Vì vậy, tôi càng có thể khẳng định rằng, giữa tôi và Alawn là một tình cảm bạn bè thuần khiết hiếm có. Suốt ngày kề vai sát cánh, hùa nhau làm bậy, thi thoảng cãi cọ nhưng cũng nhởn nhơ tự tại.
Nhưng mối tình đầu không thể quay lại ấy cũng không phải hoàn toàn không có điểm tốt, nó cũng thành công khi thôi thúc tôi giảm béo hiệu quả.
Năm ngoái, thầy chủ nhiệm cho chúng tôi một đòn phủ đầu rằng, tất cả những thí sinh thi đại học dưới trướng của thầy đều phải rèn luyện khổ cực một cách toàn diện, ai cũng sẽ giảm ít nhất năm cân. Nhưng người ta thường nói, người vô tư thường dễ béo. Một người dễ ăn dễ ngủ như tôi không những gầy đi lại còn béo lên, mặt mũi đẫy đà hồng hào hơn trước. Điều này khiến tôi vô cùng rầu rĩ.
Vốn nghĩ cơ thể mình có thể chịu đựng được mọi khó khăn, gian khổ nhưng ai ngờ cuối cùng tôi vẫn bị nỗi đau khổ của việc thất tình đánh gục.
Để dứt bỏ hẳn mối tình đầu, tôi cắt phăng mái tóc dài, đổi thành một kiểu tóc ngắn. Tóc tôi vốn xoăn tự nhiên nên mọi người đều nói rằng kiểu tóc ngắn rất hợp với tôi. Chỉ mỗi Alawn lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối.
Một hôm, tôi bất chợt gặp An Lương ở hành lang trong trường, khi đi ngang qua nhau, cậu ấy nói một câu rất khách khí: “Lạc Lạc Tô, cậu xinh lên nhiều quá”. Alawn cảnh giác đứng chắn trước mặt tôi, tôi lại chẳng buồn để ý đến An Lương, bước đi như một chú mèo cao ngạo.
Nhưng vừa về đến lớp học, tôi liền hét với Alawn: “Ai da! Thật là vui quá!”. Alawn gõ mạnh vào trán và nói tôi thật ngốc. Năm học cuối cùng của cấp ba là những chuỗi ngày kìm nén mà vấn vít. Chúng tôi vừa bị bài tập và đề thi đại học làm cho thở không ra hơi, vừa gửi gắm trái tim vào những rung động nhạy cảm một cách phản nghịch, từ đó giúp giải phòng trái tim nhỏ bé vốn không thể đảm nhận nhiệm vụ nặng nề. Ngày nào chúng tôi cũng phải thoi thóp hơi tàn trong không khí nặng nề của việc đè nén tinh thần. Mỗi ngày, năm giờ sáng chũng tôi đã phải dậy sớm học thuộc bài khóa môn tiếng Anh, đến hai giờ sáng hôm sau chúng tôi còn ngậm bút, chống mí mắt lên trong ngổn ngang bài vở của trận chiến học đêm. Chúng tôi còn phải tranh thủ thời gian nói chuyện yêu đương dưới con mắt đầy soi mói của thầy, cô giáo và các bậc phụ huynh. Chúng tôi giống như chú ếch đồ chơi màu xanh cõng trên lưng cuộn dây cót, nhảy mãi nhảy mãi mà không biết mệt mỏi. Chúng tôi cũng biết lo sợ, lo rằng bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời lại bị đóng lên con dấu thất bại.
Rất nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại học kỳ hai của năm học cuối cấp ba, tôi vẫn cảm thấy đó là một giấc mơ bị đầu độc, một giấc mơ mà bên trong đầy mưa thét gió gào. Chúng tôi giống như những mầm xanh nhỏ bé mới nhú lên từ kẽ đất, cố gắng chịu đựng gió dập mưa vùi đến khi mưa qua nắng tới, tranh thủ thời cơ, khoe khuôn mặt thích tươi cười dưới cầu vồng cong cong nơi chân trời.
Trong lớp, chỉ duy nhất một mình Lý Như không phải chịu áp lực nặng nề từ việc thi đại học. Cô ấy sớm đã có dự định, sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học sẽ học tại Học viện m nhạc.
Lực học của Lý Như chỉ ở trên mức trung bình, nhưng diện mạo thanh tú, lại là cây văn nghệ của lớp chúng tôi, nếu xét về phương diện thanh nhạc, cô ấy sở hữu một chất giọng đẹp, một chất giọng trời phú có một không hai. Ước mơ lớn nhất của Lý Như là một ngày nào đó tình cờ được một công ty tìm kiếm tài năng bắt gặp trên phố, trở thành một ngôi sao ca nhạc và ra album.
Nhưng những người tìm kiếm tài năng vẫn không thấy đâu khiến đại tiểu thư họ Lý không ngừng ôm ngực than vãn: “Bản cô nương vốn là một thiên lý mã nhưng sao Bá Nhạc (Bá Nhạc (伯 乐), danh nhân thời Xuân Thu của Trung Quốc. Nổi tiếng về khả năng xem ngựa, biết ngựa. Sau này được dùng để ám chỉ người có mắt tinh đời, có thể đánh giá đúng giá trị người, vật) chẳng thấy, ôm nỗi đau của người tài mà chưa gặp thời, còn nỗi đau khổ nào hơn thế nữa!”.
Chính như vậy, một Lý Như suốt ngày trong bộ dạng đáng thương, nho nhã, yếu ớt ấy lại có một khí phách khinh người khi quyết định con đường đi tiếp theo của mình, nguyện vọng một của cô là Học viện m nhạc ở tỉnh ngoài.
Trong tâm trí chúng tôi, trước khi vào đại học, ngoài học ra cũng chỉ có học, mọi năng khiếu khác đều chỉ là sở thích, chỉ để giải trí trong chốc lát, nhưng Lý Như lại dám nhìn thẳng vào cái mình yêu thích, kiên quyết dùng con đường phía trước để đạt được.
Tôi nói với cô ấy: “Bình thường, trong các buổi thi văn nghệ ở trường, gào thét một chút khoe giọng là được rồi, dù sao tiền đồ phía trước vẫn quan trọng hơn. Hơn nữa, nếu đã là vàng thì chắc chắn sẽ tỏa sáng, nếu cậu là một chút thiên lý mã thì chỉ cần học ở một trường đại học bình thường tất cũng sẽ có Bá Nhạc tới đào ba tấc đất lôi cậu lên mà!”.
Lý Như lại nói: “Sinh mệnh của thiên lý mã đều là bắt đầu từ việc phi nước đại mà kết thúc cũng ở việc phi nước đại, đứng mãi một chỗ há miệng chờ Bá Nhạc không phải là thiên lý mã mà là một chú lừa”.
Mỗi người một chí hướng. Tôi, bề ngoài tuy ca cẩm nhưng cũng vô cùng khâm phục dũng khí quyết tâm theo đuổi lý tưởng của cô ấy.
Bố mẹ của Lý Như cũng rất cởi mở, khuyên nhủ con gái không nghe, thấy con gái cương quyết làm theo ý của mình cũng đành chấp thuận.
Học viện m nhạc mà Lý Như chọn chẳng qua cũng chỉ là một chuyên khoa, với sức học của mình, cậu ấy thừa sức thi đỗ.
Vậy là suốt ngày Lý Như mặt hồng hào nhìn tôi chìm nổi, giãy đạp trong biển bài tập, đề thi. Lúc thì hí hửng khi thấy người gặp nạn, lúc lại xót thương, thông cảm.
Ngày thi đại học dần cận kề. Tần suất mà thầy chủ nhiệm tìm tôi và Alawn để nói chuyện ngày càng nhiều, đương nhiên, nội dung của mỗi buổi nói chuyện không giống nhau.
Alawn được tìm vì cậu ấy thường xuyên rủ bọn con trai lớp đánh nhau với đám con trai lớp bên. Nhà trường đã thi hành kỷ luật nhưng chuyện vẫn đâu vào đó. Còn lý do để tìm tôi nói chuyện càng đơn giản hơn, thành tích học tập của tôi ngày càng đi xuống. Từ chỗ đứng trong top năm hồi đầu cấp ba, giờ đây tôi tụt xuống trình độ trung bình trong lớp. Với thành thích học tập như vậy, muốn đỗ trường Đại học B e rằng cũng khó.
Mấy ngày thi đại học là mấy ngày trời vừa oi vừa nóng nhưng cô bạn gái hàng thật giá cả phải chăng của An Lương đang đứng đợi ngoài cổng trường kia còn làm tổn thương trái tim tôi nhiều hơn cả ánh nắng mặt trời. Tôi biết tầm quan trọng của kỳ thi đại học, cho dù tôi không muốn nghĩ tới những chuyện tình yêu nam nữ nhưng ông trời quả là không chiều theo ý nguyện của con người. Tôi chỉ là một cô gái bình thường, còn cô gái đang chờ ngoài cổng trường kia kiều diễm và thời trang biết bao. Cô ấy mới chính là bạn gái của An Lương. Liệu có ai đem câu chuyện ngu ngốc của tôi kể cho cô ấy nghe không, liệu có ai đang thầm cười nhạo tôi không? Ban nãy, lúc tôi đi ngang qua, dường như khóe môi cô ấy cong lên có vẻ châm biếm. Cô ấy đang cười nhạo tôi không biết lượng sức mình?
Sau mỗi buổi thi, bố mẹ đều chạy đến bên tôi như mèo thấy cá, hỏi han ân cần, muốn biết kết quả bài làm của tôi nhưng lại sợ động đến những câu hỏi nhạy cảm. Thấy bố mẹ ngập ngừng muốn hỏi xem tôi có làm được bài hay không nhưng lại không dám hỏi mà tôi tự cảm thấy mình bất hiếu, bèn chủ động khai báo. Tuy nhiên, tôi nói dối: “Con làm được bài”.
Chỉ đến khi ở trước mặt Alawn, tôi mới ảo não, mềm nhũn như đống bùn nát: “Tớ thi trượt mất rồi”.
Hai bà mẹ của hai nhà đối diện là mẹ tôi và mẹ Alawn bắt đầu so bì với nhau. Mẹ tôi hỏi: “Bà thông gia này, Lạc Lạc nhà chúng tôi nói rằng nó làm bài rất tốt, còn Alawn bên đó thế nào?”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: