Old school Swatch Watches



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau


Rồi không chỉ mối quan hệ giữa Tiểu Minh và hai chàng trai là tốt, cô với Tú Giang cũng vẫn rất tốt đẹp. Vì lệch múi giờ, hai người ít được nói chuyện nhiều nhưng cứ có thời gian là hai cô gái lại say sưa nói chuyện quên cả trời đất, chủ đề thì cứ gọi là…xuyên lục địa, đến cả chuyện…an ninh cũng được hai người “đề cập” đến trong câu chuyện của mình cơ mà. Vì thế tuy không được gặp nhau, trái tim hai người vẫn cứ hướng về nhau! Tiểu Minh rất vui vì mối quan hệ giữa cô và Tú Giang ngày càng khăng khít, gắn bó như vậy.

Mà đã nói đến Tú Giang thì không thể không nói đến Tiểu Phần. Dạo này tâm trạng Tiểu Phần cũng khá vui vẻ nên cô cũng rất mừng cho cô bạn này, một tuần hai người dành ít nhất đến ba buổi chiều để đi chơi với nhau, tâm sự, mua sắm, con gái mà, thiếu gì chuyện để nói đâu, tâm trạng lại vui nữa. Chẳng là cái anh Nhất Thiên kia bỗng dưng lặn mất tăm, bố mẹ anh ta thì vẫn thường xuyên đến nhà Tiểu Phần chơi, và mời cả nhà cô sang bên đó ăn cơm nhưng ít nhắc tới chuyện cho hai người qua lại, hình như Nhất Thiên cũng đã phần nào suy nghĩ đúng đắn về chuyện này, không yêu thì sao có thể ép buộc…về ở với nhau được. Tiểu Phần thấy thế nên rất vui, tuy Nhất Thiên không có gì đáng chê cả, nhưng cô không có tình cảm với Nhất Thiên, cùng lắm là chỉ có sự ngưỡng mộ, mà chuyện tình cảm đâu có thể cứ ép là được. Việc thay đổi của anh khiến cô không những vô cùng mừng rỡ mà còn thấy thanh thản hơn rất nhiều. Tiểu Phần định hôm nào mời Nhất Thiên đi ăn, nói chuyện, và nếu mọi chuyện như Tiểu Phần nghĩ thì cô cũng sẽ lên tiếng cảm ơn anh, cô đã rủ Tiểu Minh đi cùng rồi, xem hôm nào trời…đẹp đẹp rồi đi.

_Tớ định chiều thứ bảy tuần này đi, bạn xem có nói với Đình Phong được không r tớ hẹn Nhất Thiên, với lại bạn giúp tớ đặt chỗ… À, Tiểu Minh, bạn nghĩ đi ăn hay đi uống café thì hơn.

Tiểu Minh đang nằm trên giường, nhởn nhơ…chơi game trên điện thoại, bỗng nhớ đến chuyện Tiểu Phần nhắc mình mới bật dậy, thoát ra khỏi trò chơi và xem lịch, chiều thứ bảy thì chẳng phải là ngày kia hay sao, cô thì chiều thứ bảy thường dành riêng cho Đình Phong, hai người khi thì xem phim, khi thì đến khu vui chơi, hoặc còn đi du lịch đến chủ nhật mới về, nhưng Tiểu Phần lại bảo thứ bảy là dễ hẹn Nhất Thiên nhất (mà cô ấy cũng thường chỉ hẹn anh ta vào hôm ấy) nên bảo Tiểu Minh xem thế nào, nói xem Đình Phong có…cho phép hay không. Chắc là Đình Phong sẽ đồng ý thôi, có khi nào lại không cho (mà có khi nào lại thế?), cô cứ phải hỏi ý kiến Đình Phong trước đã rồi mới quyết định nói lại với Tiểu Phần được.

Bước xuống giường, đi vào trong bếp khẽ gọi tên Đình Phong âu yếm, Tiểu Minh quàng tay ôm lấy anh:

_Phong Phong, mùi thức ăn thơm quá.
_Hì, vợ đói chưa, anh nấu sắp xong rồi. – Đình Phong đang nấu, quay ra nhìn Tiểu Minh cười khẽ rồi thơm nhẹ lên đôi má ửng hồng mịn màng của cô.
_Cũng bình thường thôi ạ, hì.
_Thế đang làm gì mà tự nhiên vào đây “làm phiền” anh thế.
_Anh này, ghét thế >.<. Hì, thì em vào ôm anh cho anh thêm…tinh thần. Mà em có chuyện muốn bàn với anh đây.

Đình Phong nghe Tiểu Minh nói, liền quay ra nhìn chăm chăm vào mắt cô, mấy giây mới lên tiếng:

_Ừ, vợ yêu cứ nói đi, trừ việc chiều thứ bảy không đi chơi với anh thì điều gì cũng được.

Chương Xliii: Cái Kim Trong Bọc Sẽ Có Ngày Lòi Ra? (2)


_Tiểu Phần à, sao lại thế này, rốt cuộc Nhất Thiên anh ta giờ đang ở đâu. – Tiểu Minh nhìn Tiểu Phần…cười khổ.
_Hic, tớ cũng chịu thôi, cũng do bạn đó chứ. – Tiểu Phần cũng nhăn mặt.
_Thì…tại Đình Phong mà ra, bây giờ phải làm thế nào đây?
_Cứ chờ vậy, mấy chị nhân viên bảo dạo này Nhất Thiên toàn ngủ luôn ở đây không về mà, có lẽ tí anh ta sẽ đến thôi.

Tiểu Phần thở dài một cái rồi nhìn xung quanh, hai người đang đi vòng qua vòng lại ngắm đồ trong Candy lâu lắm rồi, mục đích chính là chờ Nhất Thiên nhưng mãi mà có thấy anh ta đâu, thật là thất vọng. Ấy thế mà hai cô gái của chúng ta vẫn cứ chờ. Chẳng là thế này.

_Ừ, vợ yêu cứ nói đi, trừ việc chiều thứ bảy không đi chơi với anh thì điều gì cũng được.

Tiểu Minh không khỏi nhăn nhó mặt mũi:

_Phong Phong à…
_Em…lại muốn bỏ anh một mình sao, nói đi, em định đi đâu? – Đình Phong nhìn mặt Tiểu Minh là đã nhận ra ngay được ý định của cô rồi.
_Thì, em…hẹn với Tiểu Phần…

Tiểu Minh khó nhọc nói, biết là nói như thế Đình Phong sẽ không cho đâu mà, chẳng phải là một tuần hai người dành ít nhất ba buổi chiều để đi chơi đó sao, giờ có thứ bảy dành cho Đình Phong cũng định…cuỗm nốt, Đình Phong sao đồng ý. Nhưng mà nói ra là cô giúp Tiểu Phần, đến gặp Nhất Thiên thì Tiểu Minh không nói được, Tiểu Phần dặn không muốn nhiều người biết chuyện này.

Thấy mặt Đình Phong sa sầm lại, đáy mắt đã thoáng tia giận dỗi, Tiểu Minh vội…vòng tay ôm chặt lấy anh:

_Thôi mà, em không nói nữa, không nói nữa, thứ bảy sẽ đi chơi với anh.

Nói rồi, Tiểu Minh buông Đình Phong ra và chạy một mạch về lại giường, vắt chân lên ngồi chơi game tiếp, như chưa có chuyện gì xảy ra. Lén thấy Đình Phong lắc lắc đầu nhìn về phía mình rồi lại tiếp tục nấu ăn, Tiểu Minh mới thở được, nãy nín thở lâu quá tí thì… >.<. Đình Phong tuy không khó tính đến mức người ta phải sợ nhưng mà đối với Tiểu Minh thì, Đình Phong mỗi lần giận dỗi là rất ghê! Cô phải làm cách khác để Đình Phong nhượng bộ thôi, nếu anh vẫn không chịu thì chỉ còn cách bảo Tiểu Phần đổi ngày khác.

Thế là buổi tối hôm ấy, Tiểu Minh hết sức “ngoan ngoãn”, cái gì cũng răm rắp nghe Đình Phong. Nhưng Đình Phong biết mà cứ giả vờ không để ý, bỏ lơ cô “ngoan ngoãn thì cứ ngoan ngoãn”. Đến hết ngày mà Tiểu Minh vẫn chưa nói được câu nào. Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn đến tận sáng hôm nay, khi mà Đình Phong ngồi bên Tiểu Minh, vạch ra một đống kế hoạch đi chơi cho buổi chiều, mặt hớn hở cười nói vui vẻ. Tiểu Minh kế bên anh, nhìn nét mặt rạng ngời của anh sao còn nỡ đòi hỏi đi cùng Tiểu Phần mà “bỏ anh một mình” chứ. Nếu Tiểu Minh đi với Tiểu Phần, Đình Phong sẽ lại…lang thang một mình…trong phòng hoặc là anh về nhà bố mẹ chơi một ngày. Tất nhiên, việc về nhà thăm bố mẹ cũng là rất tốt nhưng cô đảm bảo là anh sẽ giận cô cho coi!

Tiểu Minh nghĩ đến đây đã không muốn nghĩ, nuốt nước bọt đến ực một cái. Rồi cô cũng quên luôn đi chuyện của Tiểu Phần, cùng hăm hở bàn địa điểm đi chơi với Đình Phong.

Nhưng rồi đến trưa, cầm điện thoại trong tay, đọc cái tin nhắn sáng nay của Tiểu Phần hỏi cô đã hỏi Đình Phong chưa, kết quả thế nào và cái tin nhắn cô trả lời cô ấy là chắc không được, có gì trưa cô sẽ báo lại, mà không báo lại tức là đã “xin phép” Đình Phong thành công và Tiểu Phần cứ hẹn Nhất Thiên, xong thì nhắn thời gian hẹn cho cô. Thế mà giờ đã đến trưa rồi đây mà Tiểu Minh thì…không nỡ bảo Tiểu Phần là cô không đi được! Tồi tệ thế đấy. Tiểu Minh cứ ngồi ủ rũ trong góc giường, tựa người vào tường, thở dài bao nhiêu cái rồi mà vẫn chưa có đủ dũng khí gọi cho Tiểu Phần. Cô thấy bỏ ai đi với ai cũng đều tội lỗi hết.

Rồi đến khi tin nhắn đã gửi cho Tiểu Phần và tin nhắn đến cũng là có được một lúc rồi thì Đình Phong bỗng từ đâu xuất hiện trước mặt cô sau gần một tiếng bảo: anh đi ngủ trước, vợ yêu cũng ngủ đi chiều mình đi sớm. Anh đến gần bên, ôm nhẹ đầu Tiểu Minh dựa vào ngực mình rồi thơm lên tóc cô dịu dàng, vài phút mới nói:...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0019 giây