Anh giật mình, với tay lấy hộp khăn giấy trên bàn, tôi nắm chặt lấy áo anh, sụt sùi nước mắt nói với anh: "Em nhớ tới cái đêm đó, chẳng ai để ý tới em, nói cũng chỉ có tường nghe, mà nói cũng chẳng trả lời".
Ôi chúa ơi, tôi đọc truyện thiếu nhi nhiều quá rồi, dùng những từ ngữ ngây thơ nhất để mong lấy được sự đồng cảm của anh, mà mục đích là: "Cố Tống Kỳ, em có thể ôm anh được không?".
Và tôi nhào tới.
Trong mơ tôi luôn muốn được ôm một ai đó, bất kể là ai, chỉ cần là anh chàng đẹp trai thôi là được.
Anh không cần phải biết quá nhiều việc về tôi, cũng không cần hiểu nhiều quá khứ của tôi, chỉ cần khi tôi thấy yếu đuối, khi tôi cần ai đó khích lệ tinh thần, anh có thể ở bên cạnh tôi.
Giống như chú gấu Teddy ngày nhỏ, ôm nó thật mềm, có cảm giác thật yên tâm.
Nhưng gấu Teddy mãi mãi không thuộc về tôi, sau những giây phút an ủi ngắn ngủi nó đã rơi vào vòng tay của Dụ Lộ, nhưng tôi nghĩ lần này tôi có thể ôm thật chặt, không để người khác lấy đi.
Khi đó người anh trở nên cứng đơ, đó là vì không thấy thoải mái lắm, tôi nói giọng đáng thương: "Chỉ là tự nhiên em thấy buồn buồn...".
Người anh dần thả lỏng, ngón tay tôi có thể cảm nhận được từng cơ thịt của anh cũng được thả lỏng ra, tôi lại nói: "Cố Tống Kỳ, anh có bạn gái chưa?".
Anh mím môi, vẻ muốn nói nhưng lại thôi: "Không có".
"Nói thật đấy chứ?".
"Ừ".
"Thật chưa có à?".
"Làm gì mà em hỏi kỹ thế?", anh bật cười.
Cái mồm tôi lại bắt đầu bịa chuyện: "Vì thế giới này có nhiều cô gái mong đợi chàng bác sũy áo blouse trắng, nhưng để chăm lo cho tâm hồn lương thiện và lương tri thuần khiết của mình, thì nhất định không được làm kẻ thứ ba".
"Em cũng mong đợi thế à?".
Tôi cười khan mấy tiếng, chẳng nói gì nữa, nhắm mắt lại. Một lúc lâu sau, anh vuốt vuốt tóc tôi, tôi đã không còn nhớ cái cảm giác nhẹ nhàng ấy nữa rồi, trong mơ hồ hình như tôi nghe thấy anh nói thầm: "Thôi...được rồi...".
Tay tôi vẫn vòng qua eo anh, khi đó trong đầu tôi chỉ xuất hiện mỗi một suy nghĩ là oh yeah, tôi đã cưỡng ôm được anh chàng bác sĩ đẹp trai rồi.
Tôi lim dim ngủ mất, một lúc lâu sau mới tỉnh lại, bên cạnh vẫn có ánh đen mờ mờ do đèn đường bên ngoài cửa sổ hắt vào. Hai cánh tay tôi vẫn ôm chặt eo anh, nhưng thấy tư thế nằm ngủ không được thoải mái lắm, nên tôi lại cựa cựa mình, lăn sang một bên, rồi lại nhắm mắt lại nói: "Đây là cái gì vậy, sao lại kê dưới đầu em thế?".
"Là tay anh".
Tôi ngạc nhiên, quay người một cái, "bịch" một cái cả người tôi ngã lộn từ trên ghế xuống. Lúc ngã tôi còn ôm cái chăn nên cảm giác vẫn rất êm, nhưng khi tôi đang định bò dậy thì "cốp" một cái, gáy tôi đập vào bàn trà, đâm ra tôi lười chẳng buồn trèo lên nữa.
"Hôm nay em làm sao vậy, va đập lung tung cả".
Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng hơi thở của Cố Tống Kỳ đang cố kìm nén, hai tay tôi rơi xuống chăn, anh nhấc chúng lên, gọi tôi: "Dụ Tịch, Dụ Tịch, mau dậy đi, dưới đất lạnh đấy".
Tôi không động đậy gì, muốn xem xem Cố Tống Kỳ có bế tôi lên không.
Kết quả anh lại nói: "Dụ Tịch, mau dậy nào, tay anh không cử động được nữa rồi, không kéo được em đâu".
Tôi giật mình bật dậy, và lại bị đập đầu vào bàn kính. Tôi ôm đầu ngồi xuống ghế, nhìn tay trái anh buông thõng trên ghế, anh chau mày, nhấc tay lên vẻ rất khó khăn, tôi hỏi: "Mấy giờ rồi?".
"Ba giờ".
"Thế tức là em gối tay anh đã bốn tiếng đồng hồ rồi à?".
"Ờ, không sao...".
Ánh đèn đường vẫn hắt vào nhà, giống như một lớp sương vàng vậy, tôi nhìn vào mắt anh, ánh mắt dịu dàng nhìn sang tôi. Chúng tôi nhìn nhau, như rơi vào thế giới mờ ảo.
Tôi bỗng động lòng, đứng dậy, lại gần anh nói: "Cố Tống Kỳ, hay là để em bóp tay cho nhé".
Anh lắc đầu: "Em đi ngủ đi, anh không sao đâu, lát là hết thôi".
Tôi chẳng động đậy gì, nhìn anh cứ nhăn trán duỗi tay ra vẻ đau khổ, cử động một lát cũng đỡ hơn, sau đó tôi lại giở trò nói: "Em lạ giường, không ngủ được".
Anh kéo cái chăn dưới đất lên, gấp lại, rồi nhìn tôi nói: "Sao em có thể lạ giường được".
"Sao không?".
Anh cười nói: "Cái cúc à, em buồn cười thật, anh không đùa với em đâu, anh đi ngủ đây, sáng mai anh có tiết đầu".
Tôi cứ nhìn vào mắt anh, tôi muốn anh dỗ dành tôi một tý.
Tôi thấy tôi giống như một đứa trẻ không được cho kẹo, trong lòng muốn nhưng lại không dám đòi, chỉ biết ngậm chiếc khăn tay chờ đợi thuật đọc suy nghĩ của người khác lôi tôi ra khỏi những những vướng víu ấy.
Những tôi thấy hơi men vẫn còn tác dụng, bèn tự lừa bản thân rằng mình uống nhiều rượu rồi, uống say rồi, tôi giơ tay ra nói với anh: "Muốn em đi ngủ, cũng được thôi, nhưng anh phải bế em lên".
Cổ anh lại cứng đơ, mãi lâu sau anh mới cười nói: "Cúc nhỏ, sao em cứ nhõng nhẽo thế?".
Rồi tôi thấy người tôi nhẹ bỗng, anh bế tôi lên, tôi quàng tay ôm cổ anh, cười khúc khích nói: "Thật là vui quá đi".
Vui là vì có thể mượn rượu giả điên, trêu chọc anh chàng đẹp trai.
Vòng tay ấm áp, bàn tay dầy, bờ vai vững chắc và cả khuôn mặt tuấn tú của anh, tôi chợt nghiện tất cả những thứ ấy. Chỉ cảm thấy tôi giống như đang lênh đênh trên những con sóng xanh, dập dờn trên chiếc thuyền lá nhẹ nhàng bước vào đêm.
Tất nhiên là vì Cố Tống Kỳ nên nó sẽ là một chiếc du thuyền xa xỉ.
Anh bế tôi vào tận giường, tôi nhận ra chiếc giường đúng là kiểu tôi yêu thích, mềm mại như chiếc bánh kem, thích đến mức chỉ muốn cắn một miếng.
Tôi ôm lấy chăn lăn lộn một lúc, anh đứng bên cạnh nhìn tôi bất lực: "Dụ Tịch, em đã uống bao nhiêu vậy?".
Tôi buột mồm nói: "Cũng gần bằng một cái du thuyền rồi".
Anh càng bất lực hơn, tắt đèn cho tôi nói: "Ngủ ngon nhé, cúc nhỏ". Rồi chẳng nói gì lặng lẽ đi xuống tầng.
Tôi không gọi anh lại, thấy nếu tiếp tục hành hạ anh nữa chắc sẽ phản tác dụng. Tôi nhìn đồng hồ, ba rưỡi, tôi ôm lấy chăn, hít một hơi mùi hương gỗ giáng hương, mơ hồ rơi vào giấc ngủ.
Phải muộn lắm tôi mới tỉnh, tôi vốn hay lạ giường, nhưng thật kỳ lạ, sao chiếc giường phòng anh lại hợp khẩu vị của tôi như thế.
Tôi thức dậy là vì bị ánh nắng hắt vào đánh thức, tuy chỉ là nắng nhẹ thôi nhưng dẫu sao ngày mưa cũng đã qua, một mùa lạnh giá sắp tới.
Căn phòng yên tĩnh không một tiếng động, tôi thấy ngạc nhiên vì nhà anh chẳng treo chiếc đồng hồ suốt ngày kêu tích tắc, ông trời biết tôi sợ nhất món đồ đó, nó ồn đến mức khiến tôi thấy nhịp tim mình cũng giống như nhịp đập của nó.
Tôi bò dậy đi rửa mặt, phòng vệ sinh có đầy đủ khăn mặt, bàn chải mới, hiếm thấy anh và tôi có cùng phong cách.
Xong xuôi tôi xuống nhà, trên bàn bày sẵn sữa và bánh mì, bên cạnh là một chùm chìa khóa chèn lên một tờ giấy: "Anh đi dạy đây, ngoài bánh mì và sữa ra trong bếp còn có trứng ốp lếp, phải ăn hết đấy nhé, nếu vẫn thấy chưa no thì trong tủ còn xúc xích, chỉ cần cho vào lò vi sóng quay lại chút là được. Chìa khóa đưa em một chùm, vì cửa này ra ngoài phải dùng chìa khóa mới khóa được. Có việc gì thì nhắn tin cho anh".
Cố Tống Kỳ.
Tôi đọc một lúc, thấy chữ anh viết thật đẹp, suy nghĩ cũng rất chu đáo, giọng điệu lại nhẹ nhàng. Thế nên tôi gấp tờ giấy lại cẩn thận, cất vào túi, đợi đêm khuya thanh vắng lôi ra đọc....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: