WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau


Nhưng nghe Tiểu Minh nói thế rồi, Tiểu Phần cũng không biết phải nói gì hơn, cô vỗ vỗ vai cô bạn:

_Ừ, là bạn…là tốt rồi. Tiểu Minh à, đừng quên Đình Phong mới là người yêu bạn nhé.

Tiểu Minh nghe Tiểu Phần nói thế, hết ngạc nhiên rồi mới bật cười:

_Bạn nói gì y hệt Đình Phong, tất nhiên là mình biết. Bạn yên tâm đi, Hạo Du là bạn, Đình Phong là người yêu, mình biết chứ, sẽ không có gì đáng lo đâu mà.

_Ừ, được rồi, tớ chỉ sợ bạn lại bị cuốn vào chuyện tình cảm như bốn năm trước, tớ không muốn thấy bạn chịu đau khổ một lần nữa đâu Tiểu Minh ạ.

Tiểu Phần vừa nói vừa truyền một tia ấm áp vào mắt Tiểu Minh, tay cô nắm lấy tay cô bạn mình, xoa xoa. Tiểu Minh nghe Tiểu Phần nói vậy lại thêm xúc động, cô gật đầu liền mấy cái, khẽ giọng nói:

_Cám ơn bạn Tiểu Phần, cám ơn, tớ sẽ nghe bạn mà.


_Tiểu Minh, tớ đi trước nha, xin lỗi, phiền anh đưa Tiểu Minh về giúp.
_Để tớ đi cùng cũng được Tiểu Phần.
_Thôi, tớ đi được rồi, chắc không sao đâu. Bạn mau về đi không Đình Phong lại mong, thế nhé, tớ đi trước đây.

Tiểu Phần vừa nói với Tiểu Minh và Nhất Thiên, vừa chạy nhanh xuống cầu thang, ra cửa, dáng vẻ rất vội vã. Chẳng là đang nói chuyện thì bố mẹ Tiểu Phần gọi bảo cô phải về ngay, em trai của cô – Phong – đùa nghịch thế nào để bị ngã, lại có mình thằng bé ở nhà nên Tiểu Phần lo lắng vô cùng.

Tiểu Minh biết Phong bị ngã thì cũng rất lo, cô muốn đi cùng Tiểu Phần về nhà nhưng nãy Đình Phong cũng gọi kêu nhớ cô rồi, Tiểu Phần thì cứ bảo không làm sao, thành ra, cô đành…chấp nhận. Mà vì Tiểu Minh không có xe đi về, Tiểu Phần còn chu đáo nhờ Nhất Thiên đưa cô về giúp nữa, Nhất Thiên thì đồng ý rồi, nhưng Tiểu Minh thì ngại không muốn. Gọi cho Đình Phong xong, Tiểu Minh mới quay ra nói với Nhất Thiên:

_Cám ơn anh, nhưng tôi nhờ bạn đưa về cũng được. – Tiểu Minh khẽ cười.
_Ừ, được thôi.

Nhất Thiên nói bình thản rồi đi cùng Tiểu Minh, như muốn tiễn cô ra cửa. Dù sao thì cô cũng là khách, anh là chủ. Nãy vì chờ Nhất Thiên lâu quá nên Tiểu Minh và Tiểu Phần nói chuyện cùng anh luôn ở Candy, không đi chỗ khác.

Đi xuống chỗ mấy cái tủ đựng thú bông rồi, Tiểu Minh mới chợt nhớ ra người con trai khi trước tặng cô Dinga, có nụ cười giống hệt Nhất Thiên. Ngẫm nghĩ một lúc cô mới lên tiếng:

_À Nhất Thiên này.
_Gì vậy?
_À, không có gì. Tôi…thấy anh quen quen.
_Quen? – Nhất Thiên đưa tay lên xoa xoa cằm, bỗng nhìn Tiểu Minh chăm chú rồi bật cười – Thì lần trước tôi chẳng đi đụng vào cô đấy còn gì.

Tiểu Minh nghe thấy thế xua tay lắc đầu ngay:

_Không, hic, chẳng biết có phải tôi nhận lầm người không, chỉ là…thấy anh quen lắm.
_Quen thế nào, cô cứ nói đi xem. Mà từ khi nào, mấy năm rồi tôi mới về nước.
_Ừ thì… Chỗ anh có bán Dinga không?

Tiểu Minh nghĩ một chút mới đưa câu hỏi, cô nghĩ có khi nào Nhất Thiên chính là người con trai đó, người con trai có nụ cười nửa miệng dễ ghét tặng cô Dinga năm đó. Mà không biết Nhất Thiên nghe câu hỏi bất ngờ chẳng liên quan gì đến chủ đề đang nói tới này có thấy buồn cười không nữa.

_Tự nhiên hỏi… Dinga, con mèo đó hả, mèo bông sao?
_Ừ, mèo bông, Dinga, mặc quần áo ngủ ý. – Tiểu Minh cố gắng tả.
_Hình như không có.

Nhất Thiên nghĩ nghĩ rồi nhìn vào mấy cái tủ đựng thú bông, ngó cả lên trên nóc, với chiều cao hơn mét tám của anh, có cái tủ cao nhất anh cũng quan sát bên trên được. Rồi bỗng thấy Nhất Thiên khựng người lại, rồi lại quay xuống nhìn Tiểu Minh chăm chằm. Có lẽ anh đã nghĩ ra điều gì:

_Cô…cô…

Tiểu Minh nhìn Nhất Thiên như thế, đoán là đúng Nhất Thiên rồi, liền khẽ cười:
_Là anh đúng không, bốn năm trước đã tặng Dinga cho tôi.

_Ồ, cô nhớ sao, tôi cũng không nhớ lắm, tự nhiên… Ừ, là tôi, vậy ra cô là cô bé “cầm nhầm tay” năm đó.

Tiểu Minh nghe thế mặt không chủ định đỏ bừng lên. Cô bẽn lẽn cười:

_Ngại quá, hèn gì tôi thấy anh rất quen, nhất là lúc cười.
_Ừ, tôi thì…chẳng thấy cô quen chút nào. A…

Nhất Thiên vừa nói vừa cười cười, chợt “a” lên một cái làm Tiểu Minh bị chú ý ngay. Cô ngước nhìn Nhất Thiên, vẻ mặt đúng như đang trưng ra câu hỏi: sao vậy.

_À không, giờ tôi cũng mới nhớ, cô cũng không có thay đổi gì nhiều, nhìn vẫn ngốc ngốc y vậy, haha.

Thấy Nhất Thiên cười, khi này, Tiểu Minh mới khẳng định đúng anh là người-con-trai-năm-xưa ấy, điệu cười, không giấu vào đâu được. Nhưng mà từ lúc gặp lại anh ta đến giờ, Tiểu Minh mới nhìn thấy Nhất Thiên cười có vẻ vui vui. Bình thường lúc nào nhìn anh cũng rất lạnh lùng, như thản nhiên với mọi thứ. Mà vừa mới đây thôi, lúc hai cô nói chuyện với Nhất Thiên, nhìn mắt anh ta rất tối, u ám, rõ là đang chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, giấu đằng sau nụ cười kiểu hãnh của mình.

Tiểu Minh nhìn nhìn Nhất Thiên hiện tại – vẫn đang cười, nghĩ ngợi đôi chút. Hóa ra là Nhất Thiên với cô quen nhau từ trước rồi, nhưng mà quả thực…tính cách Nhất Thiên hồi đó “đỡ” hơn bây giờ! Trước kia Nhất Thiên đâu có cười mà mắt lại buồn như vậy, Tiểu Minh chầm chậm nhớ lại chuyện bốn năm trước, giờ nhìn mắt Nhất Thiên y như Đình Phong khi đó vậy.

Nhưng cô cũng không thắc mắc gì nhiều, cô với Nhất Thiên đâu phải có quan hệ gì quá thân thiết, chỉ là quen biết mà thôi.

_Mà tôi hỏi thật đó, chỗ anh còn Dinga không, tôi muốn mua một con. – Tiểu Minh sau một vài giây suy nghĩ mới lên tiếng, hai má vẫn còn nóng nóng.

Nhất Thiên lại làm bộ dạng nghĩ ngợi:

_Hết rồi, có gì tuần sau cô qua đây, tôi kiếm cho.

Tiểu Minh mắt long lanh nhìn Nhất Thiên:

_Thật không?
_Ừ, để lại cái gì để liên lạc đi, có gì tôi kiếm được thì tôi gọi cho. Thế Dinga tôi tặng đâu rồi?
_Tôi…

Tiểu Minh cúi đầu. Dinga Nhất Thiên tặng cô hồi trước, cô đã để chỗ Hạo Du rồi, cũng không có ý định lấy lại nữa.

_Làm mất rồi hả, thế đấy, được rồi, để lại số điện thoại đi.

Nhất Thiên nói rồi định đưa điện thoại cho Tiểu Minh nhưng thế nào lại thôi. Anh bảo Tiểu Minh đọc số rồi lưu vào. Anh không muốn ai nhìn thấy hình nền màn hình của mình, ảnh người con gái anh yêu…

Chào Nhất Thiên rồi, lên ngồi sau Đình Phong mà ôm lấy thân hình to lớn phía trước, Tiểu Minh khẽ dựa đầu vào lưng anh.

_Thế nào, đi chơi vui chứ vợ yêu? – Đình Phong âu yếm hỏi.
_Hì, vâng.

Tiểu Minh cũng tít mắt cười trả lời Đình Phong. Cô khẽ nhắm mắt, nghĩ ngợi, lại tủm tỉm một mình cười.

Kết quả cuộc nói chuyện hôm nay thành công hơn mong đợi, Nhất Thiên nói sẽ cùng phản đối chuyện gán ghép này với Tiểu Phần. Anh cũng thấy mệt mỏi rồi, suốt ngày bố mẹ anh nói ra nói vào là anh không chủ động đưa đón Tiểu Phần đi chơi, rồi... Anh thực sự không có yêu Tiểu Phần nên không thể làm trái với cảm xúc của mình được. Vì thế cũng thật lòng muốn chấm dứt chuyện này, Nhất Thiên còn cười cười: có khi lại đi du học lần nữa.

Nhưng lúc đó thật sự ánh mắt Nhất Thiên rất buồn, rất khiến người đối diện cảm thấy đau lòng thay…

[…]
_Ngủ ngon, yêu anh.

Thơm vào má Đình Phong, Tiểu Minh đóng cửa cho Đình Phong về rồi vội nhảy lên giường mang cái lap ra…online.

Nick Hạo Du đang sáng đây mà, Tiểu Minh vui quá cười híp tịt cả mắt.

DuHao: BUZZ!!!
ve r ha e?
Lily.lady: BUZZ!!!
e về lâu r, hì, nhưg h mới onl đc
DuHao: vay ak;)
Lily.lady: vâg, hi, thế a đag làm j đấy, chưa đi ngủ àk?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0019 giây

XtGem Forum catalog