XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


Tôi mân mê chiếc điện thoại, không thể gõ tin nhắn tư vấn và thăm dò, tôi là một Dụ Tịch tự ti, tự cười giễu chính mình, tôi sợ bị anh ghét vì tôi bám anh chặt quá, khiến người khác thấy quá phiền phức, không khiến người khác yêu quý, dễ ghen tỵ.

Thế là tôi âm thầm ra về...

Về đến ký túc tôi lại chơi điện tử.

Chém Ngai Ngư Tiểu Kỳ, mất hơn nửa số máu, tôi lại tiếp thêm cho anh, rồi lại chém, chỉ là không nỡ giết chết anh, đến khi anh thoi thóp hơi thở cuối cùng thì tôi đưa anh đến Thành cổ, bị bọn quái thú giày xéo.

Nhưng tôi chẳng thể cười nổi, Tần Chí Văn gửi tin nhắn tới hỏi: "Đang làm gì thế?".

"Đang chơi điện tử".

"Ờ, đợi tớ, tớ cũng vào, cậu đang ở đâu?".

"Thành cổ".

Tần Chí Văn vào nhìn thấy cảnh thê thảm ấy, ngồi giữa Xác Mộc Nãi Y và bà phù thủy là tôi đang ngồi đó nhìn Tiểu Kỳ, lúc đó tôi cũng chẳng còn mấy máu, chú muỗi Tiểu Tần chạy tới khua khua hai đòn thì con quái thú đã bị đâm chết.

Tôi xót xa nói: "Cậu để hai đứa tớ chôn chung với nhau đi, sao chỉ một tâm nguyên nhỏ nhoi thế mà cậu cũng không chiều lòng tớ được?".

Cậu ấy mắt tròn mắt dẹt nhìn tôi hỏi: "Một mình cậu mà mở hẳn hai cửa sổ game có mệt không vậy?".

Tôi lấy chiếc lá ma thuật ra cứu sống Tiểu Kỳ, tiếp thêm máu, rồi lại từ từ đâm giết anh ta ngay trước mặt Tần Chí Văn, cậu ấy nhìn chán nản nói: "Cậu đúng là biến thái, hóa ra cậu yêu một người bằng cách như thế này sao?".

Tôi gật đầu nói: "Đối xử tàn bạo, tận tình chữa vết thương, đó chính là phong cách của tớ".

"Thế cậu cứ tiếp tục, lúc nào xả hết giận thì gọi tớ".

Tôi ngồi phịch xuống, nằm ra đất, xung quanh toàn là những linh hồn bay lởn vởn, tôi nói: "Cậu nói thế thì tớ lại chẳng có hứng gì nữa rồi, thôi, mình nói chuyện đi, hôm nay tớ đang chán đời đây".

"Tới thác trời đi, đằng đó không có ai, mà cũng là một nơi rất đẹp".

Thế là tôi hô biến, đưa theo cả cậu ấy tới thác nước.

Nơi cánh đồng hoang um tùm núi lửa mắc ma, bọn quái thú hung dữ đáng sợ, nhưng qua những tàn lửa đỏ rực và đầm lầy nâu đất ấy, thác trời như đổ từ chân trời xuống đầm nước sâu thăm thẳm, bọt nước tung lên trắng xóa.

Ánh sáng không ngừng đổi màu, ban đêm những con đom đóm vàng sẽ bay ra từ bụi cỏ, những giọt sương lung linh màu sắc đọng trên những cọng cỏ mơn mởn, hai đứa ngồi trên bãi đất ven dòng nước, bên cạnh là bãi cỏ lóng lánh hơi sương.

Tần Chí Văn hỏi tôi: "Tịch Tịch, cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta tới đây không?".

Tôi nói: "Tất nhiên là nhớ rồi, lần đấy kho nguyên liệu mới mở, hai đứa chạy tới bị con quái thú siêu kinh khủng chém chết, sau khi luyện level tìm một kỵ sĩ lấy máu, tới đây được chứng kiến một nơi tuyệt đẹp trong game".

"Lúc đó chỉ có hai đứa mình thôi à?".

Trái tim tôi rung lên, chỉ cười mà không trả lời, cậu ấy nói tiếp: "Cuộc sống trước kia chỉ có hai đứa, bây giờ thì khác rồi, dù là trong game hay ngoài đời cậu cũng đã có niềm vui mới".

Tôi chẳng để ý dẩu mỏ lên nói: "Niềm vui mới cái nỗi gì chứ, đang chán hết cả người đây".

Lời tôi nói là thật lòng, từ khi có Cố Tông Kỳ cuộc sống của tôi cũng trở nên gợn sóng hơn, mà đều là một mình tôi tự biên tự diễn, thỉnh thoảng anh mới xuất hiện quấy động trái tim tôi.

Nhưng anh lại coi như được ăn mật ngọt.

Cậu cười nói: "Cậu ấy, chẳng bao giờ chịu nói thật lòng, nếu như cậu thích Cố Tông Kỳ thì cậu tới tỏ tình đi".

Tôi do dự một lát, không ngờ Tần Chí Văn lại nói vậy, dòng chữ ấy bay lượn trên bầu trời đêm, nhưng tôi lại không nhìn thấy đằng sau màn hình vẻ mặt cậu ấy đượm buồn.

"Để tớ nghĩ xem".

Cậu ấy nằm ra bãi cỏ nói với tôi: "Tự tin lên, trước kia chẳng bao giờ thấy cậu là con rùa rụt đầu như vậy".

"Sợ mà, tớ đã làm đứa suốt ngày nhốt mình trong ký túc lâu rồi, cũng lâu không tiếp xúc với con trai nên chẳng biết nên nói thế nào, đến level 17 cũng không biết được mở khi nào".

"Tính cậu vốn không phải vậy, thứ mà cậu muốn, có cái nào là không vào tay được?".

Tôi khóc dở mếu dở nói: "Thôi ạ, năm đấy tớ bị Đồng Nhược Thiên đá, trong tưởng tượng của tớ ít nhất cũng phải là tớ đá anh ta".

"Đừng nhắc đến tên khốn đấy nữa, nhắc tới tớ lại muốn nổi điên".

"Ừ, không nhắc nữa".

Tôi cũng nằm xuống ngắm bầu trời, tiếng nước chảy róc rách bên tai, tôi nói: "Tần Chí Văn, trên đời này không có cái gì tớ muốn mà không đạt được cả, chỉ trừ tình cảm, vì đó là thứ duy nhất không phải chỉ dựa vào mỗi sự cố gắng của mình là có thể đạt được".

"Nhưng không nỗ lực thì cũng không được, cậu không thử thì không bao giờ có kết quả".

Tôi ngẫm nghĩ, câu nói đó rất có lý.

"Tịch Tịch, hãy chăm sóc tốt bản thân nhé, giả sử như cái tên Cố Tông Kỳ đó không thích cậu, thì cậu cũng đừng khóc nhé".

Cậu ấy lạnh lùng nói với tôi, ngoài sự ngạc nhiên ra, có một cảm giác kỳ lạ trào dâng từ đáy lòng, giống như khi máy bay cất cánh, toàn thân lơ lửng trên không sẽ xuất hiện nỗi sợ hãi ví như không hạ cánh được, ví như sợ hãi giây tiếp theo sẽ có một bi kịch xảy ra vậy.

Đó chính là sự im lặng trước khi mưa bão.

Tôi có một linh cảm rằng khi tôi nhắm mắt lại thì Tần Chí Văn sẽ biến mất, như chưa từng xuất hiện.

Vội vàng dập ngay suy nghĩ ấy, tôi gửi lại một nụ cười to hết cỡ nói: "Sao mà tớ khóc được? Đùa hả?".

Cậu ấy gật đầu nói: "Ừ, phải nhớ luôn dành cho kẻ thù của chúng ta một nụ cười".

Tôi tròn mắt ngạc nhiên nói: "Quên đi, làm gì có chuyện đấy, giết người đền mạng, có nợ thì phải trả".

Lập tức chẳng thấy cậu ấy nói gì nữa.

Tôi ngồi dậy đi rót cốc nước, quay lại xem thì thấy màn hình trống rỗng, nơi chân trời chỉ còn lại mỗi mình tôi, một mình với một mình, xung quanh bao trùm lớp sương trắng và ánh nắng tím xanh, một dáng vẻ khá cô đơn.

Mở khung chat với bạn, thấy nick cậu ấy đã tối om, Tần Chí Văn đã thoát rồi, tôi cảm thấy sao kỳ lạ thế, nhắm một cái tin cho cậu ấy: "Sao tự nhiên lại out thế?".

"Tớ bị rớt mạng, không kết nối được nữa, thôi, tớ đi ngủ trước đây, ngủ ngon nhé!".

"Ngủ ngon!".

Sáng hôm sau tan học về, soi gương mà tôi giật nảy mình, cạnh con ngươi có một vết máu tụ to cỡ đầu móng tay, bất giác một loạt những giả thiết không hay nhảy ra, nào là đáy mắt xuất huyết, hay là viêm kết mạc, hay là đau mắt đỏ?

Tôi hoảng đến mức chẳng buồn ăn cơm tối, cầm quyển sổ khám bệnh chạy tới bệnh viện Đông Hoa.

Tôi tới khoa cấp cứu, bình thường trường khám bệnh thì đều xếp số chuyên khoa, khoa mắt đông người, xếp hàng dài, mà chẳng biết bác sĩ phòng khám chạy đâu mất rồi, có người quát y tá hỏi: "Bác sĩ đâu?".

Y tá thì ngồi trêu đùa nhau ở phòng trị liệu, mãi mới nói vọng ra được câu: "Ra ngoài rồi, đợi chút đi".

Thế nên rất nhiều người vô cùng bực bội ngồi chờ ở ngoài, tiếng chửi rủa vang lên. Tôi vừa thấy vừa chán vừa bực mình, cầm quyển sổ khám bệnh chặt trong tay, đứng lên đi hai bước rồi lại ngồi xuống, ngó điện thoại xem giờ.

Trong phòng khám chuyên gia bên cạnh, tiếng ông già hét lên: "Anh không xếp số chuyên gia thì chạy vào đây làm cái gì, ra ngoài kia xếp hàng, bên đấy không có người thì liên quan gì đến tôi!"....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0022 giây