WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi


“Không phải cậu muốn ra ngoài đi dạo sao? Chợ rất thú vị mà!” Âu Dương Dị tiện tay cầm một quả ớt đỏ tươi từ quầy rau quả lên, nhìn với vẻ rất hứng thú.

Cô muốn đi dạo, nhưng cô không nói muốn đi dạo ở chợ! Hơn nữa, chợ thì có cái gì thú vị kia chứ?

Nhìn trước nhìn sau, đều là các loại rau màu xanh, màu đỏ, màu vàng; hải sản đang nhảy loạn lên; thịt màu đỏ thẫm của máu. Hoặc là các bà các mẹ tay cầm làn thức ăn, những người bán thịt giơ tay cầm dao chặt thịt dính đầy mỡ, đến một nửa của hot boy cũng tìm không thấy. Nơi này có gì hay ho để đi dạo kia chứ? “Âu Dương Dị, chúng ta đi dạo ở trung tâm thương mại được không? Ở đó vui hơn chỗ này.”

Thu Hạ Hạ kéo tay áo cậu, thử thỏa thuận với cậu. Cô không muốn thăng cấp cuộc đời ô sin trở thành bà nội trợ.

“Không được!” Âu Dương Dị lắc đầu không do dự, “Chúng ta đi chọn thực phẩm tươi ngon đi! Tối nay chúng mình sẽ nấu món thịt bò sốt với khoai tây nghiền và món đậu phụ cuốn thịt chiên. Lần trước cậu chế biến mây món đó, hương vị rất tuyệt!”.

“…”

Có vẻ như anh chàng này đã có chủ ý từ trước, cho nên mới đồng ý ra ngoài “đi dạo” cùng cô thì phải? Thu Hạ Hạ chán nản, buông tay khỏi áo Âu Dương Dị, quay người đi về.

“Cậu sao thê?” Âu Dương Dị liền đặt quả ớt trong tay xuống để kéo cô lại.

“Mình không đi dạo nữa, cậu tự đi một mình đi!”

Thu Hạ Hạ giận dỗi gạt tay cậu rồi tiếp tục quay đi. Âu Dương Dị liền đi theo. “Sao thế? Cậu không thích thịt bò sốt với khoai tây nghiền và món đậu phụ cuốn thịt chiên à? Hay chúng ta làm món khác?”.

Thu Hạ Hạ dừng lại, tức giận nhìn cậu, “Không phải là chuyện mấy món ăn!”.

“Vậy thì là chuyện gì? Cậu nói đi!” Thu Hạ Hạ phồng mang trợn má, bắt đầu kể lể tội của cậu: “Cậu nói xem có ai đi dạo lại tới chợ không? Tuy chúng ta không phải hai người yêu nhau, tôi cũng không mong cậu sẽ đưa tôi đi dạo ở những nơi lãng mạn nhưng chí ít cậu cũng nên đưa tôi tói những nơi bình thường chứ! Đến những tiệm bán đồ ăn vặt, chợ hoa hoặc là công viên cũng được mà! Nhưng tại sao cứ phải là chợ?”.

Thu Hạ Hạ nói liến thoắng, Âu Dương Dị nghe mà hoa mắt chóng mặt, chỉ còn chú ý tới hai từ “lãng mạn”. Được thôi! Vì món thịt bò sốt với khoai tây nghiền, nếu cô ây muốn lãng mạn, cậu sẽ cho cô sự lãng mạn! Có điều bình thường mây bộ phim trên ti vi diễn tiên như thế nào nhỉ? Âu Dương Dị vắt óc suy nghĩ một hổi. A! Có rồi…

“Hạ Hạ, cậu đã ăn bữa tối dưói ánh nến bao giờ chưa?” Âu Dương Dị vui vẻ hỏi.

Không phải bọn họ đang nói về việc đi dạo sao? Tại sao lại nhắc tới bữa tối dưới ánh nên cơ chứ? Tuy Thu Hạ Hạ nghi hoặc nhưng vẫn thật thà trả lời: “Chưa”. Đến mối tình đầu cô còn chưa trải qua, làm gì có người con trai nào mời cô đi ăn một bữa tối có nến kia chứ! Cô không thể tự mình mời mình được!

“Hạ Hạ, mình mời cậu ăn một bữa tốì dưới ánh nến được không?” Âu Dương Dị nhìn cô chớp mắt, tay trái đặt lên vai cô.

“Hả? Nhưng chúng ta không phải một đôi yêu nhau.” Nghe lời mời đột ngột này, Thu Hạ Hạ vô thức buột miệng nói ra suy nghĩ ở trong lòng.

Chỉ có điều cô rất muốn thử qua cảm giác dùng bữa với ánh nến. Bạn của cô đều đã từng ăn những bữa như vậy với bạn trai, đến Trương Nhã Tuyên hay thẹn thùng mà cũng từng cùng anh bạn hàng xóm mà cô ấy thầm thương trộm nhớ ăn tôi dưới nến, chỉ có cô là chưa từng. Bực mình thật!

“Ai quy định chỉ có những người yêu nhau mới được ăn tối dưới ánh nến? Bạn bè cũng có thể mà! Cậu nói có phải không?”

Âu Dương Dị nói có vẻ đúng! Thu Hạ Hạ nghiêng đầu, nghĩ một lát, sau đó vui vẻ nói: “OK! Chúng mình đi ăn tối dưới nến. Có điều chúng mình tới nhà hàng nào? Đừng chọn nơi đắt quá nhé!”.

“Vậy thì ở nhà đi! Trong tiểu thuyết lãng mạn mà cậu thích, có rất nhiều người ăn tối dưới ánh nến ở nhà, đúng không? Cậu nấu cơm, mình bố trí bàn ăn, thế có được không? Nếu mà làm tốt còn lãng mạn hơn là ở nhà hàng ấy chứ! Ăn xong bữa tối dưới ánh nến, mình còn mời cậu đi xem phim nữa đấy!”.

Âu Dương Dị vừa từ từ nói ra ý tốtt để dụ dỗ vừa nhân lúc cô không chú ý kéo cô đi về phía cửa hàng bán thịt bò. Lúc này, Thu Hạ Hạ vân còn đang cười ngốc nghếch nghĩ về bữa tối dưới ánh nến.

Vâng! Khi đối mặt với sự lãng mạn, con gái luôn luôn mất đi lý trí.

Dưới sự mê hoặc của bữa tối dưới ánh nến, buổi tối hôm đó, Thu Hạ Hạ nấu ăn rất cần mẫn, thậm chí cô còn tỉ mẩn, nhẫn nại xếp những cánh hoa và lá bạc hà viền xung quanh đĩa, những kỹ năng và tinh hoa của đôi bàn tay mà cô có đều được đem ra trưng dụng hết. Nhưng tới lúc dùng bữa, mắt cô đờ đẫn.

Lẽ… lẽ nào đây gọi là bữa tối dưới ánh nến?

Trên bàn ăn hoàn toàn không có gì thay đổi, vẫn là khăn trải bàn màu xanh kẻ ca rô, bát ăn cơm vẫn là loại bát sứ màu trắng thông thường, đũa cũng là đũa ăn thường dùng, sự khác biệt duy nhất là trên bàn có thêm một cây nến. Là loại nên vẫn dùng để cúng tổ tiên trong lễ thanh minh. Thậm chí đến chân để nến cũng chỉ là một miếng xốp. Trừ những thứ đó ra, từ bàn ăn đên nhà bếp hoàn toàn không có gì khác lạ.

“Tiên sinh Âu Dương Dị, xin hỏi ngài gọi đây là bữa tối dưới ánh nến phải không?” Thu Hạ Hạ không thể tin nổi chỉ tay vào cây nến hỏi.

Âu Dương Dị mỉm cười gật đầu, tự hào tới mức đáng ngạc nhiên, nói: ‘Thế nào? Sáng kiến của mình rất tuyệt đấy chứ hả? Người khác đi trên tuyến đường lãng mạn, còn mình thì đi hẳn tuyến đường “khủng”. Đây có lẽ là sáng kiến đầu tiên trên toàn quốc, rất mới mẻ đúng không?”

. Đúng thế! Đúng là mới mẻ thật! Nhưng mới mẻ thì có con dở nào cần cơ chứ! Cô cần sự lãng mạn chứ cần quái gì đên tuyến đường “khủng”!!!!!

Đồ ăn bữa tối nay rất ngon, nguyên liệu rất tươi nhưng Thu Hạ Hạ thây rất nhạt nhẽo, vô vị. Ngồi trước cây nên đỏ chuyên dùng để cúng bái người chết, ai có thể nuốt nổi cơ chứ? Âu Dương Dị thì ngược lại, ăn đến “thủng nồi trôi rế”, thậm chí đến nước canh cũng không để sót một giọt, tất cả đổ ăn đều vào bát rồi xuống dạ dày hết.

Kết thúc bữa tối là đến giờ đi xem phim, mặc dù bữa tối dưới ánh nến vừa rồi không hề như mong muốn nhưng bộ phim sau giờ cơm vẫn được Thu Hạ Hạ rất chờ đợi, dù gì thì cũng là lần đầu tiên cô đi tới rạp chiếu phim để xem phim với bạn trai mà chỉ có hai người với nhau.

Vì ảnh hưởng của bữa tối dưới ánh nến vừa rồi nên trong lòng Thu Hạ Hạ có phản ứng chuỗi với sự sợ hãi, sau khi xác định cụm từ “xem phim” trong miệng của Âu Dương Dị không phải là xem ti vi, không phải xem đĩa DVD, cũng không phải đi trên tuyến đường “khủng” xong thì cô mới hoan hỉ lỉnh vào nhà vệ sinh chỉnh lại đầu tóc, sau khi chải chuốt xong còn ngắm mình trong gương mãi rồi mới ngượng nghịu bước ra phòng khách, đứng trước mặt Âu Dương Dị đang xem ti vi, nắm tay cậu nói: “OK rồi! Chúng ta có thể xuất phát đi xem phim được rồi”.

Âu Dương Dị cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm lây tay cậu một giây rồi mới từ sofa chầm chậm đứng dậy, đưa Thu Hạ Hạ tới… phòng đọc sách của cậu. Thu Hạ Hạ bối rối nhìn xung quanh một lượt, chủ yếu toàn là sách, cô lúng túng nhìn Âu Dương Dị, “Cậu đưa mình tới đây làm gì?”.

Âu Dương Dị nhìn cô cười hiền dịu rồi ngồi trước bàn máy tính, thành thục khởi động máy. Chờ máy tính khởi động xong, cậu kéo một chiêc ghế ra trước bàn máy tính, có ý bảo Thu Hạ Hạ ngồi xuống....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây

Snack's 1967