Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau


_Chiều nay định đi đâu với Tiểu Phần? Cần thiết lắm sao?

Tiểu Minh khẽ gật đầu, không nói gì. Thực ra cũng đâu quan trọng nữa, cô nói với Tiểu Phần rồi còn đâu >.<

_Vậy thôi, kế hoạch này để đến tuần sau thực hiện cũng được, chiều mấy giờ em đi?

Tiểu Minh nghe Đình Phong nói thế không khỏi ngạc nhiên ngước mắt lên nhìn Đình Phong, xúc động cứ gọi là ạt ào chảy trong lòng cô, trong đôi mắt tròn to trong veo của cô. Tuy là đã báo với Tiểu Phần rồi, nhưng nghe thấy Đình Phong nói thế không khỏi vui. Thực ra không phải cô mong chờ gì đến gặp Nhất Thiên cùng Tiểu Phần đến mức muốn bỏ buổi đi chơi với Đình Phong (tất nhiên!) nhưng không giúp được Tiểu Phần cô vẫn thấy có lỗi sao sao, dù gì Tiểu Phần cũng đã nói có lẽ lần này là lần cuối cùng gặp Nhất Thiên, sau lần này cô sẽ cố thuyết phục bố mẹ mình thôi mong cô với Nhất Thiên sẽ thành một đôi đi vì điều đấy không thể. Tiểu Phần đã nói thế rồi nên hôm nay cô từ chối thấy vô cùng áy náy.

_Sao, không cần nữa à? – Đình Phong nói có vẻ châm chọc.
_Đâu có, hì, yêu anh nhiều lắm, thế chiều nay anh…
_Anh về nhà thăm bố mẹ cũng được. Em đi với Tiểu Phần đi đâu thì cứ đi đi, nhưng chỉ một lần này thôi đó, biết chưa.

Đình Phong véo véo má Tiểu Minh, bất ngờ kéo cô lại gần rồi cứ nhằm môi cô mà hôn mãnh liệt, vài phút mới chịu buông ra. Lúc này Tiểu Minh đã thở không nổi nữa rồi, hít lấy hít để không khí cho đầy lồng ngực. Đình Phong thì cứ nhìn Tiểu Minh cười cười, xem ra, sống bên anh bốn năm rồi mà kĩ thuật hôn của cô vẫn còn…kém quá!

_Bình tĩnh hít thở, anh hôn có một cái, theo như dự định thì hôm nay phải là năm cái cơ mà. (>.<) – Đình Phong cong môi cười gian.
_Anh…”chơi” bất ngờ, xấu quá.
_Hì, xấu đâu chứ, đẹp trai thế này còn gì.

Đình Phong lại cười gian. Hai người cứ nhìn nhau cười mãi, rồi đến lúc Tiểu Minh chợt nhận ra phải báo lại cho Tiểu Phần thì đồng hồ đã chỉ gần năm giờ chiều rồi. Cuống cuồng gọi cho Tiểu Phần xong, Tiểu Minh lại cuống cuồng chuẩn bị để đi.

Đến khi gặp nhau thì lại thế này đây, Nhất Thiên hẹn không được, gọi không nghe máy, hai cô gái đến Candy tìm thì lại hay anh đã đi từ trưa chưa quay lại cửa hàng lần nào!

_Tiểu Phần à, còn phải chờ đến bao giờ nữa. – Tiểu Minh uể oải nhìn khắp mấy gian hàng rồi ngán ngẩm nhìn về phía cửa ra vào.

_Cố gắng đi Tiểu Minh, nốt hôm nay thôi là xong, nếu không phải không muốn dây dưa gì đến chuyện này, muốn một lần dứt khoát cho xong thì tớ đã chẳng bắt bạn chờ, cố gắng nha.

Tiểu Phần nói thế cũng có vẻ mệt mỏi với việc phải chờ đợi này lắm. Cũng may những nhân viên ở đây đều quen với Tiểu Phần nên cũng không ngạc nhiên với việc hai cô cứ đi đi lại mãi trong cửa hàng mà…không mua gì.

_Thôi được rồi, cứ chờ chứ biết làm sao, mong là Nhất Thiên sẽ về sớm.

Tiểu Minh thở dài rồi lại lang thang quanh Candy một lần nữa, chủ yếu là xem đống thú bông, Tiểu Minh bỗng nhớ đến Dinga của cô, cũng là từ nơi này mà có, mà còn là một kỉ niệm rất thú vị. Tiểu Minh mơ màng suy nghĩ, lần đó là vào dịp Noel thì phải, cô đi cùng Hạo Du, và…

_A…

Bất giác nhớ đến người đã tặng Dinga cho mình, Tiểu Minh lại thấy anh ta quen quá nên không kìm được “a” lên một tiếng, rõ là quá quen luôn! Nhưng chỉ gặp lần đó nên vì sao quen thì cô không biết. Thật sự là quen vô cùng, là…là vì cái gì…

_A…

Tiểu Minh bất giác lại “a” lên tiếng nữa, cái nụ cười, nụ cười nửa miệng ngạo mạn và đáng ghét đấy, giống y…giống y…Nhất Thiên, đúng, đúng rồi. Giống Nhất Thiên lắm lắm luôn.

_Tiểu Minh?

Nghe giọng ai gọi tên mình rất nhẹ nhàng, Tiểu Minh vội quay mặt ra phía ngoài nhìn, cô ngạc nhiên đến nỗi mắt cứ mở to tròn nhìn người con trai trước mặt – đang mỉm cười dịu dàng với mình – mà không nói được lời nào. Một lúc, Tiểu Minh mới lên tiếng, hình như, cô không nói được vì…vui >.<

_Hạo Du, sao anh lại ở đây?
_À, anh…đi mua đồ linh tinh thôi.

Hạo Du lại cười hiền, ánh mắt nhìn cô ấm áp vô cùng. Ngước nhìn Tiểu Phần vẫn ở tầng trên không để ý tới mình, Tiểu Minh mới đi lại gần chỗ Hạo Du, cũng cười:

_Mua đồ gì thế ạ, ở đây đồ cho nam ít lắm mà.
_À…không…không phải cho anh, chẳng là…hm…mm… Chuyện là…mai một cô bạn lớp anh tổ chức sinh nhật, mọi người mua quà rồi sẽ cho chung vào một cái hộp làm quà tặng nên anh…

Hạo Du nói rồi gãi đầu gãi tai ngượng ngùng. Thực ra chuyện mai sinh nhật cô bạn cùng lớp chỉ là cậu…bịa ra thôi, làm gì có cô bạn cùng lớp nào mai sinh nhật chứ, mà có thì…cậu cũng chẳng muốn quan tâm. Chỉ là Hạo Du đi ngang qua đây bất chợt thấy cái dáng nhỏ nhắn xinh xắn của “ai đó” ở trong này nên mới đi vào, không ngờ là Tiểu Minh thật.
Thấy Tiểu Minh mà sao Hạo Du vui mừng quá đỗi, đến nỗi mà tim cậu cứ đập như muốn được…giải thoát đến nơi.

_À ra thế, thế anh định mua gì, có thể…em giúp được.

Tiểu Minh cũng ngại và không kém gì Hạo Du, cố mãi mới nói tự nhiên được, còn khẽ cười một cái duyên dáng (chết người!).

_Anh…chưa biết nữa… Em…giúp anh…nhé… – Hạo Du bị nụ cười của Tiểu Minh làm cho hóa đá luôn rồi, mở miệng ra mà thấy khó quá.
_Ừ được thôi – Tiểu Minh lại cười – thế…mua thứ gì bây giờ nhỉ? Anh không có dự định gì sẵn sao?

Hướng Hạo Du, Tiểu Minh nói. Hạo Du cũng nhìn Tiểu Minh, gật đầu, lại đưa tay gãi đầu. Thật ra cậu đâu có định đi mua quà cho ai mà dự định trước chứ.

_Một thứ…đơn giản thôi là được rồi.
_Ừm, vậy…kẹp tóc được không, nhỏ nhỏ xinh xinh, nhưng mà…có trẻ con quá không nhỉ, hay khuyên tai, hay là ví, túi, hay…
_Kẹp tóc cũng được. – Hạo Du khẽ cất tiếng ngắt lời Tiểu Minh rồi cười một cái.

Tiểu Minh ngơ ngẩn trước nụ cười đẹp mê hồn của Hạo Du, tuy chỉ là cười mỉm thôi nhưng mà sao đẹp đến như vậy chứ.

_A a ừ ừ, vậy…chọn kẹp tóc…

Tiểu Minh sau vài giây ngây ngốc nhìn Hạo Du, lúc này mới gật đầu lia lịa. Cô thấy ngượng quá đi mất thôi >.<

Rồi quên cả Tiểu Phần đang ở trên kia một mình, Tiểu Minh kéo Hạo Du ngay đến chỗ có kẹp tóc, kẹp tóc ở đây nhiều và đẹp “vô đối”, cô cứ nhìn thấy là lại muốn “khuân” hết đống này về luôn.

Chỉ vào mấy cái kẹp nhìn “iu” kinh khủng, Tiểu Minh quay ra Hạo Du cười nói:

_Nhiều lắm anh ạ, anh có biết sở thích của cô ấy không?
_Ừm anh…không.
_Vậy chọn theo ý em được không?

“Anh chỉ muốn mua cho em thôi Tiểu Minh à”, Hạo Du thầm nghĩ nhưng chẳng dám nói ra, chỉ khẽ gật đầu cười.

Rồi Hạo Du cứ thế đứng nhìn Tiểu Minh giúp anh chọn quà, hai má phúng phính ửng hồng như hai trái đào của cô, thế kia ai mà không muốn…cắn cho phát chứ. Còn đôi môi mềm mại tựa hai cánh hoa cong cong khép cạnh nhau kia, mỗi lần nở thành nụ cười thì…ôi thôi, Hạo Du cứ phải gọi là bay qua cả thiên đình cứ chẳng chơi! Đôi mắt tròn xoe như hai hạt châu kia thì khỏi cần tả rồi, nhìn vào mà muốn chìm luôn trong đó.

Hạo Du cứ ngơ ngẩn nhìn Tiểu Minh, mọi lời nói của cô từ đầu đến cuối chẳng lọt vào tai cậu chút nào, mặt cậu cứ dần đỏ lên, đỏ lên, tim thì càng ngày càng đập kịch liệt, mạnh mẽ như muốn phá tan cái lồng ngực chật chội mà nhảy ra ngoài. Hai tay đút túi áo chỉ muốn một phát ôm chặt lấy cô gái đó vào trong lòng, vuốt ve mái tóc mềm mượt đen óng ả đó. Cậu cảm thấy mình cứ bứt rứt không yên khi cứ phải tỏ ra bình thản trước cô gái mình yêu như thế....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0019 giây