Insane



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đèn Không Hắt Bóng

- Hôm nay em ăn nói lạ quá. Nghe mà phát điên lên được.
- Papa ạ, dĩ nhiên đây là việc của papa, - Mayumi nói với một giọng đầy ẩn ý, - nhưng em cũng khuyên papa là đừng chần chừ với những buổi xem mắt.
- Cái này thì em có thể yên tâm, sắp tới anh sẽ thu xếp ổn thỏa ngay.
- Cũng với chàng rể ấy à?
- Phải, vừa rồi phải xin lỗi anh ta. Nói rằng cô dâu bị kẹt vì có tai nạn.
- Chà papa chịu khó thật!
- Chỉ có một đứa con gái thì phải lo chứ.
- Dĩ nhiên là phải! - Mayumi an ủi Yutarô với tất cả sự tinh quái mà cô có thể có được, rồi nói thêm: - papa hạnh phúc thật đấy.
- Anh ấy à? Hạnh phúc à ?
- "Và chỉ mình người cha được hưởng thật thái bình trong sự bất trí..." - Mayumi ngâm nga với một giọng diễn cảm.
- Em muốn nói gì thế?
- Thôi được rồi, được rồi, đã về thì về đi.
Lời lẽ của Mayumi đã làm cho Yutarô rất khó chịu, nhưng bà Ritsukô đang đợi ở nhà, và ông không được quên điều đó. Khi ra đi ông có nói là đến Hội lương y; bây giờ đã sắp năm giờ, mà đến sáu giờ thì hai ông bà đã định sẽ đến nhà Hirayama đánh mạt chược.
- Thế anh đi nhé?
- Di đi, đi đi. - Mayumi cũng chẳng thèm quay đầu về phía Yutarô nữa.
Yutarô đà đi rồi, mà hồi lâu Mayumi vẫn chưa bình tâm lại được. Còn phải nói: Yutarô chẳng cho cô biết được thêm chút gì, hơn nữa trong đầu óc ông bây giờ chỉ nghĩ đến buổi xem mắt của Mikikô: Naôê đang có một co Nôrikô Simura nào đấy... Thế là mọi thứ cứ rối tung cả lên...
Nỗi căm ấut đang bị dồn nén của Mayumi bỗng tìm được một lối thóat bất ngờ: "Hay là ta đi gặp cái con Mikikô ấy và cho nó một trận?" Suy nghĩ một lát, Mayumi thấy cái ý này không đến nỗi phi lý quá, mà lại hứa hẹn một cái gì có phần thú vị. "Mày tưởng mày là con gái một ông bác sĩ trưởng thì bao nhiêu hạnh phúc đều thuộc phần mày hết sao? Đừng hòng!" Bây giờ thì Mayumi không còn dừng lại được nữa.
Lúc bây giờ mới năm giờ chiều, đến lúc phải đi làm việc hãy còn thừa chán thời gian. Sau khi hút một điếu thuốc lá và nhắp ít Brandy, Mayumi giở cuốn sổ điện thọai và nhấc ống máy. Số điện thọai của Yutarô Ghyôđa được ghi không phải dưới chữ G, mà dưới chữ P - tức papa.
Sau mấy tiếng túyt dài, trong máy có tiếng một người đàn bà có tuổi. Mayumi phát hỏang, sợ rằng chính bà Ritsukô cầm máy, và trong một khỏanh khắc còn lặng người đi nừa là khác, nhưng ngay lập tức cô lại nhớ rằng bà vợ Yutarô có một giọng nói cao, vang lanh lảnh. Có lẽ người nhấc máy là một bà hầu phòng.
- Xin lỗi, tiểu thư Mikikô có nhà không ạ?
- Xin chờ cho một phút.
Người ta cũng chẳng hỏi xem ai đã gọi điện. Chắc là vì người đó không phải là một người đàn ông.
- Tôi nghe đây, - một giọng trẻ trung và rất trong nói.
- Mikikô-san đấy ạ?
- Vâng.
- Tôi tên là Uêgusa. Tôi muốn được gặp mặt tiểu thơ.
- Uêgusa? - Trogn giọng nói của Mikikô lộ rõ ý ngạc nhiên. - Xin lỗi, nhưng bà là ai?
- M-m-m... Biết nói với tiểu thư thế nào đấy... Nói chung, tôi cần kể cho tiểu thư nghe một điều.
- Điều gì ạ?
- Việc này có liên quan đến bác sĩ Naôê.
- Naôê ư?!
Mayumi cảm thấy Mikikô giật mình.
- Cô đừng sợ, không có việc gì xảy ra đâu. Chẳng qua tôi có hơi quen ông ấy... - Mayumi nói giọng ôn tồn hơn.
- Nhưng tôi thì có liên quan gì?
- Tôi có nghe được một vài điều... Nhưng xin cô đừng sợ, tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi. Ta có thể gặp nhau hôm nay được không? Chẳng hạn vào lúc... hay ngay bây giờ cũng được.
Sau một quãng lặng im Mikikô nói thì thào:
- Được.
- Vậy thì sáu giờ ở Sibuya nhé? - Và Mayumi nói tên một hiệu cà-phê nhỏ rất ấm cúng.
- Nhưng... Tôi chưa bao giờ biết được mặt bà.
- À vâng!
Mayumi quên khuấy đi rằng chính cô cũng không biết mặt Mikikô.
- Tôi sẽ mặc măng-tô màu tím, tay cầm một tờ nhật báo phụ nữ, - Mayumi nói.
- Còn tôi... sẽ mặc áo măng-tô trắng.
- Tạm biệt, - Mayumi đặt ống máy xuống và bỗng thấy xấu hổ ghê gớm.
Mỗi lần đi làm, Mayumi ăn mặc rất nhũn nhặn. Chiếc áo mặc để phục vụ khách thì cô cầm theo. Ngày ở Tôkyô, nơi mà các đường phố khá đông những người phụ nữ ăn mặc sang trọng, một cách trang phụ có vẻ khiêu khích như váy mini có nhiều đường viền cũng có phần quá lộ liễu. Mọi người sẽ thấy rõ ngay rằng đây là một cô gái bán bar đang vội vã đến nơi làm việc. Mayumi tuyệt nhiêu không lấy làm ngượng về nghề nghiệp của mình, nhưng cô rất khó chịu với những cái nhìn quá thô lỗ của những người đàn ông qua đường.
Cô mặc chiếc áo măng-tô màu tím, cầm lấy tờ báo và cái hộp đựng chiếc áo dài mini. Vì không gọi được tắc-xi, cô đến chậm khỏang năm phút, nhưng điều đó cũng không làm cô phiền lòng cho lắm, - lúc nào và ở đâu cô cũng đến chậm.
Bước vào hiệu cà-phê, Mayumi trông thấy ngay bên cửa sổ một cô gái mặc đồ trắng. Cô ta đang trầm ngâm nhìn ra cửa sổ. Mikikô!
Mayumi rất ngạc nhiên khi thấy Mikikô, cô gái cùng tuổi với mình, trông lại trẻ măng như một cô bé mới lớn. Khi Mayumi đến gần, Mikikô ngước mắt lên và đứng dậy.
- Mikiko-san?
- Vâng.
- Còn tôi là Uêgusa.
Mikikô trông rất xanh xao, có lẽ vì trong hiệu cà-phê hơn tối.
- Cô thứ lỗi cho tôi đã làm phiền cô, - Mayumi nói. - Chắc tôi đã làm cho cô lo sợ.
- Có lẽ thế thât, - Mikikô gật đầu, hai tay xếp lên đùi trong một cử chỉ trang nhã. Mái tó đen nhánh và mềm như tơ, được rẽ đôi ra bằng một đường ngôi, óng ả chảy xuống hai vai. Bản thân Mayumi trông cũng rất trẻ, nhưng gương mặt đầy lo âu của Mikikô thì thật là non nớt như mặt trẻ con.
Một cô hầu bàn đến cạnh họ. Mayumi gọi trà có chanh. Hộp áo thì cô đặt trên một chiếc ghế bỏ không cạnh lối ra vào.
Tối nay Mayumi hóa trang không đậm lắm, thế mà vẫn nổi bật lên giữa đám phụ nữ ngồi xung quanh. Cô thường trang điểm và làm tóc ngay trước khi đi làm việc, trong một mỹ viện thời thược cách quán cà-phê không xa. Trông Mayumi có thể đóan được nghề nghiệp của cô khá dễ dàng, cho nên Mikikô chăm chú quan sát người con gái lạ mặt thuộc một thế giớ xa lạ đối với cô.
- Cô đừng sợ tôi, tôi sẽ không làm điều gì xấu đối với cô đâu.
Mikikô lại gật đầu.
- Có một lần tôi bị sái chân và người ta chở tôi đến bệnh viện Oriental...
- Ra thế. - Mikikô đến bây giờ mới hơi yên tâm một chút.
- Chính ở đấy tôi đã làm quen với bác sĩ Naôê.
Về mối quan hệ với Yutarô thì Mayumi không dám nói. Miệng không mở ra được. Vả lại nói chuyện ấy cũng chỉ làm cho Mikikô thêm ngờ vực mà thôi.
- Thế cô định nói gì với tôi về bác sĩ Naôê?
- À, thật ra cũng không có gì... Tuy... Nếu cô yêu ông ta thì cô nên nghe lời khuyên của tôi.
Mikikô nhìn Mayumi chờ đợi, nhưng Mayumi không vội nói tiếp. Cô thong thả khuấy đường trong chén, nhấp một ngụm trà rồi sau đó mới nói:
- Nhưng tôi muốn biết: cô yêu Naôê phải không?
Mikikô cụp mắt xuống. Hai hàng mi dài 0 hắt bóng xuống đôi má xanh xao.
- Cô không việc gì phải e dè như vậy.
- Nhưng...
- Thôi không cần nói tôi cũng biết rồi, Cô có yêu.
- Nhưng tại sao cô lại...
- Cô yêu thì cứ yêu đi cho chóng lớn. Nhưng chỉ có điều là cô có biết rõ ông ta không? Chẳng hạn như cái việc ông ta có một cô bồ. Một nữ y tá ở bệnh viện nhà cô.
- Nôrikô Simura chứ gì?
Bây giờ đến lượt Mayumi há hốc mồm ra vì ngạc nhiên. Té ra cô con gái nhà lành này chẳng phải giản đơn đến thế.
- Vậy ra cô biết...
- Vâng, người ta nói với tôi.
- Nhưng chưa hết đâu. - Cái vố phủ đầu mà Mayumi đánh vào tâm lý Mikikô đã không có được cái hiệu quả dự tính, cho nên cô bắt đầu cuộc vây hãm: - Nghe nói ông ta... biết nói với cô thế nào nhỉ... có những cái rất kỳ quặc.
- Kỳ quặc à?
- Chính thế.
- Cụ thể là thế nào?
- Thậm chí nói ra cũng rất bất tiện... Chẳng hạn như thế này: ông ta cởi trần truồng ra và... ngồi uống cà-phê....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây