Minh về giùm em được không?
Hạo Du nghe Tú Giang hỏi liền quay ra nhìn tôi rồi gật đầu. Hết buổi học hôm đó, Tú Giang đi xe tôi về còn Hạo Du lai tôi, mặc dù Đình Phong đòi đưa tôi về bằng được. Ngồi đằng sau xe, khi chỉ còn hai người, tôi mới dựa vào lưng anh, ấm áp và thoải mái lắm, nhưng vẫn thấy mệt ơi là mệt. Về đến cửa, Hạo Du cất xe rồi dìu tôi vào phòng. Sao hôm nay anh lại đối xử tốt với tôi như thế chứ. Chưa bao giờ, tôi lại thấy anh dịu dàng với tôi đến như vậy.
* * * * * *
6.30 p.m
Tôi vừa ăn xong bát cháo nóng anh mua, anh liền đưa cho tôi mấy viên thuốc rồi nói:
_Cô uống cái này vào đi, là thuốc bổ đó, uống cho lại sức.
Đỡ lấy từ tay anh, tôi liền uống luôn một mạch rồi ngồi dựa vào thành giường. Bây giờ tôi mới thấy mệt kinh khủng, mắt chỉ muốn nhắm nghiền lại thôi.
_Cô vẫn còn mệt lắm hả? Ngủ một tí đi.
Ngồi sát gần tôi, anh lại tiếp:
_Tôi chuyển ra trường sống mấy hômi, cô buồn lắm hả, phải không?
Tôi nhìn anh hồi lâu rồi mới gật đầu. Anh đi, tôi nhớ anh tưởng chừng như chết được vậy.
_Ngốc quá, vì vậy nên mới không chịu ăn uống chứ gì.
Anh lại hỏi. Tôi cúi gằm mặt xuống giường, im lặng.
_Vậy…lần này là lỗi của tôi sao, tôi xin lỗi nhé. ^.~
Tôi nhìn anh, thoáng ngạc nhiên rồi cười hiền:
_Hì, vâng.
_Đấy, cười như thế có phải tốt không, hôm qua nhìn mặt cô buồn rười rượi, tôi thấy tội lỗi lắm, biết không hả?
Tôi khẽ gật đầu, lại cười, thấy vui lắm. Cứ tưởng anh đi sẽ chẳng trở lại nữa vậy mà giờ lại ở bên tôi đây rồi, tôi vui quá không giấu nổi nụ cười luôn. Tôi cười tươi nhìn anh, anh cười gượng gạo. Cứ thế này, thì hỏi sao tôi không yêu anh được chứ. Thật may vì những ngày “địa ngục” đã qua rồi.
HAO DU’ S POV
Chưa bao giờ mình lại thấy lo lắng như hôm nay. Cái lúc mà thấy tên Đình Phong bế cô ta chạy xuống, tim mình như ngừng đập, hic, cứ tưởng cô ta bị làm sao chứ. Nhưng mà không hiểu sao nhìn Đình Phong bế cô ta xuống, mình lại thấy khó chịu vô cùng, chẳng hiểu thế nào nữa. Cả cái lúc anh ta đòi để cô ta ở trường chăm sóc, mình cũng thấy rất bực tức nữa. Mà sao cô ta lại thân thiết với cái tên Đình Phong đấy cơ chứ, có tốt đẹp gì đâu, anh ta nổi tiếng chuyên đi dụ dỗ gái nhà lành cơ mà, chắc là cô ta cũng bị dỗ ngon dỗ ngọt đây. Thật là, đã ngốc lại còn cả tin nữa.
CHƯƠNG XII: GHEN
...sao lại có thể thay đổi nhanh đến thế chứ…hóa ra cô ta chẳng khác gì những đứa con gái tầm thường khác…
6.15 a.m
Sáng nay đi học, cả tâm trạng và sức khỏe của tôi đều khá hơn rất nhiều. Nhất là vì tôi được Hạo Du lai đi học, hihi. Vui lắm, ngồi sau anh, rất là ấm, lưng anh lớn lắm, y như anh Đình Phong vậy. Mà áo anh lại có mùi rất thơm của nước xả vải nữa chứ, thích lắm cơ. Nhưng đến trường, anh với tôi phải vào hai tầng khác nhau nên cũng hơi chán. Bước ra khỏi thang máy, tôi liền đi nhanh về phía lớp, có lẽ Đình Phong đang đợi tôi. Tôi rón rén đến gần, đúng là anh đang đứng kia. Nhẹ nhàng đi đến đằng sau, tôi hù anh một cái. Đình Phong giật mình rồi quay lại, khuôn mặt rạng rỡ khi nhìn thấy tôi.
_Vịt con, em đến từ lúc nào vậy hả, đã đỡ mệt chưa mà đi học rồi?
_Anh hỏi thế mà sao vẫn đứng đây chờ em hả, hihi. – tôi lè lưỡi – em khỏe rồi, hôm qua cám ơn anh nhiều nha. – tôi nháy mắt.
_Ừ, nhìn em vui như vậy là anh yên tâm rồi. Hôm qua em bị ngất, anh sợ lắm đó, biết không, giờ thì nhớ ăn uống đầy đủ vào nghe chưa, chuyện này mà xảy ra lần nữa là anh không tha cho em đâu đó.
Đình Phong vừa nói vừa nhéo má tôi. Nhìn vẻ mặt anh kìa, lo cho tôi lắm đây mà.
_Hì, em biết rồi ạ.
Tôi nhìn anh, cười tủm tỉm, Đình Phong lúc nào cũng tốt với tôi nhất.
_Đình Phong này, anh đã yêu ai bao giờ chưa? – tự nhiên tôi lại hỏi cái gì không biết nữa =.=
_Em hỏi gì lạ thế, trước kia, anh chưa yêu ai cả.
_Vậy à, thật không thế?
_Ừm.
Nghe anh nói mà tôi ỉu xìu. Trót hỏi anh thế nhưng tôi cũng có chuyện muốn nghe lời khuyên của anh. Nhưng Đình Phong chưa yêu bao giờ thì sao có thể hiểu được tâm trạng của tôi chứ.
_Vịt con có gì muốn tâm sự với anh hả.
_À, dạ, không, hì. À, thực ra là chuyện của nhỏ bạn em… – tôi lúng túng khi thấy anh đoán trúng…tim đen – nó hỏi ý kiến em nhưng em có biết đâu, định hỏi anh thì hóa ra anh cũng chưa yêu ai bao giờ.
_Cứ kể đi, biết đâu anh giúp được.
Nghe anh nói vậy, tôi gật gù suy nghĩ rồi kể chuyện của chính mình:
_Nhỏ bạn em, có yêu một người. Nhưng người đó không yêu bạn ấy mà chỉ làm bạn ấy buồn và khóc thôi. Vậy mà bạn ấy vẫn mù quáng bất chấp những đau khổ người đó gây ra mà vẫn cứ yêu. Tuy bạn ấy đã có lúc có suy nghĩ là quên cái tình cảm đơn phương ấy đi nhưng không làm sao mà quên được. Anh thấy bạn ấy có sai lầm không anh?
_Haiz, nan giải nhỉ, anh không biết phải khuyên bạn em thế nào đâu. Nhưng nếu là anh thì chắc chắn anh sẽ không làm vậy đâu.
_Thế anh sẽ làm gì ạ. – tôi hồi hộp.
_Thì anh sẽ tìm một người khác đẹp trai hơn để yêu, ví dụ như Đình Phong đẹp trai nổi tiếng này. – nói rồi anh cười gian.
_Eo, nói như anh thì…hihi.
_Hì, anh nói đùa vậy thôi chứ bạn em làm vậy là ngốc lắm đó, em phải nói cho cô ấy biết. Cô ấy càng như vậy thì chỉ làm khổ mình thôi, mà cậu ta đâu có nghĩ gì đến nõi khổ của cô ấy đâu, đúng không. Tốt nhất là cứ tạm “lơ” cậu ta đi, đừng quan tâm nhiều như trước. Như vậy, nhất định cậu ta sẽ để ý cho mà coi.
_Vậy được không ạ. – nghe anh nói rất kinh nghiệm nhưng tôi vẫn chưa tin tưởng lắm.
_Nghe anh đi, anh cũng là con trai nên biết chứ, hehe.
Đình Phong nói rồi còn nháy mắt với tôi nữa. Tôi cười xòa, đã tin anh, nhưng không biết mình có làm được như thế không đây.
_Hì, được rồi, em sẽ nghe anh, hihi. Cảm ơn anh nhiều nhé. ^.~
_Cảm ơn suông thế đâu có được. – anh bỗng đổi giọng ngay, hic.
_Thế anh muốn gì nào? Nếu làm được em sẽ làm.
_Vậy…chiều đi xem film rồi đi ăn với anh, nhé, được không? – mặt anh lộ rõ vẻ háo hức.
_Chuyện này thì…
_Đi mà, nhé, nhé.
Nhìn điệu bộ “làm nũng” của anh lúc này mà tôi buồn cười quá không chịu được. Tôi bịt miệng cười xong rồi mới gật đầu:
_Vậy được ạ.
_Thật không? Thật chứ?
Nói rồi anh cứ chạy vòng quanh tôi, khuôn mặt đầy vẻ hạnh phúc. Lần thì tôi phì cười luôn, đi với tôi mà anh vui đến vậy sao?
_Nhớ đấy nhé, chiều anh sẽ qua đó em. Mà nhà em ở đâu?
_Ơ, nhà em… – có nên nói ra không nhỉ.
_Sao, hay em không biết nhà mình ở đâu, hihi.
_Ơ, biết chứ, thế anh chờ em ở chỗ này này.
Nói rồi tôi mới dùng hết lời nói rồi đến…tay chân để tả cho anh chỗ ở cách nhà tôi khá xa, tất nhiên vẫn có thể để tôi đi bộ đến được. Nói mãi Đình Phong cuối cùng cũng hiểu lời tôi nói, hic.
_OK, anh đã hiểu, mình đi sớm nhé, khoảng năm rưỡi được không? Em đi học rồi cứ về nhà nghỉ ngơi rồi đi.
_Vâng, nếu em quên mất thì anh nhớ gọi em nhé.
_Ừ. – Đình Phong nói rồi xoa đầu tôi – thôi anh về lớp nhé, mọi người đến cũng đông rồi.
Rồi Đình Phong vẫy tay chào tôi về luôn. Nhìn theo anh mãi đến lúc khuất hẳn tôi mới vào lớp. Tự nhiên thấy cứ tiếc nuối làm sao, đang nói chuyện với anh vui thế không nỡ rời xa anh >.<
1.45 a.m
Tôi vừa dắt xe vào nhà vừa hát, tôi đang vui kinh khủng đây, chiều nay bọn tôi được nghỉ, sướng ơi là sướng. Bước vào nhà, thấy Hạo Du đang ở ngồi ở sofa, tôi liền đến luôn trước mặt anh, cười tươi roi rói:
_Anh ơi, mình ăn cơm thôi nào.
_Nấu chưa mà ăn? – anh quay ra nhìn tôi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: