Trước ánh mắt dữ dội của Việt Phương, Thiên Phong có chút e ngại, anh thở dài nhìn cô trầm ngâm, không biết nên trả lời cô thế nào.
Tập bản thảo đó đúng là nét vẽ do anh vẽ, chữ ký cũng là của anh, chứng minh anh là chủ nhân của nó.
Chỉ là tập bản thảo đó, anh rõ ràng là vẽ khung cảnh ở nơi này. Nhưng ba mẹ đã nói rằng, anh chưa từng về quê bao giờ cả. Vậy thì những bức vẽ đó từ đâu mà có, và anh đã gặp Việt Tình như thế nào? Anh tặng cô tập bản thảo mình vẽ vì sao cảm giác giữa bức tranh và cảm giác với cô ấy lại khác biệt nhiều đến thế?
Tập bản thảo chính là đầu mối của mọi việc, có lẽ nó sẽ giúp anh lấy lại một phần ký ức bị đánh mất của mình.
- Tôi giữ tập bản thảo không phải vì lý do đó. - Thiên Phong đứng dậy nghiêm túc đáp. Thân hình anh rất cao, gần như áp đảo Việt Phương, khiến cô phải lùi lại vài bước.
- Tôi không hiểu lý do của anh là gì, tóm lại là anh mau chóng trả lại cho tôi! - Việt Phương bực bội với kiểu cách nói chuyện lòng vòng của Thiên Phong. - Làm ơn để vật về cố chủ!
Thiên Phong nghe Việt Phương nói như thế, anh khẽ cười nhạt, khóe môi nhếch lên đầy sự cười nhạo nhìn Việt Phương.
- Nếu nói vật về cố chủ thì tôi càng không thể trả cho em, tập bản thảo này vốn đâu phải của em.
Việt Phương tái mặt, cô nhìn Thiên Phong với ánh mắt oán ghét. Cô không hiểu anh là đang chơi trò gì, cô không nghĩ anh thuộc tuýp người đùa dai, càng không thấy sự trêu đùa qua ánh mắt của anh, nhưng vì sao anh cứ khăng khăng muốn giữ một thứ không thuộc về mình như thế.
Cô khẽ nhắm mắt rồi mở mắt, cố kìm cảm xúc trong lòng mình, nở một nụ cười nhạt đầy chế nhạo:
- Anh nói cứ như thể anh là chủ nhân của nó vậy?
- Anh đúng là...
Việt Tình nãy giờ bị cái nhìn của Thiên Phong làm hoảng hốt. Nghe đối thoại của Thiên Phong và Việt Phương gần như sắp bóc trần một phần sự thật đang bị cô che giấu cô vội vàng lên tiếng ngăn cản, sợ sự việc tiếp tục truy cứu thì việc cô lấy bức tranh đó sẽ bại lộ.
- Đủ rồi! Việt Phương, em nghĩ đây là đâu hả? Em nghĩ đây là nơi em có thể tùy tiện bước vào rồi tùy tiện đòi trả cái này cái kia sao? Đây dù sao cũng là công ty của chị đang làm, dù cho em và Jonny có việc gì thì cũng nên về nhà mà nói, đừng có ở đây mà gây rối! Nếu không nghĩ tình chúng ta là chị em, chị đã gọi bảo vệ đuổi em đi từ lâu rồi.
Việt Phương mím môi đưa mắt nhìn Việt Tình đang nổi giận, cô cúi mặt đứng thần người ra. Cô cũng biết mình sai rồi, chỉ là cô quá lo lắng việc để mất tập bản thảo, nó làm ruột gan cô như bị thiêu cháy, cháy đến nỗi não cũng mất đi lý trí mà không còn kiểm soát được tính tình của mình. Hơn nữa thái độ bất hợp tác của Jonny khiến cô càng tức giận hơn.
- Xin lỗi, em...
Cô không biết phải nói thế nào, cô thấy xấu hổ và sợ hãi.
Việt Phương không hiểu vì sao cô luôn có cảm giác không thể đối mặt khi ở bên Việt Tình. Tình cảm của hai người đáng lý phải giống như những chị em sinh đôi khác: thân thiết, thấu hiểu nhau, cùng suy nghĩ, cùng tình cảm... nhưng hai người thì hoàn toàn trái ngược, không có sự đồng cảm với nhau. Hờ hững, lạnh lùng và xa cách... Thậm chí Việt Phương cảm thấy Việt Tình còn thua xa tình cảm của cô với Thảo và Thắm, hai người họ mới là chị em gái thân thiết của cô.
Bảo nghe Thiên Phong nói “Anh đúng là...” thì tim co thắt đầy sợ hãi, bởi anh biết những lời tiếp theo sau của Thiên Phong là gì. Thiên Phong sẽ nói rằng: ”Anh đúng chủ nhân của tập bản thảo đó.“ Và cái tên Thiên Phong cũng sẽ từ đó mà lộ ra.
Tuy bị tai nạn dẫn đến mất trí nhớ nhưng niềm đam mê hội họa của Thiên Phong không hề giảm và tài năng của anh cũng không mất đi. Khi nhìn thấy Thiên Phong cầm cây cọ vẽ sau khoảng thời gian dài hồi phục, lòng Bảo trở nên hỗn độn vô cùng. Anh thà Thiên Phong cứ mất trí nhớ như vậy để anh mãi mãi có thể ghét Thiên Phong, mãi mãi là hai người xa lạ.
Khi Thiên Phong cầm cọ Bảo thấy một Thiên Phong ân cần dạy mình học, thấy một người anh hiền hậu, một Thiên Phong mà anh chẳng thể nào ghét bỏ được.
Cho nên nét vẽ và chữ ký của Thiên Phong chẳng hề khác biệt năm xưa tí nào hết. Chỉ cần nhìn sơ thôi, Thiên Phong cũng có thể khẳng định tập bản thảo của mình và anh biết Thiên Phong không vô lý khi kiên quyết không chấp nhận trả cho Việt Phương tập bản thảo.
Lòng Bảo càng lúc càng lo lắng và sợ hãi, định lên tiếng ngăn không cho Thiên Phong nói tiếp, cũng may Việt Tình đã lên tiếng trước.
- Angela nói đúng đó, chúng ta đừng nên làm rộn lên như thế. Tụi mình về nhà trước đi, có gì từ từ nói! - Bảo lên tiếng phụ họa cho Việt Tình ngay lập tức.
Việt Phương không nói thêm lời nào, cô cúi đầu quay lưng đi ra ngoài. Bảo vội vàng đuổi theo cô.
- Nè, cậu đang chơi trò gì thế? - Hoàng Tuấn lúc này đứng gần Thiên Phong bèn đẩy vai anh đùa cợt.
Thiên Phong nghiêm mặt lạnh lùng nói:
- Cậu ra ngoài trước đi, mình có chút chuyện nói với Angela!
Hoàng Tuấn thấy sắc mặt Thiên Phong như thế cũng biết sự việc có phần nghiêm trọng, anh không còn vẻ đùa cợt nữa mà lặng lẽ thu dọn giấy tờ của mình rồi ra ngoài. Trước khi đi, anh khẽ liếc nhìn Việt Tình một cái, sắc mặt cô dường như không được tốt lắm.
Thấy Hoàng Tuấn đã đi khỏi, Việt Tình liền bước đến ôm chầm lấy Thiên Phong từ phía sau, cô tỏ vẻ ăn năn nói:
- Thiên Phong! Xin lỗi anh, em gái em thật là không nên làm thế. Coi như nể mặt em mà bỏ qua cho em ấy nha! Dù sao em ấy là em gái em thì cũng xem như là em gái anh, hy vọng anh bỏ qua chuyện lần này.
Trước lời nói có phần nhõng nhẽo của Việt Tình, Thiên Phong hơi cau mày, dạo gần đây Việt Tình thường hay giống các cô tiểu thư thích nhõng nhẽo rồi. Anh cực kì dị ứng với loại con gái này.
Thiên Phong nắm lấy tay của Việt Tình đang đặt quanh cổ mình kéo ra, anh đứng dậy nhìn Việt Tình nghiêm mặt hỏi:
- Có phải em đã lấy bức tranh đó hay không?
- Em không hiểu anh nói gì? - Việt Tình đanh mặt ngẩng đầu nhìn Thiên Phong tỏ vẻ uất ức. - Chuyện của anh và em gái em, sao lại đổ cho em. Bức tranh đó là gì, thậm chí em còn không thấy mặt nữa làm sao có chuyện em lấy nó. Mà em lấy nó để làm gì cơ chứ?
- Bức tranh hai đứa bé, trong đó là hình em với hình một cậu bé trai. Anh phát hiện mất nó hôm em đến. - Thiên Phong đưa mắt quan sát sắc mặt của Việt Tình, anh cũng không chắc chắn là Việt Tình đã lấy nó.
- Anh mất bức tranh thì nghi ngờ em, lẽ nào con người em tệ bạc đến mức phải ăn cắp một bức tranh hay sao? Sao anh có thể nghi ngờ em như thế chứ? Chỉ là một bức tranh thôi mà, sao anh lại chất vấn em, bức tranh đó quan trọng đến mức đó à, quan trọng hơn em sao? Anh có xem em là bạn gái anh hay không? - Việt Tình rưng rưng nước mắt nhìn Thiên Phong, giọng đầy oán trách.
Thấy Việt Tình khóc, Thiên Phong thở dài, anh đưa tay kéo cô vào lòng dỗ dành:
- Được rồi đừng khóc nữa, là anh sai. Anh xin lỗi! Chỉ là bức tranh đó Việt Phương để ở nhà anh, giờ nó mất rồi, anh cảm thấy mình phải có trách nhiệm tìm nó mà thôi.
Việt Tình dựa vào vai Thiên Phong, vòng tay ôm lấy thắt lưng của anh và nói:
- Con bé Việt Phương này tính tình xưa nay đều thế đó. Cứ thích làm gì thì làm, nhưng rất xem trọng mấy bức vẽ của nó. Bức tranh bị mất nó nhất thời kịch động mà thôi. Lát nữa em về khuyên nhủ con bé để nó bỏ qua cái vụ bức tranh, anh không cần lo nghĩ đâu....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: