"Nhỡ ông ấy biết được điều gì?" - ý nghĩ này luôn luôn ám ảnh cô, và cứ mỗi lần cái chữ "nhỡ" này hiện lên, cô lại thấy hỏang sợ. Đơn giản hơn cả là hỏi thẳng Naôê; vì nếu có ai biết được điều gì thì chỉ có thể là do Naôê nói ra, chứ Mayumi thì vẫn câm như hến. Nhưng cô không sao có thể đánh bạo đến gặp Naôê được. Cô sợ lắm. Cô sợ Naôê. Cái cảm giác như thể bị hút vào một luồng nước xóay huyền bí không rời cô một khỏanh khắc nào.
Cuối cùng Mayumi không chịu được nữa. Sau khi đã nghĩ đi nghĩ lại thật kỹ, cô quyết định gọi điện cho Yutarô. Gọi điện về nhà thì không được, vì người cầm ống máy lên có thể là Ritsukô, cho nên Mayumi gọi đến bệnh viện vào buổi sáng, lúc mà có nhiều khả năng nhất là ông ta đang có mặt ở đấy.
Người cầm ống máy lên là cô thư ký.
- Tôi ở hãng dược phẩm "Đaikyô". Xin cô làm ơn mời ngài Ghyôđa ra máy.
Nói chung Mayumi cố tránh gọi điện thọai, nhưng đôi khi - mỗi tháng độ hai ba lần - cô vẫn phải liên hệ với Yutarô, và để khỏi gây ngờ vực, Mayumi tự xưng là người của hãng "Đaikyô". Tuy bệnh viện cũng không phải là nhỏ lắm, nhưng nhân viên cũng không nhiều, mà đa số lại là phụ nữ, vốn là những sinh vật nói nhiều. Và nếu có ai tình cờ biết được "mối tình" của bác sĩ trưởng thì thế nào cũng sẽ có những người "tình nguyện" lập tức báo lại cho mađam Ritsukô.
Trên thực tế không hề có một cái hãng nào tên là "Đaikyô", nhưng tên này nghe hòan tòan tự nhiên đối với một hãng thuốc. Nếu Ritsukô thấy có điều gì khả nghi thì Yutarô có thể nói là bà đã nghe nhầm. Nhưng cho đến nay thì mọi việc vẫn êm xuôi và cái hãng "Đaikyô" kia vẫn làm ăn "phát đạt". Cứ ba tháng Yutarô lại nghĩ ra một cái tên hãng mới và ghi vào sổ điện thọai của Mayumi. Đôi khi Mayumi quên khuất đi và đứng ra đại diện cho một cái "hãng" đã thôi "họat động" cách đây nửa năm. Tuy vậy cái mưu này vẫn trót lọt. Bà Ritsukô không hề hay biết gì.
- Cô nói sao ạ? Hãng "Đaikyô" ạ? - Cô thư ký hỏi lại hai lần rồi cắm sang dây nói của bác sĩ trưởng, Yutarô đang ngồi ở phòng làm việc.
- Tôi nghe đây, - cái giọng hơi khàn của ông ta trả lời. Ông ta thừa biết rằng đó là Mayumi nhưng không hiểu tại sao ông ta vẫn trả lời một cách dè dặt và ngắn gọn.
- Papa, có việc gì thế?
- Việc gì là thế nào ạ?
- Lâu không thấy papa đến. Em hơn lo không biết có chuyện gì xảy ra không. Cho nên mới gọi điện hỏi thử.
- À-à...Cám ơn\
"Có lẽ bà Ritsukô đang ở trong phòng hay sao ấy, ông ta nói kiểu gì nghe kỳ quá..."
- Bao giờ papa đến?
- Hôm nay thì rất tiếc là không được. Vậy xin hẹn đến...ờ-ờ cứ cho là ngày mai hay là ngày kia.
- Hôm nay không được à?
- Vâng, chúng tôi sẽ hết sức cố gắng.
Mayumi tưởng tượng thấy Yutarô vừa nói câu này vừa lễ phép cúi đầu, và cười phá lên.
- Này papa nên nhớ rằng hễ không đến là em sẽ tìm ngay người khác đấy! - Cô nói.
- Da không ạ, quí hãng không phải lo về vấn đề này.
- Ô kia, papa nói lảm nhảm cái gì thế?! - Mayumi cười như nắc nẻ và bỏ ống máy xuống.
Yutarô đến Mayumi vào ngày hôm sau như đã hẹn.
Chưa kịp vào phòng ông đã ômg chầm lấy cô, rồi làm cho cô người chỗ nào cũng dính đầy nước miếng nhưng lại thất bại ê chề một lần nữa.
- Bận bịu suốt, - ông ta tự bào chữa - mệt quá...
Trong khi đó Mayumi nhớ lại buổi tối ở nhà Naôê, và lại thấy bức rức khó chịu.
- Thôi anh đi nhe. - Yutarô nhìn đồng hồ nói, đọan hấp tấp mặc áo quần.
- Đã đi rồi à ? - Mayumi làm ra một bộ mặt bất mãn. - Thế em thì sao đây?
- Ở bệnh viện sắp có kiểm kê, ai nấy bận lút đầu lút cổ...
- Kiểm kê gì vậy?
- Ủy ban kiểm sóat việc sử dụng ma túy. Nghe nói họ sẽ làm rất nghiêm ngặt.
- Trong bệnh viện mà cũng phải kiểm kê à?
- Chứ sao? Kiểm quá đi chứ! Mà đây lại là chuyện ma túy nữa thì dĩ nhiên là tuyệt đối...
- Ra thế à? - Mayumi lúc bấy giờ đang ngồi trên cái đệm trước tấm gương, trong khỏang nhắc quên hẳn đầu tóc của mình.
- Vả lại người ta vừa phát hiện ở bệnh viện anh có người dùng ma túy.
- Ai?
- Thì cái cô Đzyunkô Hanađzyô ấy!
- Thật à?! - Mayumi thấy nhẹ hẳn người. Không hiểu tại sao cô cứ chờ đợi nghe một cái tên khác.
- Ít ra là Naôê thấy như vậy.
- Bác sĩ Naôê à?
- Ống ấy nói là xem da thì biết. Lại có cả vết tiêm nữa...
- Sao, như thế là đủ để kết luận rằng đương sự là người nghiện ma túy?
- Không, dĩ nhiên là chưa đủ. Nhưng ở đây trực giác không phải là không quan trọng. Một khi Naôê đã nghĩ như vậy thì chắc phải đúng.
Mayumi kinh ngạc quá. Nữ ca sĩ Hanađzyô nghiện ma túy! Nhưng có một điều còn làm cho cô ngạc nhiên hơn nhiều là chính Naôê đã quan tâm đến điều đó. Giữa những sự kiện này phải chăng có một mối dây liên hệ?
- Thế bây giờ cô ấy ra sao?
- Ra viện rồi.
- Không, là nói chuyện ma túy ấy.
- Ai mà biết được? Vả lại cũng chưa có bằng chứng đích xác, chẳng qua Naôê phỏng đóan là cô ấy có chích, thế thôi. - Yutarô xoay cái cổ ngắn, nắn lại cái ca-vát. Chà, thanh niên bây giờ... Không còn tài nào hiểu được họ nữa.
- Papa không định ám chỉ luôn ca/m em nữa đấy chứ?
- Sao em nói thế. - Yutarô đến cạnh Mayumi và cũng soi mình trong gương.
- Bác sĩ Naôê ra sao?
- Vẫn thế... Mà sao? Em muốn cưa ông ta đấy à?
- Lại còn thế nữa! Mayumi phì cười. - Ông ta là người căm ghét phụ nữ kia mà.
- Em lấy ở đâu ra thế?
- Papa còn ngờ vực? Đấy cứ xem bao nhiêu cô y tá trong bệnh viện lượn lờ xung quanh ông ta, mà ông ta cũng chẳng thèm nhìn nữa.
- Ừ... đàn bà cứ báu quanh ông ta, - Yutarô im lặng một lúc rồi miễn cưỡng tán đồng.
- À, papa này, thế còn cô con gái papa ra sao rồi? - Trông Mayumi như thể một con quỉ nhập vào.
- Mikikô ấy à?
- Đã yên chưa?
- Hình như yên rồi.
- Thế papa có biết tối hôm ấy cô bé ở đâu không? - Mayumi nheo nheo đôi mắt một cách bỡn cợt.
- Ở đâu đâu? Ở nhà một cô bạn gái.
- Bạn gái... Bạn gái nào?
- Bạn học từ hồi còn ở trường đại học.
- Hừm... Thế papa không thử xác minh thêm xem sao à?
- Để làm gì? Chính nó bảo mà.
- Chà!
- Thế thì việc gì đến em? Yutarô phản công. - Có cái gì đặc biệt lắm đâu?
- Ừ thì thôi, không có gì... - Mayumi rời tấm gương ra nằm ở đi-văng.
- Em có quen với Mikikô à?
- Không, không quen.
- Thế tại sao em lại bận tâm nhiều đến nó như vậy?
- Một cô dâu mà bỏ lễ xem mắt trốn đi: chuyện đó không thú vị hay sao? Chết cười...
- Ai cười, ai khóc... - Yutarô mặc áo vét tông - Thôi anh đi.
- Khoan đã - Mayumi nhổm dậy. - Hay có lẽ cô ta yêu Naôê?
- Em nói có suy xét đấy chứ? - Yutarô đứng lại bên ngưỡng cửa và ngạc nhiên nhìn Mayumi. - Mikikô ấy à? Nó yêu Naôê à?
- Thì sao, điều đó không thể có được hay sao?
- Em có bằng chứng gì không?
- Không. Chẳng qua em chợt nghĩ ra như vậy.
Bây giờ thì Yutarô lại không thể yên tâm ra đi được nữa. Ông quay lại và ngồi xuống đi-văng bên cạnh Mayumi.
- Bác sĩ Naôê đã ba mươi bảy tuổi rồi, - ông nói.
- Nhưng con gái lại hay thích đàn ông tuổi đó.
- Con Mikikô đã có lần nào nói chuyện với ông ta đâu.
- Papa có chắc không? - Mayumi cười nhạt.
- Em có biết một chuyện gì à? Thế thì nói tọac ra đi.!
- Em không biết gì hết. Nhưng nhỡ ra hai người có gặp nhau thì sao? Một cách vụng trộm ấy.
- Vớ vẩn ! Naôê có bồ rồi.
- Ai thế?
- Cô y tá Nôrikô Simura.
- Thế tức là vẫn có đấy... - trước đây Mayumi cũng đóan rằng Naôê tất phải có một cô nào đậy, nhưng bây giờ, khi nghe Yutarô nó ra điềi đó, cô bỗng dưng thấy hoang man. - Nhưng như thế thì có sao? - Cô khinh bỉ phì cường. - Dù ông ta có hai hay ba cô thì em cũng chẳng lấy làm lạ. Naôê kia mà! - Mayumi mạnh dạn lên, tuy lòng cô thấy buồn rười rượi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: