"Em không sao, bệnh đau ruột thừa thôi mà, cũng sắp được xuất viện rồi, đúng rồi, anh hai, Tần Chi Văn đâu rồi? Lâu lắm rồi em không gặp cậu ấy".
Anh khẽ cười: "Không sao, dạo này nó có chuyện rất bận, em sẽ sớm được gặp nó thôi".
Tôi cảm thấy giọng điệu của anh có gì đó không bình thường, nhưng cũng không hỏi thêm, anh cười và quay sang nói với bố nuôi tôi: "Giáo sư Trần, cháu có việc muốn gặp bác, lúc nào thì bác có thời gian?"
Bố nuôi gật đầu, quay sang nói với tôi: "Con có gọi điện về nhà không, chắc nhà con sắp nổ tung rồi đấy".
Tôi "Vâng" một tiếng rồi bảo: "Chẳng liên quan đến con".
"Cái con bé này, thôi được rồi, đi tìm Cố Tông Kỳ của con đi vậy, nhớ là đừng có làm gì quá mạnh, bố biết chắc là giới trẻ bây giờ rất dễ bị kích động, ái chà, con sao mà lại nhìn bố như thế, bố đi đây..."
Tôi "Vâng" một tiếng, lại nhìn anh hai, đôi mắt cá tính như Tần Chi Văn, nãy giờ vẫn nhìn tôi, hình như là đang suy nghĩ cái gì đó, linh tính mách bảo tôi có chuyện chẳng lành.
"Dụ Tịch, chúc em sớm hồi phục, tạm biệt em".
Sinh viên thực tập thay nhau chạy đến phòng trực bác sĩ chụp ảnh, một cô sinh viên đã lôi hết những thủ thuật ép buộc rồi, nhưng mấy vị bác sĩ nội trú vẫn sống chết không chịu: "Làm gì vậy, chụp ảnh chúng tôi để làm gì?"
"Đẹp mà, nên tất nhiên là phải chụp ảnh rồi, nào, không phải ngại gì cả bác sĩ ạ, tự nhiên đi...."
"Ôi sợ các em chụp rồi cho người khác xem họ sẽ sợ chết khiếp mất, hay là thôi đi."
"Ái chà, thầy nói thế này em mới nhớ ra đấy, em đã chụp lại hiện trường vụ nhảy lầu sáng nay đấy, các thầy cô có muốn xem không?"
Mọi người ầm ầm một lúc rồi bỏ đi, Cố Tông Kỳ chạy lại nói với tôi: "Bọn họ ồn ào quá, một lúc là hết thôi, em đừng đứng ở đây nữa, à, giáo sư Trần tìm em có chuyện gì thế?"
"Chuyện của Dụ Lộ, bố em bảo con bé làm ầm lên bảo muốn đi nước ngoài."
"Em nghĩ thế nào?"
Tôi mím môi: "Em không muốn nó đi, những tháng ngày du học không dễ dàng tý nào, nhưng em lại không muốn khuyên nó, tránh việc biến ý tốt thành ý xấu."
"Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mà."
Tôi bỗng quay người lại, cười cười: "Cố Tông Kỳ, em rất rất không thích Dụ Lộ gọi anh là anh rể."
Anh chợt lặng người một lúc, rồi cười phá lên: "Trẻ con mà".
"Trẻ con á? Trên thế gian này thì trẻ con là cứng đầu cứng cổ nhất đấy, tư tình và nỗi nhớ luôn được giấu kín. Dụ Lộ gọi anh là anh rể, làm em nhớ đến cái cô A Tử trong Thiên Long Bát Bộ. Em cực ghét cô ta, cũng rất ghét cô ta gọi anh rể Kiều Phong".
Mắt tôi gian gian liếc anh: "Vì A Tử là một cô gái gian ác, muốn cả đời đều được ở bên Kiều Phong nên đã giả như không có gì với anh ta, không ngờ cuối cùng vẫn chẳng được anh ta để ý đến."
Cố Tông Kỳ rộng lượng nhìn tôi: "Dụ Lộ là Dụ Lộ thôi mà."
"Em cũng thấy nó đúng chỉ là Dụ Lộ thôi, à đúng rồi, Cố Tông Kỳ, bao giờ em có thể ra viện, lâu lắm rồi không đi học, ông chủ nhìn thấy em là đã tức điên lên, mà còn giờ đọc sách buổi chiều, em cũng đã thiếu mất mấy tiết rồi".
"Được rồi, hôm nay đã viết phiếu kiểm tra rồi, tất cả bình thường thì có thể xuất viện thôi".
Buổi trưa tôi ngủ rất lâu, ngủ dậy đầu tôi thấy lơ mơ, mơ màng nhìn ra đám người ngoài cửa, tôi nhanh chóng nhảy xuống giường, thì thấy chủ nhiệm khoa ngoại đang đứng đối diện với của phòng tôi, lắc đầu rồi đi luôn, còn một bác sĩ và người nhà bệnh nhân đứng đó.
Người đàn ông đó, đứng bên giường bệnh lặng lẽ thu dọn đồ đạc, khuôn mặt đen sạm không có chút biểu cảm, khuôn mặt như bị đóng băng vậy, Cố Tông Kỳ thấy tôi đứng bên liền đi đến: "Tịch Tịch, ngày mai có thể ra viện rồi".
Mắt tôi không rời khỏi giường bệnh đó: "Có chuyện gì vậy nhỉ?".
Lông mày anh chau lại, quầng mắt hằn rõ màu nâu, lúc nãy tôi mới nhận thấy Cố Tông Kỳ mấy ngày hôm nay rất chăm chỉ làm việc, hầu như không về nhà, hằng ngày đều ở lại bệnh viện chăm sóc tôi.
"Ra đây rồi anh nói với em".
"Bệnh nhân ung thư túi mật đấy, đã di căn sang có cơ quan khác rồi, mấy ngày trước có mổ nhưng chỗ bị ung thư không biết tại sao nhìn lại giống như là tào phớ vậy, ở bụng thì về căn bản là không rõ ràng, chẳng có cách nào phẫu thuật, nên chỉ còn cách khâu lại thôi".
"Sắp chết rồi à?".
"Ừ, chẳng bao lâu nữa sẽ ra đi thôi".
Tôi nghĩ một lúc rồi nói: "Cố Tông Kỳ, buổi tối anh không phải ở lại với em đâu".
"Sao vậy?".
Tôi đặt tay lên ngực anh: "Anh đã trực mấy đêm rồi, bây giờ anh không phải là trưởng ban trực đêm nữa đâu, hơn nữa tinh thần anh không được ổn lắm, bây giờ lúc anh vào phòng mổ em còn sợ anh sẽ ngất đấy, tối nay về nhà nghỉ ngơi đi nhé".
"Anh không sao".
"Cố Tông Kỳ, không được chối nữa, buổi tối anh về nhà sớm đi, mà em cũng khỏe hơn nhiều rồi, hôm nay là đêm cuối cùng ở trong viện mà, liệu còn có chuyện gì xảy ra nữa chứ?".
Anh vẫn không trả lời, có người gọi: "Giường 59, bệnh nhân đã qua đời".
Cố Tông Kỳ vội vã chạy đến đó, tôi cũng chạy theo sau. Bà Hòa Y nằm trên giường đó, người già thường muốn đưa xác mình về nhà chôn, vì ở quê có tục này, con người chết rồi thì không được để ở nơi khác.
Ông cụ không nhỏ một giọt lệ, chỉ bình thản, thậm chí lạnh lùng nhìn bác sĩ một cái, rồi khẽ cúi đầu thu dọn đồ đạc. Sau cùng, ông nhét một ít tiền gọi 120[3], rồi vờ như rất gấp gáp, đưa xác người lên xe, người chết đã được đưa đi, còn lại những sinh viên thực tập ở đó, chẳng một ai nói câu nào.
[3] 120 – số điện thoại khẩn cấp gọi xe cứu thương của Trung Quốc
Một thoáng, là giường bệnh đó lại trống không, màu trắng cô tịnh bao trùm căn phòng.
Trong phút chốc, tôi cảm thấy mỗi người chỉ như là một hạt bụi bé nhỏ trong cái vũ trụ bao la này.
Thượng đế ngồi trên cao nhìn xuống chúng sinh, bệnh nhân đi rồi, cái xác đã chết cũng sẽ quay về với cội nguồn, có người căm hận, có người vui vẻ, lại có người giải thoát, cũng có người đau lòng.
Với những người cao sang mà nói, thì tất cả những gì xảy ra đều tự nhiên bình dị như thế, còn với những người thấy hèn thì đây là tất cả cuộc đời.
Sinh lão bệnh tử mà.
Tôi chợt hy vọng tấm lòng tôi khoan dung hơn, có thể bình tĩnh mà đối diện với sinh tử, đối diện với ly biệt, tôi hy vọng chuyện sinh tử của tôi không cần người ta nghĩ đến và tưởng nhớ.
Nhớ đến câu nói của Băng Tâm: Kịch điểm của lòng bác ái sẽ trở thành sự thờ ơ.
Và tôi lại đứng trong hành lang vắng tanh, mỉm cười với Cố Tông Kỳ.
Buổi tối, ngoài trời lất phất mưa, văn phòng bác sĩ bay ra mùi cá om cà tím. Tôi mở cửa sổ phòng mình cho những mùi tạp khí bay ra ngoài, tôi thấy nước bóng loáng trên mặt đường.
"Tịch Tịch, anh về nhà đây".
Tôi quay người ra, Cố Tông Kỳ đang đứng trước cửa phòng, anh mặc một bộ trang phục hằng ngày, tôi vội chạy ra hỏi: "Mưa rồi, anh có ô không?".
"Không sao, chỉ mưa nhỏ thôi, anh bắt xe về là được".
Bỗng nhiên không muốn để anh về, hình như chỉ có sự có mặt của anh mới làm tôi thấy mình đang tồn tại, nhưng tôi vẫn cố nói: "Cố Tông Kỳ, về đến nhà thì nhắn tin cho em, đừng có bận xem luận văn nữa nhé, ngủ sớm chút, mai còn phải đón em ra viện đấy"....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: