Cảm giác này tôi rất ghét, nên tôi quyết định ra ngoài đi lại chút.
Tòa nhà cao tầng khám bệnh của bệnh viện, vẫn còn đám sương mỏng chưa tan, mơ hồ phiêu lãng, tôi bước từng bước từ tầng hai của tòa nhà, đi đến thảm cỏ phía sau của tòa nội khoa.
Có thể là sau cuộc phẫu thuật sức khỏe vẫn chưa hồi phục, nên đi được hai bước là tôi đã không đi được nữa rồi, tìm một chỗ để ngồi, chưa kịp ngồi xuống, thì phía sau có một âm thanh nhỏ nhẹ vọng đến: "Dụ Tịch, đứng dậy, đất ẩm ướt lắm."
"Mệt rồi, không muốn làm gì nữa."
Anh Cao Y Thần đang đứng cạnh tôi, tôi ngẩng đầu nhìn anh, dưới ánh nắng chói chang, anh không mặc áo blouse, ăn mặc bình thường, đôi mắt hơi nheo lại, đưa tay ra phía trước tôi: "Đứng dậy nào, nghe lời anh đi."
Tôi răm rắp đứng dậy: "Sao anh không đi làm thế?"
"Mấy hôm nay đi học, thế nào, có khỏe không em?"
Tôi lấy làm lạ: "Sao anh biết em phải làm phẫu thuật?"
"Gọi điện thoại cho em thì Cố Tông Kỳ nhận, sao thế, cuối cùng cũng đã đường đường chính chính chinh phục anh ta rồi hả."
Tôi "Hừ" một tiếng: "Mọi người còn đùa em, rõ ràng biết là em và Cố Tông Kỳ trước đây có mối quan hệ như thế, lại còn nói cái gì mà trước đây chúng em chẳng có quan hệ gì cả..."
Đầu lông mày anh hơi nhíu lại: "Trước kia á? Là quan hệ gì thế?"
"Anh không biết?"
"Anh chỉ biết một chuyện, Dụ Tịch à, đó là có một khoảng thời gian em không nhớ gì cả, anh nghĩ, thực ra lúc đó là Tần Chi Văn...Dụ Tịch, em nhìn gì vậy?"
Em nhìn gì đâu, chỉ đang nhìn tòa nhà nội khoa kia thôi, có bóng người đang đi lại, giữa lớp sương mù mỏng và trời trong xanh, hình như có đoạn dây diều cắt ngang, được thả từ ô cửa sổ.
Trong chớp nhoáng, ngay cả tư duy cũng không thể phản ứng kịp trong khoảng thời gian có một phần mười mấy giây, đám bụi trước mắt tôi bùng lên, âm thanh của lớp xi măng trên mặt đất vang lên, vụn bắn tung tóe.
Máu từ tên cơ thể người đó từ từ chảy xuống, như là ngón tay của ác quỷ giơ ra, dựa vào tốc độ ghê rợn để lan rộng bốn phía, những người có mặt lúc đó đều kinh hãi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy thời gian như ngừng lại, tôi chỉ biết nhìn, chẳng có bất kỳ một phản ứng nào cả.
Trước mặt toàn một màu đỏ, màu đỏ thẫm, giống như một chỗ nào đó trên cơ thể tôi, màu đỏ không cách nào khống chế được như muốn trào ra.
Đột nhiên, người tôi bị kéo mạnh đi, là tay của anh Cao Y Thần. Anh giữ chặt lấy gáy tôi, giấu mặt tôi vào ngực anh.
Tôi chỉ thấy lạnh, cả người lạnh toát, tim tôi như bị kéo thành một sợi dây, dường như sắp không thở được.
Tiếng anh vang bên tai tôi: "Tịch Tịch, không được nhìn, không sao, không sao cả..."
Nhưng tiếng anh xa như thế, nhẹ như thế, không có một chút cường độ nào cả, nên tôi chỉ nghe thấy tiếng hét hỗn loạn ở xung quanh, như tiếng tạp âm kim loại.
Tất cả trở thành bản nhạc hỗn độn trong buổi sáng nắng đẹp này.
Người tôi run lên, mà lại không biết được mình đang sợ cái gì nữa, cánh tay anh lại giữ tôi chặt hơn, nhưng tôi vẫn không cảm thấy tí hơi ấm nào, không có hơi ấm của cơ thể, không có cảm giác được che chở dỗ dành, nhưng lại có cảm giác an tâm, cảm giác đã có trước đây rất lâu.
Không phải cảm giác với anh, mà với Cố Tông Kỳ.
Lúc tỉnh lại, tôi cắn chặt môi, khó khăn nói được mấy từ: "Cố Tông Kỳ, em muốn.... Cố Tông Kỳ.."
Chẳng rõ từ lúc nào nước mắt đã ướt nhòe.
Trong cuộc đời này, một phần quan trọng nào đó đã vụt biến mất, tan bay như khói bụi, chẳng thể có lại được nữa.
Cao Y Thần đưa tôi về phòng bệnh, cả quãng đường tôi vẫn run cầm cập, rõ ràng là đang lúc mùa đông ấm áp, ánh nắng trước mắt tôi, như những sợi dây rối bời trước mắt, cắt đứt tầm nhìn của tôi, và cứ dần trong sắc mày đỏ thẫm kia.
Đến cả không khí cũng có mùi tanh nhẹ của gỉ sắt, lạnh băng thẩm thấu vào trái tim tôi.
"Tịch Tịch, anh đi rót cho em cốc trà nóng đã."
"Vâng."
Một cốc trà âm ấm, hơi ấm truyền qua cái ly thủy tinh, lòng bàn tay tôi cuối cùng cũng đã có cảm giác, nhưng tận đáy lòng vẫn là một cảm giác lạnh băng, tôi hỏi: "Anh Cao Y Thần, Cố Tông Kỳ đâu?"
Anh nhìn đồng hồ nói: "Giờ lý thuyết lâm sàng, khoảng chín rưỡi mới tan, còn khoảng một tiễng nữa cơ."
Ánh nắng rạng rỡ từ cửa sổ tràn vào phòng, người tôi cũng thấy ấm lên, cái bóng của tôi in trên tấm ga trải giường trắng tinh, đột nhiên rất nhiều việc đã qua lại ào ạt ùa về trong đầu tôi, trái tim tê dại dần dần được đánh thức.
Những việc mà tôi đã cố tình lãng quên, giấu trong cái hộp cũ ở tận đáy lòng, khiến tôi không nỡ mở ra.
Đều là những kỷ niệm của tôi và Tần Chi Văn, là tất cả từ khi gặp cậu ấy hồi ở nước ngoài.
Đây là lần thứ hai tôi tận mắt nhìn thấy có người đang đứng xếp hàng để xuống địa ngục, lần thứ hai nhìn thấy một vũng máu to như thế, tuôn trào không thể kiểm soát được, như là nước mắt suốt một đời người, khóc cũng cạn cháy hết rồi.
Đức là một đất nước lạnh lùng, có một lượng lớn lưu học sinh đáng thương, đó là những đứa chưa tốt nghiệp cấp ba, bị đưa sang một ngôi trường xa xôi mà chả biết gì về nó cả.
Tôi và Tần Chi Văn quen một người bạn như thế, cô ấy học ở một trường cấp ba ngoại ô Berlin, những người quen biết cô ấy đều rất thích cô, tôi còn nhớ lúc tôi và cô làm quen nhau, khóe miệng hơi cong lên, nhìn đáng yêu như muốn hôn người khác vậy.
Cô thích Tần Chi Văn, có lúc tôi nghĩ, nếu như ngày ấy Tần Chi Văn ở bên cô, thì chắc đã không có chuyện đổ máu, và những đám hoa tuyết màu hồng nhạt bay trên bầu trời.
Đó là lần những bông tuyết đầu mùa ở Berlin rơi xuống, mọi người hẹn nhau ra ngoài ăn tối, tôi vừa thi xong, chuyện phát sinh rất gay go, trong lòng thấy bất an, nghĩ phải nộp tiền để thi lại, nên tôi rất buồn, chẳng có chút hào hứng nào cả.
Tần Chi Văn không ép tôi đi, tôi nổi cáu với cậu ấy nhưng cậu ấy cũng rất nhẹ nhàng với tôi, vậy là một cuộc gặp mặt không mấy vui vẻ diễn ra, nhưng lúc đó chúng tôi hoàn toàn không chú ý đến những biểu hiện khác lạ của cô gái bỏ về giữa chừng ấy.
Lưu học sinh là một nhóm bạn rất vô tư, mọi người đều đi rồi trở lại, trở lại rồi lại đi, sự ly biệt cũng dần quen với chúng tôi.
Thông thường khi tàn cuộc, bạn nam sẽ đưa các bạn nữ về ký túc xá.
Suốt quãng đường dài đó, chúng tôi đi bên cạnh nhau, nhưng dường như vẫn chưa nói hết những chuyện mà có nói cả đời cũng không hết được, từ những món ăn trong nước đến chuyện nhóm máu và các cung, cô bạn đó đang hào hứng nói chuyện, những bông tuyết rơi lên trên mái tóc cô, trong suốt như pha lê.
Sau khi về đến trường, cô đứng rất lâu ở cầu thang, một hồi lâu mới nói: "Em có thể nói mấy câu với anh được không?"
Tần Chi Văn liếc nhìn sang tôi, cười mỉm và nói một cách rất khách khí: "Muộn quá rồi, đường khó đi, có chuyện gì để lúc khác hãy nói nhé."
Chúng tôi tạm biệt nhau ở đó, vừa đi chưa được 100m, thì nghe thấy sau lưng có âm thanh, trên nền tuyết trắng tinh, là một bông hoa máu lòe loẹt rực rỡ.
Cô bạn đó, đã nhảy lầu tự sát, một cái chết.
Sau đó chúng tôi bị gọi đến đồn cảnh sát để thẩm vấn, một người đàn ông mặt phệ mang đậm chất giọng vùng đông bắc nước Đức đến gặp chúng tôi. Sau này mới biết, anh ta là chồng của cô ấy, để được ở lại Đức, cô đã cưới một kỹ sư công trình người Đức chưa quen được bao lâu, sau lớp áo lông vũ dày cộp đó là những vết thương bị ngược đãi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: