_Dạ vâng, anh cũng thế, tự chăm sóc bản thân cho tốt, anh gầy quá đó.
_Ừ anh biết rồi.
Tôi bất giác xoa đầu xoa Tiểu Giang, nhìn em khẽ cười một cái. Mà Tiểu Giang bây giờ sắp cao bằng tôi rồi, nhớ bốn năm trước cũng ở sân bay này, em vẫn còn thấp hơn tôi một chút, nhìn em cũng trưởng thành và chín chắn hơn nhiều, chắc em ở bên đó cũng không thoải mái như ở đây. Tôi không dám hỏi cuộc sống của em khi mới sang đó, chỉ dám hỏi cuộc sống hiện tại, vì tôi không dám đối mặt với lỗi lầm của mình năm xưa, có thể em sẽ buồn nhiều lắm mà… Nhưng dù sao, nhìn thấy em bây giờ, tôi cũng phần nào thanh thản hơn, Tiểu Giang vẫn sống tốt, em còn xinh đẹp hơn xưa nữa, chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo đuổi. Mà không thấy em đưa bạn trai về (tôi đoán là em đã có!), cũng không có nhiều thời gian tâm sự với nhau, tôi cũng không hỏi han về cuộc sống riêng tư của em quá nhiều.
_Anh đi đây, mấy đứa ở lại ngoan.
Hạo Nhiên bỗng đập vai tôi, cười cười, lúc nào cũng cười được, đúng chỉ có Hạo Nhiên.
_Ừm, giữ sức khỏe. – tôi bắt lấy tay Hạo Nhiên, một tay vỗ vai anh.
_Được rồi, mình đi thôi em.
Hạo Nhiên khoát khoát tay ra hiệu cho Tiểu Giang, em quay lại nhìn tôi, Tiểu Minh cười một lượt rồi mới rời đi. Tiểu Minh còn nắm tay Tiểu Giang sụt sùi mãi. Tiểu Minh của tôi, em vẫn mau nước mắt như xưa, chẳng thay đổi chút nào. Tôi thì vẫn chẳng thích nhìn em khóc, dù vì lí do gì…
_Mình về thôi vợ yêu.
Nhìn Tiểu Giang, Hạo Nhiên đi rồi, tôi cũng đang định quay người đi thì nghe tiếng Đình Phong, hắn gọi Tiểu Minh…là vợ yêu. Tôi thì chẳng có tư cách gì để ghen cả, nhưng…bỗng thấy tim đau quá. Tôi chững lại nhìn Đình Phong ôm eo Tiểu Minh bước lên trước tôi. Tiểu Minh còn nhìn tôi, gật đầu tỏ ý chào rồi mới đi. Nhìn em ngả dần đầu vào vai Đình Phong, tim tôi còn nhói đau hơn nữa, tuy đã có dặn lòng…cố dặn lòng…em là của người ta… Tôi đã từng có cơ hội để gọi em như vậy, từng có cơ hội để ôm em như vậy, từng có cơ hội để làm chỗ dựa cho em như vậy, chỉ tại tôi đã không trân trọng cái cơ hội quý giá đó, thậm chí còn chán ghét, khó chịu, tôi đã sai. Nhìn em ở bên người con trai khác, tuy lòng đau, nhưng cũng đành chấp nhận. Chấp nhận...
Tôi một mình đi đằng sau, nhìn theo hai người đi bên nhau âu yếm, Đình Phong còn tự nhiên thơm vào má Tiểu Minh một cái, và hắn cười, có vẻ sảng khoái và hạnh phúc lắm. Tôi còn có thể thấy Tiểu Minh ngượng ngùng đánh vào ngực hắn mấy cái giận dỗi, nhưng cũng cười, cũng hạnh phúc làm sao. Chỉ có mình tôi, bỗng thấy mình thật đáng thương và cô độc quá.
Trở về nhà, một mình trên giường, tôi cứ mê man nghĩ, về cảnh Tiểu Minh vui vẻ bên Đình Phong, về những lời Tiểu Giang nói tôi nghe về tình cảm Tiểu Minh dành cho Đình Phong, về những cử chỉ âu yếm Đình Phong dành cho Tiểu Minh, về…tình yêu của hai người họ!
Sao tôi cứ phải nghĩ đến chuyện tôi không muốn nghĩ đến nhỉ, nghĩ đến ngoài đau lòng ra thì còn được gì mà cứ nghĩ, nhưng mà sao không xua được những suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Đau đầu quá, mệt mỏi quá! Tôi không muốn phải nghĩ nữa.
Thở dài mấy cái, tôi mới buông mi định ngủ đi một giấc cho đỡ mệt thì bỗng hình ảnh Tiểu Minh hôm đi hát lại hiện ra trong đầu tôi. Hôm đó em đã chủ động bắt chuyện với tôi làm tôi rất vui, giờ nghĩ lại vẫn thấy vui. Nhưng cái làm tôi suy nghĩ nhiều hơn cả là lúc Tiểu Minh hát và…khóc. Em khóc, rất thảm thiết, bỗng dưng bật khóc nức nở, gần như không vì lí do gì. Vừa hát vừa khóc. Tôi nhớ lúc đó em hát Love paradise, em hát vẫn hay như mỗi lần hát cho tôi nghe, hát như truyền tất cả tình cảm, cảm xúc vào bài hát, chứ không phải đơn thuần chỉ là hát. Và tôi nghe thấy em khóc trong khi hát! Trong khi mọi người đang chú tâm ăn uống và nói chuyện, tôi rõ ràng nhận ra được Tiểu Minh vừa hát vừa khóc. Vốn muốn lao đến ôm chặt em vào lòng mà lau nước mắt cho em nhưng tôi chỉ dám ngồi yên nghe em hát, cũng không nói với ai, nhưng chỉ nghe giọng em thôi mà tôi cũng muốn khóc theo. Không biết lí do vì sao em khóc, lúc về tôi có hỏi Tiểu Giang nhưng em cũng không biết.
Tự nhiên bây giờ mới nghĩ, bài Love paradise đó hình như em cũng có hát cho tôi nghe một lần, là…lúc ở nhà em thì phải, trên một cánh đồng nào đó, à, là hôm Noel, đúng là hôm tôi đưa em về nhà ăn cơm, em đã đưa tôi đến nơi mà em gọi là “xứ sở” của em đó, chúng tôi đã bên nhau ở cái tháp giữa cánh đồng, Tiểu Minh đã hát cho tôi nghe. Em hát hay lắm, giọng trong trẻo và dễ thương vô cùng, giờ nghĩ lại, những khoảnh khắc đó như sống lại trong tôi vậy, mới như...ngày hôm qua. Nghĩ sao mà buồn và đau lòng quá, cho dù đó là…kỉ niệm vô cùng đẹp đẽ của chúng tôi.
Haiz, nhưng mà tại sao hôm đó đang hát em lại khóc, là vì lí do gì mà bài hát tình yêu lãng mạn như vậy lại khiến em khóc chứ, lại còn khóc rất thảm thiết. Lúc tiếng khóc hòa vào với tiếng hát đấy, tôi…cảm nhận được nỗi đau của em…nhưng tôi thật không thể lí giải được vì sao, không lẽ…vì em cũng nhớ đến kỉ niệm tôi và em bên nhau lúc đó, nên… Không, không thể nào, làm sao lại như vậy, sao có thể.
Vậy mà bỗng nhiên tôi cảm giác vui thế này, vui không sao tả được, trong lòng lâng lâng, trào dâng một niềm phấn khích khó nói thành lời! Có lẽ suy nghĩ vừa nãy, suy nghĩ em nhớ đến kỉ niệm chúng tôi bên nhau nên lúc hát buồn quá mà khóc đã làm tôi thấy vui đến vậy.
Tuy biết là chẳng có chút cơ hội nào mà vẫn muốn hi vọng…
Biết là chẳng có chút cơ hội nào…
Tiểu Minh là của Đình Phong, hai người họ thuộc về nhau, tôi được làm…bạn thân em là quá tốt rồi, mơ mộng gì nữa, chỉ làm khổ mình thêm ra.
Đâu phải tôi không biết em và Đình Phong yêu nhau đến thế nào chứ, vậy mà sao bản thân cố chấp chẳng thể dứt bỏ, đã nói là để tình cảm cho em vào sâu trái tim cơ mà, sẽ không bao giờ để nó được ngóc đầu dậy nữa, không bao giờ.
Tôi phải cố gắng thôi, chẳng phải chỉ cần em hạnh phúc là tôi đã hạnh phúc lắm rồi sao, tôi đã được tận mắt chứng kiến cái hạnh phúc đó rồi!
Tình yêu của tôi dành cho em, có lẽ nên được cất kĩ từ đây thôi, mãi mãi…
Chương Xliii: Cái Kim Trong Bọc Sẽ Có Ngày Lòi Ra? (1)
CHƯƠNG XLIII: CÁI KIM TRONG BỌC SẼ CÓ NGÀY LÒI RA?
<
Chương này viết theo lời tác giả>
Tại sao lại là như thế, tại sao người cô tin tưởng nhất, yêu thương nhất lại cùng với bạn thân của cô lừa dối cô?
Đã gần hai tuần kể từ ngày Tiểu Giang và Hạo Nhiên trở về nước, mọi người đều trở lại cuộc sống thường ngày với những lo toan, suy nghĩ, bận rộn. Tiểu Minh cũng vậy. Tuy hôm chia tay, cô có vẻ là người buồn nhất, nuối tiếc nhất nhưng sau đó được vài hôm, cô lại mang trong mình tâm trạng vui vẻ như vốn-nó-phải-thế, cười suốt ngày không thôi. Cô cảm thấy cuộc sống bây giờ thật đẹp.
Tình cảm của cô với Đình Phong thì vẫn vậy thôi, yêu thương, quan tâm, chăm sóc, gần gũi, thân mật…, hai người cứ quấn lấy nhau gần như cả ngày không rời, thậm chí đến tối đi ngủ mỗi người một nơi cách nhau chẳng quá mười mét mà vẫn…nhắn tin, gọi điện nói chuyện!
Còn Tiểu Minh với Hạo Du, mối quan hệ giữa hai người phải nói là cực tốt: bạn bè thân thiết. Thực ra hai người cũng vẫn chủ yếu là nói chuyện trên mạng, đôi khi nhắn tin và gọi điện, chứ chưa lần nào hẹn gặp hay đi chơi (riêng) với nhau cả. Tiểu Minh thấy vậy cũng không có gì là không hay, vì dù sao nếu gặp Hạo Du “ngoài đời” cô sẽ chẳng thể nào tự nhiên nói chuyện như trên mạng được (thấy ngại ngại). Hơn nữa, khi chat, cô luôn rất vui, thấy mặt cười của Hạo Du cũng tưởng tượng được ra anh đang cười, rồi mặt thè lưỡi, rồi mặt ngượng ngùng, mỗi lần nhìn thấy, Tiểu Minh lại tự nghĩ ra trong đầu vẻ mặt của Hạo Du lúc đó mà tự cười thầm trong đầu. Hôm nào cũng như vậy, ngay sau khi Đình Phong về phòng, Tiểu Minh lại online “buôn” chuyện với Hạo Du đến gần mười hai giờ đêm mới đi ngủ. Không hiểu sao cô thấy nếu không được chat với “DuHao” cô sẽ buồn chết mất thôi, không biết từ lúc nào, cô đã lấy việc đấy làm thói quen khó có thể bỏ. Thậm chí, không nói chuyện với Hạo Du cô còn thấy…thiếu thiếu >.<....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: