Polly po-cket



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau


Nói rồi anh bỗng “mi” lên trán tôi một cái làm tôi đơ luôn người. Mặt đỏ bừng, miệng cấm khẩu luôn. Anh nhìn tôi, cười rất gian. Rồi vỗ nhẹ vào vai tôi, anh nói:

_Hihi, thôi lên xe đi nào, mình sẽ đến một nơi mà đảm bảo em sẽ rất thích đấy.

Đến lúc này mà mặt tôi vẫn cứ…đần ra, để anh nói đến lần thứ ba, tôi mới trèo lên xa anh. Mặc váy nên phải ngồi nghiêng, hic.

_Vịt con, em có muốn đội mũ bảo hiểm không? – anh quay lại sau nhìn tôi.

Nghe Đình Phong nói, tôi ngẫm một hồi mới nghĩ ra nếu đội mũ vào thì tóc tôi sẽ hỏng mất. Thế là tôi liền lắc đầu:

_Không cần đâu ạ, nhưng anh đi chậm thôi đó, em sợ lắm.
_OK, có gì cứ ôm lấy anh, đi nha, nhớ ôm đó.

Thế rồi Đình Phong phóng xe đi luôn. Thế này mà còn không nhanh đây. Một tay tôi phải bám vào anh, một tay giữ váy, hic. Đi một tẹo, anh và tôi dừng trước một trung tâm thương mại, rất rất lớn. Tôi ngước lên nhìn mà tí…ngã ra sau, khéo phải đến năm mươi tầng mất. Đang mải ngắm tòa nhà thì Đình Phong chạy lại phía tôi rồi kéo tôi vào. Anh đã cất xe lúc nào mà nhanh thế không biết.

Vừa bước vào trong tòa thương mại, tôi đã bị choáng ngợp bởi sự rộng lớn và sang trọng của nó. Tất nhiên là chỉ khi mới bước vào thôi, vì những tòa nhà rộng thế này tôi vào không thiếu mà. Tôi đi bên cạnh Đình Phong, đi guốc cao nên cũng đứng gần đến vai anh ý (sướng), hihi. Đang đi bình thường, bỗng Đình Phong lại đứng khựng lại, tôi mới quay sang đang định hỏi thì thấy Đình Phong đang hướng ánh nhìn vào chỗ khác. Không hiểu anh nhìn gì nên tôi cũng nhìn theo, hình như là…một người đàn ông trung tuổi. Hết nhìn ông ta, tôi lại quay ra nhìn anh. Ánh mắt anh bỗng làm tôi rùng mình, sắc lạnh!!! Tôi vội siết lấy tay anh:

_Đình Phong, sao thế anh, mình đi thôi.
_À, ừ, đi thôi.

Đình Phong nói rồi kéo tôi đi liền luôn. Nhưng bây giờ đến lượt tôi quay lại nhìn người đàn ông kia. Ông ta cũng tầm tuổi bố tôi, thế mà đi bên cạnh còn có một cô gái ăn mặc rất hở hang, phấn son lòe loẹt. Nhìn đã thấy khó chịu, chắc Đình Phong cũng thấy khó chịu nên mới nhìn ông ta với ánh mắt “hình viên đạn” như thế.

Thấy hai người họ đi ra ngoài, tôi cũng không để ý gì nữa mà quay ra ngắm nghía xung quanh. Hàng hóa ở đây được bày biện rất đẹp. Tầng đầu tiền là cửa hàng ăn nhẹ, bán bánh và các loại đồ uống, Tầng hai là đồ trang điểm, toàn mĩ phẩm thôi, tầng ba cũng vậy. Tôi đứng trong thang máy nhìn ra cảnh người đi mua sắm nhộn nhịp bên ngoài mà thích mê đi được. Nhưng không hiểu sao Đình Phong cứ nắm chặt lấy tay tôi, mà từ nãy đến giờ anh cũng không nói gì cơ.

_Sao anh cứ nắm tay em hoài thế, Đình Phong? – tôi quay sang anh, thắc mắc.
_Ngốc ạ, đông thế này em lạc thì anh biết làm sao.
_Ơ – tôi nghệch mặt ra – lạc sao được chứ, em có phải con nít đâu mà.

Nói xong, tôi bối rối buông tay anh ra nhưng rồi Đình Phong lại nắm lại ngay.

_Ngoan nào, nhỡ em bị lạc thì sao.

Vừa nói Đình Phong vừa kéo tôi luôn ra khỏi thang máy, cười tươi (như dụ dỗ vậy =.=)

_Vào đây nào.

Theo anh, tôi chẳng biết đây là tầng mấy nữa, chỉ biết xung quanh tôi bây giờ tràn ngập…thú bông. Thích quá, tôi reo lên:

_Ôi, đẹp thế.

Rồi chạy ngay đến…ôm từng con một. Thích quá đi cơ, con gấu hồng mặc váy hoa này, to hơn cả tôi nữa. Tôi ôm lấy nó rồi quay sao nhìn anh, cười toe toét:

_Anh ơi, nhìn em này^^

Anh nhìn tôi gật đầu rồi lấy luôn điện thoại ra chụp ảnh tôi, chụp nhiều lắm, bức nào cũng cười rạng rỡ, hihi. Đi…ôm thú bông nhiều quá, tôi bắt đầu thấy mệt, thở phì phò.

_Vịt con, em mệt rồi đó hả?

Chạy đến bên tôi, anh lại cười. Tôi quay sang anh, gật gật cái dầu.

_Hì, vậy xuống tầng một ăn bánh nha. – anh nháy mắt với tôi.

Tôi gật đầu liền cái nữa, thế là Đình Phong lại nắm tay tôi kéo đi. Xuống tầng một, tôi ăn bánh cuộn socola dâu với một cốc sữa tươi, còn Đình Phong chỉ uống một cốc café nâu, nhìn đã không thấy ngon rồi.

_Em vui chứ? – anh nhấp miệng vào cốc café rồi hỏi tôi.
_Vâng, vui lắm. – tôi nhoẻn cười rồi cũng đưa một miếng bánh vào miệng.
_Vịt ngốc, nhìn em dễ thương lắm.
_Ý, xí hổ quá.

Được anh khen, tôi đỏ bừng mặt, bẽn lẽn cười rồi cúi xuống ăn mà không nói thêm gì vì ngại. Đình Phong cũng im lặng, bỗng đưa cho tôi xem điện thoại của anh.

_Nhiều ảnh đẹp lắm, hi. Mua tất đống gấu về nhé.

Đang xem ảnh, nghe anh nói mà tí tôi đánh rơi điện thoại anh xuống. Mặc dù tôi thích thì thích thật nhưng đống gấu ở nhà tôi còn chẳng mang đi, lại mua thêm đống này nữa thì không biết để đâu. Phòng mới của tôi không rộng như phòng cũ mà.

Tôi vội xua tay:

_Thôi, em có nhiều lắm rồi, không cần mua đâu ạ.
_Ưm, vậy à.
_Vâng.

Tôi khẽ cười, xem xong đống ảnh, bắn một ít ảnh sang máy mình rồi đưa trả điện thoại cho anh. Bỗng thấy anh sau vài phút đăm chiêu lại nhìn tôi, nói:

_Em ăn nhanh nha, sắp đến giờ chiếu phim rồi đó.
_A, vâng ạ.

Tôi quên béng mất là bọn tôi sẽ còn đi xem phim nữa. Tôi gật đầu, đưa miếng bánh cuối cùng vào miệng rồi giục anh:

_Em xong rồi, mình đi luôn ha.
_Ừ.

Đình Phong khẽ xoa đầu tôi, cười hiền. Chúng tôi đứng lên rồi đi luôn ra ngoài. Đứng chờ Đình Phong một chút, anh từ đâu phi xe đến trước mặt tôi rồi cười…rất đẹp:

_Vịt con, đi thôi nào.

Rồi tôi lên ngay sau Đình Phong ngồi, lần này anh đã đi chậm một chút nên tôi cũng đỡ sợ hơn.

Đến trước cổng Rạp chiếu phim quốc gia, tôi đi bên cạnh Đình Phong vui vẻ vừa đi vào vừa nói chuyện. Bất ngờ, tôi nhìn thấy Hạo Du và Tú Giang. Hai người cũng đi xem phim sao, hic. Tôi đang định kéo Đình Phong quay đi thì hình như là đã nhìn thấy, Tú Giang vẫy bọn tôi, gọi to:
_A, Tiểu Minh…

Thôi chết rồi, Hạo Du cũng nhìn thấy rồi, làm thế nào bây giờ, anh ấy có vẻ không thích Đình Phong cho lắm. Nghĩ vậy nhưng tôi không thể giả vờ như không thấy được, liền bảo Đình Phong đến chỗ Hạo Du và Tú Giang.

_Hai người cũng đi xem phim hả? – tôi cố cười tự nhiên hết sức có thể.
_Ừ. – Tú Giang cũng cười, rất tươi – hai người đang hẹn hò đó hả, đúng không?

Gì cơ, hẹn hò á, đâu phải. Nhưng tôi chưa kịp phản đối thì Đình Phong đã nắm lấy tay tôi, cười rất tự hào:

_Chúng tôi đang hẹn hò đó.
_Woa, hóa ra là thật hả? Tiểu Minh, kín tiếng như vậy là không được đâu nha.
_Ơ, đâu…đâu có…

Tôi bối rối, mặt đỏ lựng, cố bỏ tay anh ra nhưng không được, sao anh lại nắm chặt thế chứ, hic. Tôi lén nhìn Hạo Du, oái, sao lại đằng đằng sát khí thế kia TT_TT. Bỗng thấy Hạo Du kéo tay Tú Giang vùng vằng bỏ đi.

_Mình đi thôi Tiểu Giang.

Thôi chết rồi, thế tôi thành người vợ trăng hoa mất rồi, huhu TT_TT. Thấy Hạo Du và Tú Giang đi vào, Đình Phong cũng kéo tôi đi luôn.

_Đi thôi vịt con.

Tôi bị anh kéo đi mà cứ lớ nga lớ ngớ, vẫn mải nghĩ chuyện từ nãy mà. Haiz, nghĩ kĩ lại thì, Hạo Du chẳng phải cũng đang “ngoại tình” đó sao, mà anh với Tú Giang thì đúng là yêu nhau, tôi với Đình Phong lại đâu như thế. Có gì thì vẫn là Hạo Du…phản bội trước, hehe. Tôi lúc này bỗng bật cười thành tiếng, thấy thoải mái quá đi mà.

Cùng Đình Phong đi vào sắp đến cửa, tôi bỗng nhận ra mọi người cứ đang nhìn tôi với anh chằm chằm, nhìn xong lại còn bàn tán gì nữa chứ. Tôi mới kéo Đình Phong đi chậm lại rồi “vểnh” tai nghe lén: “Nhìn anh kia kìa, đẹp trai thế”; “Có phải diễn viên không nhỉ”; “Ôi nhìn anh ấy thật là quyến rũ”; “Nhưng mà người yêu anh ấy cũng dễ thương quá đi kìa”; “Đúng là nam thanh nữ tú mà”…Hí hí, hóa ra là họ đang khen chúng tôi, ngại hết biết luôn (đỏ mặt ~>.<~). Ơ, nhưng không lẽ nhìn tôi với Đình Phong giống một đôi đến thế ư >.<...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0019 giây