Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn


Thái độ thay đổi trong chớp nhoáng của anh ta khiến mọi người trong phòng đều kinh ngạc, ngoài Âu Vũ Trì. Âu Vũ Trì lắc lắc đầu, đứng dậy đi đến gần Bạch Lộ. “Sao cô lại đến đây? Mau đi đi! Cô cũng thấy rồi đấy, Minh Viễn rất không hoan nghênh cô.”

Bạch Lộ mở miệng định nói nhưng lại thôi. Âu Vũ Trì liên tục thúc giục: “Mau đi đi, giờ cô có nói cũng vô dụng, cậu ấy sẽ chẳng nghe đâu!”

Nhìn bộ dạng của Chương Minh Viễn, Bạch Lộ cũng biết lúc này cứ cứng đầu ở lại có khi thành vô ích, liền rời khỏi căn phòng trong im lặng. Cánh cửa đóng ngay lập tức, như một bức tường thép ngăn cô lại. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa, đứng yên như pho tượng, một bước không rời.

Không biết đã bao lâu, cánh cửa được mở ra lần nữa, một người trẻ tuổi đi ra nghe điện thoại. Thấy cô đứng đó, anh ta rất bất ngờ, mặt đầy vẻ kinh ngạc. “Cô vẫn chưa đi à?”

Bạch Lộ lặng lẽ cúi đầu, không nói, mà cũng chẳng có gì để nói.

Sau khi chàng trai trẻ gọi điện thoại xong quay vào, Âu Vũ Trì liền bước ra cửa xem sự tình, vừa lắc đầu vừa thở dài, nói: “Cô định làm gì vậy? Cô đứng ở đây không về thì Minh Viễn cũng chẳng quan tâm đâu! Tính cậu ta là vậy, tốt nhất đừng chọc giận, một khi cậu ta đã giận, cả đời này sẽ không thèm nhìn cô lần nữa đâu. Tôi không ngại nói thật với cô, việc của bạn trai cô, cậu ta không đến làm cho nghiêm trọng hơn là đã tốt lắm rồi, cô còn muốn xin cậu ta giúp đỡ? Cậu ta dựa vào đâu mà phải giúp cô? Còn cô dựa vào cái gì mà đi nhờ cậu ta? Dựa vào cái tát cô tặng cậu ta sao? Cô có biết, cậu ta lớn thế này rồi, đến cha mẹ còn không nỡ động một ngón tay, vậy mà lại bị cô cho ăn tát. Bạch Lộ, sớm biết có hôm nay, sao trước còn làm vậy? Giờ cô hối hận cũng muộn rồi. Mau về đi, đừng đứng đó nữa, vô ích thôi!”

Bạch Lộ mặc kệ, đây là cách duy nhất mà cô biết. Cô vẫn kiên trì đứng trước cửa, không rời một bước, như một cái cây đã mọc rễ ở đó. Hôm nay, dù thế nào cô cũng phải gặp Chương Minh Viễn để nói chuyện, nếu không lần sau có trời mới biết anh ta ở đâu. Cho dù thái độ của anh ta có kịch liệt ra sao, cô cũng sẽ không ăn miếng trả miếng. Chỉ còn cách để anh ta trút nỗi bực dọc này, cô mới có thể mở miệng cầu xin.

Không biết bao lâu sau, cánh cửa phòng lại mở ra. Mấy chàng trai, cô gái nối đuôi nhau đi ra, mỗi người khi đi qua Bạch Lộ đều nhìn cô với vẻ hiếu kỳ. Một lúc sau, Chương Minh Viễn và Âu Vũ Trì mới sóng bước đi ra, dường như anh ta không hề thấy sự tồn tại của cô, chẳng buồn liếc một cái.

Nhìn họ đi về phía thang máy, Bạch Lộ mặt dày lẽo đẽo đi theo. Đi đến quán bar ở sảnh mới đột ngột dừng bước.

Cũng không biết vô tình hay cố ý, Chương Minh Viễn và Âu Vũ Trì vào trong, gọi đồ uống. Bạch Lộ không khỏi nhớ về năm năm trước, khi cô lấy hết dũng khí đến bắt chuyện với anh ta chính tại nơi này.

Cô đứng ngẩn người cho đến khi bị một người phục vụ nhìn thấy, đến gần chào hỏi: “Cô đi mấy người ạ?”

Cô trả lời máy móc: “Tôi… đi một người.”

Người phục vụ dẫn cô vào trong. “Vậy mời ngồi bên này! Xin hỏi cô muốn uống gì ạ?”

Một quyển menu thiết kế đẹp mắt được mang tới, cô lật đại vài trang, đối với cô, một ly nước ở đây cũng có giá trên trời. Đang định chọn một loại đồ uống rẻ nhất, đột nhiên nghe có người cất giọng trả lời thay: “Cho cô ấy một ly nước cam, tôi mời!”

Là giọng nói của Chương Minh Viễn, giọng nói lạnh lùng, không cảm xúc, Bạch Lộ nghe mà trong lòng giật thót. Vô thức nhìn sang nơi phát ra tiếng nói, phát hiện anh ta đang đứng dậy, đi về phía cô, trên khóe miệng là nụ cười như có như không.

Bạch Lộ sợ nhất điệu cười này của Chương Minh Viễn. Cô cảm thấy bộ mặt lạnh tanh, giận dữ của anh ta còn tốt hơn kiểu nửa cười nửa không thế này. Ít ra vừa rồi cô còn đoán được anh ta không vui, không thích, không phấn chấn… nhưng giờ đây, cô quả thực không đoán được phía sau biểu cảm đó của anh ta là gì, anh ta đang nghĩ gì, lại định làm gì?

Anh ta đi thẳng đến ngồi ngay cạnh cô, năm ngón tay thon dài hững hờ gõ xuống bàn. “Tôi mời cô uống một ly, cô nên nói gì với tôi nhỉ?”

Cô ngẩn người. “Vâng… Cảm ơn!”

“Có hai từ vậy sao? Không còn gì khác sao? Năm năm trước, cũng ở nơi này, sau khi tôi mời cô một ly nước cam, không phải cô đã hỏi tôi có cần người phục vụ không sao?”

Chương Minh Viễn vừa nói xong, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng sấm khiến Bạch Lộ cảm thấy toàn thân chấn động, tiếng sấm như nổ tung trong người cô. Giây phút ấy, cô mơ hồ đoán được vì sao anh ta đột nhiên mang theo một nụ cười như vậy đến nói chuyện với mình.

Cô im lặng. Anh ta lại thong thả nói tiếp: “Bạch Lộ, năm năm trước, chính tại khách sạn này, cô đã đồng ý phục vụ tôi nhưng lại cầm một vạn rồi chạy mất. Cô đừng tưởng đem tiền trả tôi là xong chuyện. Muốn nhờ tôi giúp đỡ? Được thôi, lên giường cùng tôi đã, cô có làm được không? Nếu làm thì lên lầu chờ tôi ở phòng đó, không làm thì lập tức cuốn xéo, đừng có lượn đi lượn lại trước mặt tôi!”

Tiếng sấm lại vang lên từng hồi “đì đùng, đì đùng”, càng lúc càng vang dội và dồn dập, trái tim cô chấn động, cảm thấy như sắp rung đến vỡ tan. Nhưng cô biết, lúc này mình không thể hoang mang, Chương Minh Viễn đã ra điều kiện, cô phải lập tức trả lời đồng ý hay không.

Chỉ một phút do dự, Chương Minh Viễn đã hết kiên nhẫn, đứng dậy định đi. Bạch Lộ cũng vội vàng bật dậy, không màng xấu hổ mà hỏi thẳng: “Nếu tôi lên giường cùng anh, anh sẽ đồng ý giúp bạn trai tôi chứ?”

Khi hỏi câu này, trong lòng Bạch Lộ đã hạ quyết tâm, chỉ cần Chương Minh Viễn đồng ý, cô sẽ cùng anh ta lên phòng. Sự việc đã đến nước này, vì tự do của Dương Quang, cô cam tâm đánh đổi bằng mọi giá.

“Cô lên giường cùng tôi rồi hãy tính, nếu biểu hiện của cô đủ tốt, làm tôi hài lòng, tôi có thể cân nhắc lời thỉnh cầu của cô.”

Thái độ hờ hững và cả giọng điệu mỉa mai của Chương Minh Viễn khiến Bạch Lộ chợt hiểu, anh ta thực ra không phải muốn cùng cô lên giường, chỉ là muốn dùng cách này để hạ nhục cô mà thôi, cho nên chỉ đưa ra điều kiện mà không hứa hẹn điều gì. Nói cách khác, chẳng qua anh ta chỉ đùa bỡn cô như mèo vờn chuột.

Trong chốc lát, cô quả thực muốn vung tay tát anh ta lần nữa, tát bay nụ cười có mà như không trên khóe miệng anh ta. Gã đàn ông đê tiện này, anh ta dựa vào đâu mà xem thường cô chứ? Nếu không phải vì anh ta, cuộc sống của cô và Dương Quang vẫn trời yên bể lặng. Nhưng bây giờ, thế giới của cô như vừa trải qua một trận núi lở đá trôi, tất cả mọi thứ đều không còn nguyên vẹn.

Người phục vụ mang đến một ly nước cam, Bạch Lộ không uống dù chỉ một hớp. Vẻ mặt lạnh lùng, cô cầm ly nước lên, nhằm thẳng Chương Minh Viễn mà hắt tới. “Chương Minh Viễn, anh chết đi!”

Bạch Lộ giận dữ, hùng hổ đi ra khỏi khách sạn, Chương Minh Viễn trở lại chỗ ngồi, Âu Vũ Trì vừa cười vừa vỗ tay. “Minh Viễn, thân thủ cậu cũng nhanh đấy chứ! Tránh nhanh thật đấy, ly nước cam to như vậy mà không dính một giọt lên người.”

Chương Minh Viễn nhấc ly rượu Brandy vừa rót uống một hơi, thản nhiên nói: “Tôi hớ một lần rồi, phải khôn ra chứ! Nhìn vẻ mặt cô ta, tôi đã biết cô ta định toan tính điều gì, không tránh có mà là thằng ngu! Cô nàng này trở mặt còn nhanh hơn giở sách, phút trước vừa tỏ ra đáng thương, giây sau đã thành sư tử Hà Đông gào rống.”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây