Anh bỗng đổi ngay chủ đề =.=
_Thôi được rồi, về em sẽ nấu mì cho.
Nói rồi tôi chạy luôn ra ngoài, không để Hạo Du nói thêm gì nữa. Chạy…lung tung bên ngoài giờ này đúng là thấy hơi nguy hiểm, trời tối om luôn, gió lại còn lạnh lạnh. Tôi vừa run vừa chạy, cuối cùng cũng thấy Đình Phong đang đứng chờ ở kia.
_Anh…
Tôi chạy đến bên anh, hù anh một cái thế mà anh chẳng giật mình gì cả, hic.
_Có việc gì thế ạ?
_À, có cái này.
Đình Phong nói rồi không làm tôi tò mò nữa mà đưa ngay từ đằng sau ra con gấu hồng mặc váy hoa to đùng mà tôi đã ôm lúc chiều. Đưa nó cho tôi, anh còn ngượng nghịu, còn tôi thì đã thấy sướng mê luôn, ôm chặt lấy nó.
_Tặng em đó, vịt con.
_Woa, thích quá, cảm ơn anh. – tôi cười rạng rỡ.
_Hi, em thích là anh vui rồi, sao chiều anh hỏi lại bảo không muốn.
_Hì hì, thì…nhưng mà em rất thích mà, em đặt tên nó là Tiểu Phong nhé.
_Ơ, nhưng nó là con gái mà… – Đình Phong bỗng đỏ bừng mặt. Trong bóng tối mà tôi vẫn nhìn thấy anh đang ngại rõ ràng luôn.
_Hihi, không sao mà, Tiểu Phong, tên rất hay.
_Vậy…vậy thôi, anh về trường đây, em về nhà ngủ luôn đi không lạnh.
_Vâng ạ, chào anh, anh ngủ ngon nhé. – tôi cười híp mắt.
_Ừ, nhớ ôm nó đi ngủ nhé!
_Tất nhiên rồi ạ.
Anh gật đầu cười, (lại) xoa đầu tôi rồi quay xe đi luôn. Tôi đứng nhìn anh đi khuất rồi mới ôm Tiểu Phong đi về. Công việc cũng khá là vất vả đây vì Tiểu Phong còn lớn hơn cả tôi nữa. Vừa đi vừa vuốt ve bộ lông hồng mượt mà của nó, tôi thấy sung sướng không thể tả. Tự nhiên trong đầu chỉ tràn ngập hình ảnh của Đình Phong thôi. Mà lúc nãy anh đi là muốn mang tặng tôi con gấu này sao, muộn mà lạnh thế này rồi…anh tốt với tôi quá.
Bước vào nhà, tôi khóa cửa rồi hào hứng vào khoe Tiểu Phong với Hạo Du ngay, anh ấy vẫn đang ngồi trên sofa xem tivi.
_Hạo Du, anh nhìn này.
Tôi ôm Tiểu Phong đến trước mặt anh, cười toe toét. Anh ngước lên nhìn một cái rồi thể hiện vẻ mặt…rất khó hiểu.
_Đẹp không anh, đẹp nhỉ, nhỉ. – tôi mở to mắt nhìn anh, chờ đợi.
_Ừ, đẹp.
_Hihi, nhìn nó yêu nhỉ - tôi vừa nói vừa ôm Tiểu Phong xoay một vòng vì thích thú – ui, yêu quá đi.
_Cô có thôi đi không, chóng hết cả mặt rồi. – Hạo Du bỗng nhiên lại khó chịu với tôi.
_Ơ – tôi xị mặt rồi lại tươi cười ngay – a, anh đói phải không, em nấu mì cho nha ^.~
_Thôi khỏi, hết đói rồi.
Nói rồi anh tắt tivi rồi bỏ ngay lên phòng, để tôi lại một mình đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Đúng là rất khó hiểu, hôm nay Hạo Du cứ lạ lạ làm sao ý. Nhưng không nghĩ ngợi quá lâu, tôi tắt đèn rồi tung tẩy bế Tiểu Phong vào phòng.
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay là một ngày hạnh phúc đối với mình. Cảm giác như mình với anh lại xích lại gần nhau thêm. Sáng thì được anh lai đi học, chiều lại được đi chơi với anh, vui quá cơ à. Mà hôm nay đi lại còn chụp (lén) được một cái ảnh của anh nữa chứ, thích quá đi, phải để ngay làm màn hình nền điện thoại và cả desktop laptop nữa, lúc nào cũng có thể ngắm anh thế này, còn gì bằng nữa, hihi. Tuy hôm nay Hạo Du có những biểu hiện rất lạ lùng nhưng không sao cả, đúng là một wonderful day mà. Yêu anh quá đi à, Hạo Du ơi!
HAO DU’ S POV
Aizzz…, tức không thể ngủ được nữa rồi, sao lại có thể thay đổi nhanh như vậy chứ. Hôm qua thì còn buồn vì nhớ mình, thế mà hôm nay đã hẹn hò vui vẻ với cái tên Đình Phong kia. Thật không thể chịu nổi mà, hóa ra cô ra cũng chẳng khác gì những đứa con gái tầm thường khác. Nhưng sao mình lại khó chịu thế này chứ, lúc nhìn thấy anh ta nắm tay rồi còn dựa vào vai cô ta, thấy lồng ngực như muốn nổ tung. Lại còn tặng gấu cho nhau nữa, hay ho gì cơ chứ, bực mình quá đi.
CHƯƠNG XIII: PHÁT HIỆN (GHEN 2)
…Tôi ngạc nhiên, phòng gì mà y như phòng cưới thế này, hoa và bóng bay vẫn còn đầy phòng……Tôi không tin mà, sao lại như vậy???
…Tôi khó chịu, tức giận……tôi thấy buồn……thấy thương……thấy chán ghét bản thân……Không phải là tôi có tình cảm gì với cô ta đấy chứ???
5 a.m
Hôm nay tôi dậy rất sớm, phần vì đêm qua ôm Tiểu Phong ngủ rất ngon, phần vì sáng tôi muốn làm cơm hộp để cảm ơn Đình Phong về con gấu. Hôm qua, lúc về phòng tôi đã tranh thủ search được một đống mẫu bento cùng với cách làm để chuẩn bị cho hôm nay nấu rồi. Cách làm thì cũng tương tự như nhau, chỉ có trang trí là khác thôi. Vì thế nên tôi đã “tự chế” ra một mẫu khá đẹp, vô cùng độc đáo luôn nhé, hihi. Chỉ cần cố gắng nấu ngon và trang trí như những gì đã tưởng tượng ra trước thôi, nguyên liệu có đủ rồi đây: trứng, xúc xích, đậu đỏ…và phẩm màu thực vật. Khó nhất là công đoạn “nhuộm” màu cho gạo đấy, nhưng mà tôi đã xem đi xem lại cách người ta làm rồi, sẽ làm tốt thôi.
Nhìn đống nguyên liệu đã bày sẵn trong bếp, lòng tôi cứ rạo rực niềm vui, mặc tạp dề vào là tôi bắt tay vào công việc ngay, chưa làm bao giờ nên cũng chưa thể biết thời gian làm xong là bao nhiêu, cứ khẩn trương lên là tốt.
Sáu giờ đúng, cuối cùng, sau bao lâu vật lộn với đống dụng cụ và thực phẩm, tôi cũng đã làm xong. Toát hết cả mồ hôi rồi đây. Nhưng nhìn thành quả đạt được tôi vui kinh khủng luôn ý. Gói gọn hộp bento vào một mảnh vải (cho giống người ta làm^^), tôi mới yên tâm đi thay quần áo để chuẩn bị đi học. Xách cặp xuống, tôi bỗng nhìn thấy Hạo Du đang nhìn chăm chú vào cái hộp. Tôi vội chạy ngay đến, ôm luôn lấy nó:
_Cái này, không phải cho anh đâu.
Nói rồi tôi đi luôn ra cửa, để hộp cơm gọn gàng trong lồng xe rồi mới dắt xe ra. Vừa đi trên giường mà tôi cứ vừa cười tủm tỉm một mình mãi, không hiểu sao tôi thấy rất vui, lại còn vô cùng háo hức nữa chứ. Cứ nghĩ đến lúc Đình Phong ăn cơm do tôi nấu (và khen ngon ^^!) là tôi lại thấy tim đập thình thịch luôn, hihi.
Quãng đường đến trường dường như ngắn lại khi tôi nghĩ đến lúc được gặp Đình Phong. Cất xe nhanh chóng, ra khỏi thang máy là tôi nhẹ nhàng nhón từng bước chân tiến về phía lớp ngay. Trong lòng đang hứng khởi như thế mà, đột nhiên tôi như người từ trên trời rơi oạch một phát xuống đất vậy, không thấy Đình Phong đâu cả. Tôi nhìn quanh quắt, vẫn không hề thấy bóng dáng anh. Hôm nay Đình Phong không chờ tôi nữa sao, hic. Tôi chán nản, đang thất vọng định đi vào lớp thì bỗng có một bàn tay từ sau che mắt tôi. Tôi đoán ngay ra được là Đình Phong vì anh ấy có mùi gì thơm lạ lắm nhé. Cứ giả bộ như không biết, tôi hỏi đùa:
_Ai vậy nhỉ? Ai lại tự nhiên bịt mắt người khác thế? – tôi tủm tỉm cười.
_Đoán xem nào.
_A, có phải anh Đình Phong hay xoa đầu rồi gọi em là ngốc không nhỉ?
Nghe tôi nói đến đây, anh liền bỏ tay luôn ra khỏi mắt tôi, cười tươi:
_Bingo, em đoán đúng rồi, thưởng cho em được thơm vào má anh một cái, hihi.
Nói rồi Đình Phong chìa má ra rồi xoa xoa. Tôi bịt miệng cười khúc khích. Đưa cho anh ngay hộp cơm, tôi nói, thích thú vô cùng:
_Cảm ơn anh về con gấu.
_Đây là gì vậy?
Đình Phong tò mò rồi mở ngay hộp cơm ra xem.
_Woa, gì thế này, em làm cho anh sao? – mặt anh đầy phấn khởi.
_Vâng, tất nhiên ạ, anh ăn mau đi, không hết nóng bây giờ.
_Nhìn thế này ai mà nỡ ăn chứ, hic. Mà em làm hình con khỉ thế nào mà giống thế?
_Oái, sao lại hình con khỉ TT_TT, em làm hình mặt anh mà.
_Gì cơ, hóa ra đối với em, anh xấu xí thế này hả, huhu.
_Ơ, không phải mà, hic, em cố gắng làm lắm rồi mà. – tôi phụng phịu.
Thấy tôi như vậy, Đình Phong xoa ngay đầu tôi, như an ủi:
_Ừ, giống anh, giống anh mà.
_Ơ, nhưng anh vừa kêu giống khỉ mà.
_Ờ thì…anh giống khỉ vậy, hic.
Nhìn anh cười như mếu mà tôi phải phì cười:
_Hihi, thôi thì em làm không đẹp, anh mau ăn đi cho nóng, xem có ngon không nào – vừa nói tồi vừa đưa thìa cho anh....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: