"Nếu họ chẳng may phải ra đi, cũng không phải là họ muốn như thế, vậy em vẫn phải cố gắng sống tốt chứ đúng không?"
"Kính koong", cánh cửa phòng mở ra, bố nuôi vẻ mặt ngạc nhiên nhìn hai chúng tôi, sau đó rất bình tĩnh đóng cửa lại, tiếng ông từ cửa phòng nhẹ nhàng vọng lại: "Tiểu Cố, sau khi mổ ruột thừa không được vận động mạnh, đây là lời bác sĩ dặn."
"Con đâu có!" Tôi vội phản ứng.
"Không có thì mặc áo vào!"
Mặt tôi đỏ bừng lên, vội vã cài lại áo, nói với Cố Tông Kỳ: "Xin lỗi, hôm nay em không nên..."
"Không sao, bữa tối em muốn ăn gì, ở đây ngột ngạt quá rồi nhỉ, đưa em ra ngoài dạo một chút được không?"
"Vâng"
Anh vuốt tóc tôi: "Giáo sư Trần gọi em kìa, anh đi xem bệnh nhân đã, muốn tìm anh thì đến phòng trực nhé!"
"Vâng, được rồi".
Tôi mở cửa bước ra, thấy bố nuôi đang ngồi ở cầu thang, khuôn mặt nghiêm khắc: "Dụ Tịch, con có biết Dụ Lộ vừa cãi nhau với bố mẹ con, nó nói muốn ra nước ngoài đấy."
"Nó nói muốn đi đâu ạ?"
"Đức".
Tôi bật cười: "Đức á, nó muốn đến đó làm gì, đứa trẻ trung học sang đó, trai gái sống thử, nhảy lầu tự sát, thành dân di cư trái phép suốt ngày lo lắng trốn chạy cảnh sát, công khai đánh nhân viên trong trường, bị cảnh sát đuổi về nước, rồi nhảy thoát y buổi đêm...nhiều lắm".
"Rồi còn nữa, muốn ở lại đó nên lấy kỹ sư xây dựng người Đức nữa."
Tôi ngẩng đầu ngạc nhiên, cửa cầu thang có bóng một người: "Muỗi, sao cậu lại đến vậy?"
Bố nuôi nhìn tôi lấy làm lạ: "Mắt mũi thế nào vậy, con nhìn nhầm à?"
Dưới ánh đèn người đó nhìn không được rõ lắm, nhưng thấy rất quen. Anh ta bước về phía tôi, nhìn rất giống Tần Chi Văn, nhưng có phải hay không, đuôi mắt anh tròn hơn, không nhếch lên như Tần Chi Văn, chiều cao thì cũng không như Tần Chi Văn, nhưng nếu không quen nhau thật, thì đúng là tôi không thể nhận nhầm một ai được.
Tôi biết anh ta là ai, chính là anh trai của Tần Chi Văn, anh trên danh nghĩa chứ không phải trên luật pháp.
Tôi đã một lần thấy tên danh nghĩa của gia đình họ, đó là lúc trước khi tôi và Tần Chi Văn được đưa sang Đức. Ngày chủ nhật hôm đó trời mưa to, bầu trời mịt mù âm u, buổi đêm buông xuống khá sớm, ngoài ô cửa kính đầy nước mưa, ánh đèn màu vàng khiến có cảm giác nhức mắt, căn phòng cũ thì như bị ngập trong mưa, vắng lặng.
Tiếng xe từ từ tiến đến gần, cánh cửa của ngôi nhà vang lên tiếng rít, tôi rời mắt khỏi quyển sách ngẩng đầu lên, nhìn ra cửa sổ, dưới chiếc ô màu đen, có vài người đang đứng run rẩy. Lúc đang không tập trung tinh thần thì một tiếng "bốp" cốc nước bị nổ, nước nóng tung tóe trên tay, tôi liền kêu lên.
Tần Chi Văn nghe thấy liền đẩy cửa vào, thấy tôi bị như thế dở khóc dở cười: "Cậu làm gì vậy, đau không hả, có cần tớ đi lấy ít đá về để chườm không?"
Dưới tầng vang lên tiếng ồn ào, bà vú nuôi vội vã chạy lên: "Chi Văn, ông gọi cháu đến phòng sách đấy."
Cậu ấy "Vâng" một tiếng rồi nói: "Tịch Tịch bị bỏng tay rồi, bác đưa cô ấy chút nước lạnh chườm một chút đã. Tớ sang gặp ông trước đã nhé."
Cậu đi được mấy bước còn ngoái lại dặn: "Tịch Tịch, ngồi đó nhé, đừng nghịch linh tinh đấy."
Nhưng Tần Chi Văn rất lâu vẫn chưa ra khỏi phòng đọc sách, đã rất muộn rồi, cảnh vật bên ngoài đã hòa vào trong màn đêm tối đen, căn nhà cũ vắng lặng, từ căn bếp tỏa ra một mùi thơm nhẹ, nhưng chẳng ai gọi đi ăn cơm cả.
Tôi ngồi không yên liền khe khẽ bước xuống cầu thang, trong phòng khách là hai người đàn ông to lớn như Tần Chi Văn. Có lẽ còn to lớn hơn anh một chút, dường như nghe thấy tiếng bước chân, nên hai người họ không ai bảo nhau đều cùng quay ra nhìn về phía tôi, khiến tôi sững người.
Người đàn ông hơi nhỏ hơn một chút nhìn thoáng qua thì giống Tần Chi Văn, anh mỉm cười với tôi, rồi lại quay sang nói nhỏ gì đó với người kia. Tôi ngốc nghếch nhìn hai người họ một lúc, sau đó lại quay về phòng mình cứ ngồi im ở đó.
Mưa bên ngoài càng lúc càng to, tất cả những âm thanh khác dường như đều bị át hết bởi tiếng mưa, trong lòng tôi như đang bị che phủ bởi một làn khói đen mờ ảo, từng lớp từng lớp che kín cả cảm quan của tôi.
Không biết ngồi như vậy bao lâu thì dưới tầng vọng lên âm thanh ồn ào, tôi chạy nhanh ra thì thấy một cặp vợ chồng đứng ngoài phòng khách, người đàn ông đó thường xuyên xuất hiện trên đài truyền hình. Ông cũng bước ra, Tần Chi Văn theo sau ông, anh nhìn thấy tôi, khẽ nhếch miệng, nhưng chẳng nở một nụ cười nào, sau đó liền cúi đầu xuống, như là chẳng để ý gì cả.
Họ bước ra khỏi phòng, Tần Chi Văn chỉ đứng trước cửa phòng mà không đi theo, bỗng nhiên người đàn ông nhỏ bé hơn kia chạy lại, đưa tay ra nhanh chóng ôm lấy Tần Chi Văn, sau đó lại chạy ra ngoài màn mưa dày đặc, đèn xe sáng lên, và người cũng nhẹ nhàng biến mất theo ánh đèn xe.
Như chưa từng có gì xảy ra vậy.
"Này Muỗi, họ là ai vậy?"
Tần Chi Văn ngồi trên ghế sofa, hơi cúi đầu, trong lòng như chất chứa đầy tâm trạng, cậu không trả lời tôi, tôi đành nắm lấy tay áo cậu ấy hỏi: "Muỗi, sao lại không để ý đến tớ thế, tớ có làm gì để cậu giận đâu."
"Những người vừa rồi là bố mẹ tớ."
Tôi mở to mắt ngạc nhiên: "Cái gì!"
"Từ lúc còn rất nhỏ, thì tớ đã biết bố mẹ bây giờ không phải là bố mẹ đẻ của mình, nhưng mà, không ngờ lại là mối quan hệ này, tớ bị họ bỏ rơi, chỉ đơn giản như thế thôi."
"Họ....bây giờ họ quay về để nhận cậu à?". Tôi hào hứng nắm lấy tay cậu ấy: "Người đó có phải là anh trai của cậu không? Nhìn rất giống cậu, giống nhau như đúc vậy."
Cậu ấy chẳng trả lời tôi.
"Muỗi ơi, cậu sẽ trở về với họ chứ? Vậy từ sau tớ sẽ không được gặp lại cậu nữa sao?"
Xung quanh chúng tôi là khoảng không gian cô tịch, hơi mước mưa trong không khí bắt đầu bốc lên, tôi cảm giác như giọng nói mình cũng như bị ngấm nước mưa, giọng khàn lại, cửa phòng rít lên một tiếng rồi bị mở ra, như là tiếng kêu của con chim sắp chết.
"Tịch Tịch, không phải đâu, họ không cần tớ nữa rồi, họ muốn đưa tớ sang Đức."
Những ngón tay của cậu ấy gập lại, co vào lòng bàn tay, cổ tay đặt lên bàn trà lạnh như băng, khẽ run lên: "Cậu có đi cùng tớ không, cùng tớ đi Đức được không?"
Tôi không do dự đáp: "Được."
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người nhà cậu ấy, một người cha bỏ rơi con trai mình, chiếc thẻ tín dụng lạnh băng và tiền là những gì họ bù đắp cho cậu ấy.
Sau đó khi ở sân bay quốc tế gặp được người anh ruột của Tần Chi Văn, anh chỉ đứng im một chỗ, không đi đâu một bước nào cả, lặng lẽ quan sát chúng tôi.
"Thật ra, có lúc tớ nghĩ, nếu lúc đó người được bố mẹ giữ lại là tớ, thì bây giờ cuộc sống của tớ sẽ như thế nào?"
"Anh hai rất tốt với tớ, bọn tớ cùng nhau đến quán game chơi, đi đá bóng, đó đều là những chuyện làm lúc bố mẹ không biết."
"Tịch Tịch, chào anh hai đi, có thể rất lâu chúng ta không được gặp anh ấy đấy."
Và đây là lần thứ tư tôi gặp anh hai của Tần Chi Văn, phong thái và dáng người hai người nọ rất giống nhau, anh bước đến và hỏi tôi: "Em nhìn rõ chưa? Lần này không phải là Tần Chi Văn."
Tôi gật đầu, có chút gượng gạo: "Anh hai, chào anh".
"Nghe nói em phải nhập viện, anh đến thăm, thế nào rồi, đã khỏe hơn chưa?"...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: