Lúc đi anh quay đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt khá phức tạp, nhưng tôi giả vờ như không thấy, cúi đầu xuống.
Tôi mở hồ sơ quản lý bệnh nhân, nhập tên người bệnh vào, trên màn hình nhảy ra dòng chữ: "Kiều Khoa, phòng VIP", rồi lặng lẽ tắt sơ đồ đi.
Cố Tông Kỳ và cô gái kia có mối quan hệ gì? Cô ấy gọi anh lược bỏ cả họ, mà anh cũng rất vội vàng lo lắng.
Còn nữa, bệnh nhân là phó chủ tịch thành phố Châu, ông ấy chỉ sốt cao mà cũng phải gọi cả phó chủ nhiệm tới, nếu như là bệnh nhân khác không biết Cố Tông Kỳ liệu có tích cực thế không.
Tôi lạnh lùng nghĩ. Cơn gió đầu đông cố luồn qua khe cửa thổi vào, lòng tôi tự nhiên lại băng giá.
Con búp bê bùa chú nằm trên bàn hồ đồ chẳng biết gì nhìn tôi, trên tay còn ôm trái tim kia, cảm thấy sao nực cười thế.
Tôi bực bội cả tối, thực ra tôi hiểu tôi chỉ là ghen quá mà thôi, nên ai gặp cũng nổi cáu.
Lôi một người con gái nào đó trên mạng ra nói chuyện, tôi tào lao một hồi, cuối cùng nhận được một câu rằng: "Mệt, có gan thì tỏ tình đi, không có gan thì kiếm cái đo nhiệt độ đo xem não cô bao nhiêu độ, nếu như biết luộc trứng thì đi mua lấy hai quả, đỡ phải sinh sự".
Tôi ngồi xổm trên ghế, ngẫm nghĩ hai chữ trên màn hình: "Có gan...".
Tôi tắt máy, trèo lên giường, chăm chú suy nghĩ cách tỏ tình.
Tôi nghĩ rất lâu, cho đến khi mặt nạ khô cong cũng vẫn chưa nghĩ ra. Bởi vì vấn đề là tôi nghĩ không ra cách mình bẽn lẽn đứng trước mặt Cố Tông Kỳ, tay mân mê chiếc khăn tay, thẹn thùng không nói lên lời. Tôi nghĩ Cố Tông Kỳ sẽ khẽ đỏ mặt, nói với tôi rằng: "Dụ Tịch, Dụ Tịch...".
Tôi rất muốn anh nói nốt những lời còn lại, lòng thầm sung sướng, nhưng chẳng có gì ngạc nhiên mừng rỡ cả. Tôi nghĩ, mối quan hệ nam nữ lúc nào là hấp dẫn nhất, đó chính là lúc mới yêu, thế là tôi xông lên khóa chặt môi anh lại.
Tất cả rõ như ban ngày.
Trong bóng đêm, tôi tròn mắt với chính mình, quay lưng cái đã ngủ mất.
Hôm sau, Tần Chí Văn tới tìm tôi. Cậu ấy lái xe tới, chiếc Audi sáng loáng đỗ ngay dưới sân khoa Văn. Cả đêm không ngủ ngon giấc, tôi uể oải cầm lấy hộp giáng hương được bọc tử tế trong chiếc hộp gấm, vẫn chưa mở ra đã ngửi thấy mùi hương đậm nồng thần bí. Mùi hương này giống hệt với mùi trên người Cố Tông Kỳ, nhưng phảng phất lẫn cả mùi khác nữa.
Là thứ mùi hương thoang thoảng, đượm nồng ngào ngạt, từng sợi nhuộm hương thơm gỗ quý thanh nhã ngàn năm, nửa lẳng lơ nửa lôi cuốn, có cả mùi hương mê hồn, tôi thấy ngạc nhiên hỏi: "Đây là mùi gì?".
Cậu ta dẩu môi nói: "Mở ra xem thì biết thôi".
Tôi cẩn thận bóc hộp ra, không khỏi thốt lên tán thưởng: "Chiếc hộp đẹp quá, hóa ra người xưa đúng là có cách nói bỏ gốc lấy ngọn, ý, trong này là cái gì thế? Túi thơm?".
Cậu ấy cười nói: "Con gái các cậu không phải đều thích mua túi thơm gì đó về ướp quần áo sao? Tớ thấy nên mua về tặng cậu đấy".
Quả nhiên bên trong là cánh hoa khô đã được ướp hương, tự nhiên tôi muốn cười phá lên, những ấm ức bỗng bị hương thơm dễ chịu này làm cho tiêu tan, nhưng vì câu nói dưới đây của Tần Chí Văn mà tôi lại thấy chán.
Cậu ấy bảo: "Tịch Tịch, có phải cậu yêu ai đó rồi không?".
Tôi thở dài thườn thượt nói: "Hả? Gì cơ? Vậy sao?".
Bầu trời u ám, mặt trời núp sau mây mù, từng ánh nắng ấm áp dần biến mất, bờ vai tự nhiên mát lạnh, tôi vuốt vuốt tóc nói: "Ôi giời, chẳng có gì to tát đâu, thực ra tớ rất là đa tình mà...".
Chẳng hiểu sao mà trước mặt Tần Chí Văn tôi lại rất ngại mở mồm nói tôi thích người khác, hồi với Đồng Nhược Thiên cũng thế. Có vẻ như thế giống như chính mồm tôi đã phản bội lại lời hứa ngày nào với Tần Chí Văn.
Và tôi sợ một ngày nào đó nhỡ có bị thất tình, lại ỉu xìu trốn vào một góc nào đó tự mình liếm vết thương. Tôi sợ nhìn thấy ánh mắt Tần Chí Văn, đôi mắt sâu, âm thầm chảy nước mắt, giống như thánh nhân siêu thoát, trước khi tới cõi niết bàn nhìn xuống chúng sinh ngu muội, bi thương đồng cảm, xót xa cho sự đáng thương và đau khổ của tôi.
Nhưng Dụ Tịch tôi chẳng cần người khác phải đồng tình cảm thông.
Ánh mắt cậu ấy ngơ phút chốc nhưng ngay lập tức lại cười nói: "Cái cậu này, sao chẳng nói gì cho tớ thế?".
Nụ cười đó chẳng chiếu thẳng tới mắt, tôi nhận rõ điều đó, chỉ đành ấp úng trả lời: "Chỉ mới có cảm tình chút thôi, ái dà, nói nhiều thế làm gì, tớ đói rồi, tớ mời cậu đi ăn nhé".
Tần Chí Văn gật đầu: "Ừ, đi ăn thôi".
Nhưng ngón tay cậu ấy vẫn nắm chặt, tôi lại chỉ đành giả vờ không thấy.
Lúc ăn cơm lại gặp nhóm bố nuôi tôi, may không có Cố Tông Kỳ. Tôi nghĩ anh chàng chắc giờ đang hươ chân múa tay trước mặt ông phó chủ tịch thành phố và cô thiên kim tiểu thư nào đó và tôi lại thấy bực bội, thế nên tôi gọi món đuôi lợn nấu dấm, ăn rất vui vẻ.
Bố tôi đang nói chuyện với các bác sĩ về bệnh tình của phó chủ tịch thành phố Châu, tôi loáng thoáng nghe được rằng ông ta vì bị viêm tuyến tụy cấp nên phải nhập viện, tôi thì thầm hỏi: "Bệnh này nặng không ạ?".
Bố tôi chẳng thèm ngẩng đầu lên bảo: "Bệnh này mà không cẩn thận chết người như chơi ấy chứ".
Tôi "hừ" một tiếng, lẩm bẩm: "Thảo nào mà tích cực thế, hóa ra là nghiêm trọng thế cơ à".
"Cái gì tích cực thế cơ?".
"Cố Tông Kỳ ấy, hôm qua lúc anh ta trực ban, người nhà ông ấy tới nói bị sốt cao, anh ta lập tức chạy đi, còn gọi điện cho phó chủ nhiệm tới nữa, thế là rất tích cực mà".
Bố nuôi cười nói: "Con lại chạy tới quấn lấy người ta rồi hả? Tiểu Cố có kêu con phiền phức không?".
"Anh ta mà dám ạ?".
"Đấy, nhìn cái bộ dạng con kìa, bệnh viện có quy tắc nghiêm khắc là bác sĩ nào khám bệnh đấy. Cố Tông Kỳ chỉ là bác sĩ chữa trị chính, vẫn chưa có tư cách hàng đầu để xử lý loại bệnh viêm tuyến tụy có tính chất lây lan này, cũng giống như phẫu thuật Leep mỗi năm bệnh viện loại ba cũng chỉ thực hiện vài ca, cũng chỉ có người tư cách như bố đây mới được làm vậy".
Lòng không còn bực nữa, nhưng vẫn còn để tâm đến nó.
Đến tôi cũng coi thường chính sự hẹp hòi đấy của tôi, chỉ vì thích một người mà trở nên ích kỷ như thế.
Bỗng nhiên bố nuôi hỏi: "Lần trước con kể câu chuyện gì cho Dụ Lộ nghe vậy? Thấy mẹ con bảo giờ nó chẳng dám đi đâu nữa rồi".
Thế là tôi kể lại một lượt sự tình, bằng giọng điệu bình thản nhất.
Nghe xong bố nuôi cười ha hả: "Được, con đúng là thất đức quá đi, nhưng mà bố thích, không hổ danh là con gái ta!".
Tôi dẩu mỏ lên nói: "Nên giờ đến nhà con cũng không dám về nữa rồi, con sợ không kiềm chế được lại kể nói câu chuyện kinh dị trong phòng vệ sinh ra".
Ông vẫn cười nói: "Thằng Cố Tông Kỳ cũng thật là, sao bọn con gái lại bất chấp tất cả mà lao vào chứ?".
Tôi muốn nói rằng, ai bảo anh đẹp trai, tính lại tốt, gặp ai cũng cười tủm tỉm, dáng vẻ khoan thai, quan trọng hơn là anh chiều ý tôi, cứ kệ tôi tới quấn quýt anh.
Anh khiến cuộc sống đơn sắc của một đứa suốt ngày nhốt mình trong ký ức như tôi thêm màu sắc hơn, tên của thứ sắc màu ấy là muôn màu muôn vẻ.
Tôi cúi xuống gặm nốt chiếc đuôi lợn, chẳng trả lời, nhưng tôi chẳng hề thấy xấu hổ, tôi bằng lòng thể hiện dã tâm lang sói của mình trước mặt mọi người đấy.
Chỉ là Tần Chí Văn đang ở đây.
Vừa ăn xong thì thấy có người bước tới, trời ạ, là oan gia Cố Tông Kỳ. Mấy bác sĩ ăn xong đã về trước lâu rồi, anh liền tới ngồi trước mặt, mỉm cười với tôi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: