_Hi, em mua rất nhiều thức ăn chín về đây rồi, em dọn mình ăn luôn.
_Ừm.
Rồi tôi vào bếp và dọn bàn ăn ngay, vừa làm vừa hát. Vui lắm chứ, tôi cứ sợ chiều đi học thì không có thời gian để chọn quần áo để đi chơi với anh Đình Phong, bây giờ thì không lo nữa rồi, hihi.
_Anh ơi, ăn thôi cho nóng anh.
_Ừ.
Nói rồi Hạo Du đi vào rồi ngồi luôn xuống ghế. Tôi cười tươi, xới cơm cho anh:
_Anh ăn đi ạ.
Tôi lại nhoẻn cười, cũng bắt đầu vào ăn. Nhưng tôi vừa ăn còn vừa nhìn anh, tôi đang tìm cơ hội để nói với anh chuyện tôi sẽ đi chơi chiều nay. Thực ra là cũng chẳng cần phải nói nhỉ, nhưng từ ngày làm vợ chồng đến giờ, tôi chưa khi nào đi chơi cả, cứ nên bảo với anh đã, để anh còn tự chuẩn bị bữa tối phòng khi tôi về muộn. Mà chắc chắn là thế rồi.
Cuối cùng, “rình” mãi mới đến lúc anh ăn hết bát thứ nhất, tôi vừa xới vừa quay ra nhìn anh:
_Em/Tôi có chuyện muốn nói. – bất ngờ cả tôi và anh cùng đồng thanh.
_Anh/Cô nói trước đi.
Hic, lại đồng thanh lần nữa. Im lặng nhìn nhau một lúc, tôi liền lên tiếng trước:
_Anh này, chiều em đi chơi, có gì anh ở nhà tự nấu ăn nhé.
_Ờ, thôi khỏi, chiều tôi cũng đi, cũng đang định nói với cô đây.
_Hì, vâng.
Tôi nhoẻn cười rồi xới cho anh xong cũng lại tiếp tục ăn. Thấy cứ vui vui sao không tả được. Cứ nghĩ đến việc được đi chơi với Đình Phong, tôi lại thấy háo hức đến nỗi tim cứ đập rộn ràng cả lên. Thú thật là lúc ở bên anh ý, tôi chẳng nghĩ gì đến Hạo Du cả, mà có nghĩ đến thì cũng chỉ buồn thêm thôi.
_Này, không ăn thì thôi sao cứ ngồi cười thế nhỉ, bực mình quá.
_Thì em đang vui.
_Hừ, thôi không ăn nữa, no rồi.
Hạo Du bỗng nhiên lại khó chịu, nói rồi thì bỏ dở bát cơm mà đi ra ngoài. Tôi ngơ người không hiểu chuyện gì xảy ra nữa. Nhưng cứ kệ anh đấy, tôi đã mua thức ăn rồi, dọn ra rồi, anh không ăn thì cũng chẳng việc gì tôi phải nài nỉ bắt anh ăn cả. Cứ “lơ” anh đi đấy xem có để ý tôi như lời Đình Phong nói không nào. Tự nhiên lại giận tôi, chẳng hiểu gì luôn.
Tôi nhìn anh ở ngoài, lè lưỡi như trêu ngươi, nhưng hình như Hạo Du không thấy, hic. Rồi tôi ăn nốt bát cơm của mình và rửa dọn bát đĩa. Giờ dù anh có không ăn thì tôi cũng cứ phải ăn cho mình đã, không việc gì phải vì anh mà khổ cả, thế là ngốc, Đình Phong đã nói với tôi như thế mà.
Rửa dọn hết rồi, tôi đang định ra ngoài ngồi thì thấy Hạo Du từ trên tầng đi xuống, khoác cặp, vậy là chiều anh vẫn phải đi học. Đi qua tôi, anh bỗng đứng lại hỏi:
_Đi học đây, chiều mấy giờ đi?
_Năm rưỡi ạ.
_Ờ.
Nói ngắn gọn vậy rồi anh dắt xe đi luôn. Đóng cửa cho anh rồi tôi đi luôn lên phòng, định bụng sẽ ngủ một tý rồi sẽ vào chuẩn bị cho buổi đi chơi chiều nay.
* * * * * *
3.30 p.m
Hic, chết rồi, tôi đã thay đến mười mấy bộ rồi mà vẫn chưa chọn được bộ nào ưng ý cả. Cái váy dài xanh này màu hơi nhạt rồi, bộ màu vàng này lại bị mất một cái nơ, hic. Bộ váy đen cao cổ này đi chơi lại không hợp cho lắm. Còn cái váy đầm hồng xinh xinh này tôi lại mặc nhiều rồi, không thích. Chọn mãi mà vẫn không được bộ nào ổn ổn để đi chơi với Đình Phong TT_TT.
Tôi ngồi trên giường ngán ngẩm nhìn mấy bộ váy đã “được” bày bừa ra, nhớ rõ ràng là còn một bộ váy hồng có dây ruy băng trên cổ nhìn rất đáng yêu nữa, đâu rồi ý. Để tìm cái váy ấy, tôi đã lật tung hết cả phòng, cả tủ, giường mà vẫn chưa thấy đâu. Không biết tôi để nó ở đâu rồi, hay tôi chưa lấy ra nhỉ. Nghĩ rồi tôi liền kéo cái vali quần áo ra, đúng là trong này thật. Tôi nhẹ nhàng lấy nó ra. Hình như tôi mới mặc nó đúng một lần vào hôm sinh nhật nên nhìn nó vẫn còn mới nguyên. Đang định cất cái vali đi, tôi bỗng nhìn thấy cái khăn tôi đã đan cho Hạo Du. Tôi sờ nhẹ nó rồi quàng thử, ấm quá. Vậy mà nó bị cất ở đây mà không được dùng. Tôi thở dài thượt, cứ nghĩ đến hôm ấy là tôi lại thấy buồn xo.
Xếp cái khăn gọn gàng lại, tôi cất nó lên góc tủ chứ không để trong vali nữa. Rồi tôi mới thử ngay bộ váy kia. Vẫn vừa xinh, chỉ hơi rộng một tẹo, chắc tôi có gầy đi một tý. Xoay qua xoay lại mấy vòng trước gương rồi, tôi mới thấy hài lòng, lúc này mới đi gập gọn mấy bộ váy kia cất vào trong tủ và bắt đầu tự trang điểm. Thực ra, tôi không mấy khi trang điểm khi đi chơi cả, mà có thì cũng là gọi thợ đến chứ tự mình “trang trí” cho mặt mình thì chưa. Ngồi một lúc trước gương tự tô tô vẽ vẽ, cuối cùng thành quả làm ra cũng không tệ, tôi tự trang điểm nhìn cũng xinh đấy chứ, hihi. Mất bao nhiêu thời gian đấy chứ, giờ đã là bốn rưỡi rồi. Tôi đứng trước gương, lại xoay một vòng nữa. Cái váy hồng bồng bềnh, nhìn quá ư là xinh luôn, làm tôi nhìn cũng dễ thương hơn bao nhiêu (ngại ~^.^~). Tôi ngồi xuống ghế, vuốt nhẹ nhàng từng lọn tóc mà tôi đã cẩn thận uốn xoăn. Không biết Đình Phong có thích tôi như thế này không nhỉ. Mà không biết má hồng thế này đã được chưa, môi đã vừa chưa nhỉ, hic, tôi hồi hộp quá đâm ra lo lắng mất rồi, hic hic.
Tôi nhìn đồng hồ, năm giờ đúng. Hic, sao mà thời gian trôi qua lâu thế nhỉ, mà Hạo Du cũng chưa thấy về nữa, hay anh ấy đi luôn. Mà có lẽ tôi nên xuống kia chờ đến giờ thì hơn. Nghĩ rồi tôi liền xách đôi guốc cao màu hồng rồi đi ra khỏi phòng. Vừa đóng cửa, tôi đã thấy Hạo Du đi từ cầu thang lên. Thấy tôi, anh liền ngẩng mặt lên nhìn. Nhìn mặt anh có vẻ ngạc nhiên lắm, cứ nhìn tôi chằm chằm. Tôi đỏ bừng mặt:
_Nhìn em…kì lắm sao…
_Cô…
_Sao…sao ạ… – tôi lo lắng.
_Cô mặc vậy mà được à, váy gì mà ngắn cũn cơn thế kia.
Ơ, bình thường tôi vẫn mặc mấy cái váy ngắn ở nhà, anh có nói gì đâu, hic, mà tôi cũng đã đi tất giấy dài ở trong rồi còn gì nữa. Sao tự nhiên anh lại phản ứng dữ dội thế.
_Có gì đâu mà ngắn ạ, người ta vẫn mặc thế này đi chơi đầy đấy thôi.
_Kệ cô đấy, tôi không thích, vậy thôi.
Nói rồi Hạo Du đi ngay về phòng. Tôi đứng tần ngần một lúc rồi quyết định thay tất mà mặc quần tất vào, có lẽ là váy cũng ngắn thật. Soi lại mình trong gương một lần nữa, tôi mới yên tâm đi ra khỏi phòng, đúng lúc lại gặp anh. Chắc anh đi chơi với Tú Giang đây mà, chau chuốt lắm, anh còn đeo cái khăn Tú Giang tặng nữa chứ, nhìn cái mặt…phởn phởn thấy ghét.
_Anh…đi cùng Tú Giang à?
_Ừ, sao không?
_À, không ạ.
Dù biết trước câu trả lời nhưng tôi vẫn tiu nghỉu, mặt xị xuống. Tôi đi ngay xuống cầu thang, chợt lại thấy Hạo Du chạy theo rồi đi bên cạnh tôi.
_Cô đi bằng gì thế?
_Có người đưa em đi.
Tôi thản nhiên trả lời. Bỗng thấy Hạo Du im lặng một vài phút rồi mới nói:
_Ờ.
_Mà anh hỏi làm gì chứ, lo mừ đón vợ yêu của anh đi. – tôi kéo dài giọng.
_Hơ, cô ghen đấy à.
_Ai thèm.
Tôi bĩu môi rồi ngúng nguẩy bỏ đi. Bỗng thấy điện thoại rung, tôi liền nhấc máy luôn, là Đình Phong.
_Vịt con, anh đang chờ em ở đây rồi, em ra đi.
_Vâng ạ.
Nói rồi tôi vội cúp máy, đi nhanh ra cửa. Đặt nhẹ ngàng đôi guốc xuống sàn, tôi xỏ chân vào rồi tự ngắm mình từ trên xuống dưới. Xinh lắm rồi, hehe.
“Tung tăng” đi ra khỏi nhà, nhìn thấy Đình Phong ở xa kia rồi, tôi liền vẫy gọi anh:
_ Đình Phong, Đình Phong…
Nghe thấy tiếng gọi, anh quay ra nhìn, thấy tôi, anh cười rạng rỡ, cũng giơ tay lên vẫy. Tôi đến trước mặt anh, cười toe toét. Anh bỗng nhiên nhìn mặt rất ngạc nhiên rồi cứ nhìn tôi chằm chằm, hic, không phải là anh lại kêu tôi như Hạo Du đấy chứ.
_Em…nhìn em…
_Ơ…sao thế, hic hic.
_Ôi, nhìn em như công chúa vậy đó, dễ thương quá đi à. (_ _”)
_Thật…thật chứ ạ. – tôi cười rạng rỡ, híp hết cả mắt luôn. Đình Phong vừa khen tôi đó.
_Ừ, đáng yêu lắm lắm....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: