêm?”.
Âu Dương Dị gật đầu, sau đó nói đùa: “Cậu không cần gào lên khủng bố thế đâu! Mình không làm gì cậu cả!”.
“Cậu thì hiểu gì! Đó không phải là điều mình lo lắng!” Thu Hạ Hạ liếc cậu “cháy lông mày” rồi lại tiếp tục hoảng hốt: “Điều mình lo sợ là bố mẹ mình. Họ không bao giờ đồng ý cho mình qua đêm ở ngoài, đặc biệt không bao giờ đồng ý để mình và một người con trai ở cạnh nhau mà không có người thứ ba. Nếu để họ biết được đêm qua mình đã ngủ ở nhà cậu…”.
“Kính cong! Kính cong!”
Thu Hạ Hạ đột ngột ngưng bặt, ánh mắt sợ hãi càng lúc càng mở to. Chuông cửa tầng một bị ai đó ấn kêu “kính cong” liên hồi, hai người im bặt, trong phòng tạm thời yên ắng, chỉ có tiếng chuông cửa chói tai vang lên.
“Không phải là bố tìm tới tận cửa chứ?”
Sắc mặt của Thu Hạ Hạ trắng bệch, môi cô run run, im lặng nhìn Âu Dương Dị. Hai người nhìn nhau không nói năng gì.
Bỗng nhiên Âu Dương Dị mỉm cười dịu dàng, trấn an cô: “Đừng nghĩ lung tung! Có lẽ là ông Trần ở cạnh nhà lại đem bữa sáng tới rồi. Mình xuống mở cửa, cậu đi rửa mặt đi đã”. Cậu nhìn cô mỉm cười, ý tứ đóng cửa phòng giúp cô.
Tiêng dép lê của Âu Dương Dị xa dần, tiếng chuông cửa dưới nhà vẫn vang lên, âm thanh lảnh lót như tiếng nhảy nhót của chú thỏ con, khiến tâm trạng bất an của Thu Hạ Hạ thấp thỏm không yên.
Người ấn chuông cửa có thật là ông Trần ở cạnh nhà không? Nêu là bố mẹ thì cô phải làm thế nào? Nhảy từ ban công xuống chạy trốn hay là đi ra xin lỗi đây?
Trong khi Thu Hạ Hạ đang bất an, phỏng đoán lung tung thì có tiếng kéo cổng sắt vọng lên, sau đó tiêng chuông liền ngừng lại.
Thu Hạ Hạ nghiêng đầu lắng nghe một cách thận trọng, cũng không biết có phải nhịp tim đập quá lớn của cô át hết cả những âm thanh khác hay là do hiệu quả cách âm của căn phòng quá tốt mà cô chẳng nghe thấy bất cứ tiêng động nào. Thu Hạ Hạ chau mày, nhẹ chân nhẹ tay xuống giường, bò tới bên cửa, dán chặt tai vào cánh cửa để nghe ngóng.
Nhưng cô vẫn chẳng nghe thấy gì.
Tại sao một chút âm thanh cũng không có? Chăng lẽ người ngoài hành tinh vừa ấn chuông, Âu Dương Dị đã bị người ngoài hành tinh bắt cóc ớ cửa? Thu Hạ Hạ lại nghĩ lung tung một lúc, tay đặt lên tay cầm ở cửa, quyết định mở cửa phòng để xem xét.
Cửa vừa mở, Thu Hạ Hạ lập tức thấy hối hận.
Chỉ nhìn thấy bên ngoài cửa, bố cô mặt tối sầm đang nhìn chằm chằm, mắt long sòng sọc nhìn cô tự chui đầu vào rọ, mẹ cô đứng đằng sau lưng bố cô đang khoa chân múa tay ra hiệu cái gì đó. Cuốỉ cùng là gương mặt ăn năn tội lỗi của Âu Dương Dị, Trương Nhã Tuyên đầu cúi gằm và Mạc Trần Bạch đang mặt nặng mày nhẹ.
Bây giờ cô nhảy xuông ban công để chạy trốn còn kịp không? Thu Hạ Hạ và những người đứng ngoài cửa nhìn nhau một giây, tay trái của cô nhanh chóng đóng cửa phòng lại thì bị Mạc Trần Bạch nhanh tay chặn lại.
Cô không cam tâm dùng toàn bộ sức lực kéo cửa vào trong, cánh cửa gỗ đỏ không hề nhúc nhích, cuối cùng cô vẫn không địch nổi sức mạnh của Mạc Trần Bạch.
Thu Hạ Hạ buông tay khỏi nắm đấm cửa, phẫn nộ nhìn chằm chằm Mạc Trần Bạch. Tên tiểu tử đáng chết này, hắn ta không nhìn thấy bố cô đang giận đùng đùng hay sao? Vậy mà lúc này còn nhúng tay vào! Có phải hắn ta cảm thấy bình thường bắt nạt cô còn chưa đủ, chưa nhìn thấy cô bị bố đánh cho một trận tơi bời thì hắn ta còn chưa cảm thấy dễ chịu đúng không?...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: