Buổi tối về nhà, bố còn làm cho tôi món sườn chua ngọt và nói rằng sắp đến kỳ thi đại học, áp lực thi cử rất nặng nề mà mấy ngày hôm nay tôi gầy đi trông thấy… Tôi cảm thấy vô cũng ân hận nên muốn lấy thành tích học tập xuất sắc để báo đáp bố mẹ nhưng cầm sách lên mà lại chẳng có chữ nào chui vào đầu cả.
Thứ Tư tôi vẫn không muốn đến trường, thế là tôi lại lang thang ngoài hiệu sách suốt cả buổi sáng, sau đó tiêu tốn cả một buổi chiều ở sân trượt patin.
Alawn bắt được tôi ở đấy. Chúng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ, cậu ấy hình như còn hiểu tôi hơn bản thân tôi. Cậu ấy từng nói, dù tôi có trốn ở bất kỳ xó xỉnh nào trên thế giới này, trừ phi cậu ấy không muốn tìm, còn không sẽ chẳng tốn chút hơi sức nào để tóm được tôi… Nhưng cậu ấy vẫn phải tìm tôi suốt một ngày trời.
Alawn lôi tôi ra khỏi sân trượt patin, sau đó lại bị tôi kéo vào quan lẩu.
“Đã là anh em thân thiết thì một chữ cũng không được nhắc đến!” Nói xong, tôi gọi một két bia. Quả nhiên Alawn không hề nhắc một chữ liên quan tới việc thất tình của tôi, chỉ vui vẻ nhiệt tình cùng tôi đối ẩm.
Thực ra, tôi chỉ cần uống một chai bia đã say khướt rồi, uống thêm nửa chai nữa là đã cảm thấy miệng lưỡi không còn là của mình nhưng lần này tôi cương quyết uống hết hai chai, nâng thêm một mức về khả năng uống bia của mình.
Tôi còn nhớ rõ, trên đường về nhà, tôi loạng choạng đi trước, miệng không ngớt gào thét như một kẻ điên khùng: “Cậu ta dựa vào cái gì? Cậu ta dựa vào cái gì?”.
Alawn vẫn im lặng đi phía sau, đưa cho tôi một lon nước chanh. Mới uống một ngụm mà tôi đã cảm thấy ruột gan đảo lộn như muốn đưa hết tất cả ra ngoài. Sau đó “ọe” một tiếng, tôi nôn thốc nôn tháo như nước sông Hoàng Hà khi vỡ đê, như muốn nôn ra hết những xúi quẩy và ấm ức trong lòng.
Alawn quả là vô cùng nghĩa khí, không sợ bẩn, không sợ hôi thối, quỳ xuống bên cạnh vỗ vỗ lưng tôi.
Sau khi nôn đến sức tàn lực kiệt, tôi nghỉ vài phút rồi ngồi phệt xuống đất, ngây người ra.
Alawn là một chàng trai vẻ ngoài cứng rắn nhưng nội tâm lại vô cùng mềm yếu, cậu ấy cẩn thận lau sạch vết bẩn trên khóe miệng, lo lắng nhìn tôi, khe khẽ nói: “Cậu đừng tỏ ra mình biết uống nữa được không? Có gì hay ho đâu chứ!”.
Nghe được những lời nói ấm lòng như vậy từ một người bạn thân, tôi không kìm chế nổi òa lên khóc nức nở.
Tôi khóc liền một mạch đến nửa giờ đồng hồ. Alawn cởi chiếc áo phông đang mặc ra giúp tôi lau nước mắt nước mũi, vụng về an ủi tôi.
Nhớ lại An Lương từng nói tay tôi nhiều thịt, tôi quay sang hỏi Alawn mà chẳng cần suy nghĩ: “Alawn, cậu thấy tớ béo không?”.
“Điều này… chỉ có thể nói là không gầy thôi.”
“Vậy tại sao cậu không nhắc tớ giảm béo?”
“Giảm cái gì chứ, hại sức khỏe, tớ thấy như thế này cũng rất đẹp đấy chứ.”
Sau khi khác một trận thỏa thích, vốn dĩ đã nguôi ngoai nhưng nghe Alawn nói như vậy, nhớ tới lời An Lương nói trước đây, tôi lại càng ấm ức, nước mắt lại cứ thế tuôn trào.
“Cậu thật sự yêu cậu ta như vậy sao?” Alawn hỏi tôi.
“Ờ… không hẳn là yêu nhưng đó là mối tình đầu của tớ mà, còn nụ hôn đầu nữa…”
“Chỉ có cậu mới coi đó là mối tình đầu… Hơn nữa, một đứa con gái không có ngực cũng chẳng có mông như cậu, không thất tình mới là chuyện lạ…” Thấy tôi trợn mắt lên nhìn, Alawn vội im bặt.
“Hừ! Đợi thêm mấy năm nữa, đợi tớ lớn thêm rồi ngực sẽ to dần lên, mông sẽ tròn hơn, lúc đó thì cậu ta tha hồ mà ân hận! Hứ!” Tôi rầu rĩ dùng tay đấm Alawn, coi cậu ấy như thủ phạm gây nên việc thất tình của mình.
Alawn rất muốn cười nhưng không dám, đành kiên nhẫn dỗ dành tôi: “Đúng, vài năm nữa ngực đầy mông mẩy, cậu sẽ khiến cậu ta tha hồ mà ân hận! Nhưng cứ cho đó là mối tình đầu thì cũng đã sao nào… Có cần thiết phải đau khổ như thế không?”.
“Thực ra cũng không phải là đau khổ lắm… Chẳng qua là tớ chỉ thấy xấu hổ… vì mối tình đầu qua rồi… ờ… cái gì nhỉ, nụ hôn đầu vẫn chưa có… Cậu nói xem, thật xấu hổ biết bao! Cậu nói xem… có xấu hổ không? Tớ thật sự muốn chết đi cho rồi…” Tôi còn chưa nói hết câu, Alawn đã lấy môi mình bịt miệng tôi lại. Thấy vậy, tôi vội vàng né tránh. Một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, nó cũng cướp đi nụ hôn đầu đời của tôi. Mặc dù không vấn vương thương nhớ như trong tưởng tượng nhưng uy lực lại khiến tôi giật mình tỉnh cơn say.
“Cậu… cậu… cậu… làm… làm gì vậY?!” Vội vàng đẩy Alawn ra tôi mới phát hiện cậu ấy đang cởi trần. “Cậu đúng là đồ lưu manh! Thổ phỉ! Đồ đểu cáng! Ác ôn… Phần tử khủng bố… Nhân lúc người ta đau khổ định làm hại con gái nhà lành hả?”
“Xí! Muốn làm hại cũng cần chọn đối tượng! Dù thế nào cũng phải chọn cô gái nào có hàng thật, giá phải chăng chứ. Tớ… lúc đó… chẳng qua chỉ là giúp người cho vui mà thôi!”
“Giúp người cho vui?” Tôi không hiểu gì cả.
“Cậu nói là nụ hôn đầu của mình vẫn chưa được trao đi mà! Tớ nhận nó giúp cậu thôi!” Alawn hét tướng lên, lý lẽ hùng hồn. Tuy nhiên, tôi vẫn có thể nhìn rất rõ, dưới ánh sáng trắng của đèn đường, khuôn mặt cậu ấy đang đỏ lựng lên.
Nhưng bất kể là ý định của cậu ấy tốt hay xấu, tôi cũng đều không thể dễ dàng tha được. “Alawn, cậu là Đồ Đểu!” Tôi rít lên, nhào về phía cậu ấy, “Đầu óc cậu bị phù hết rồi à!A a a! Nụ hôn đầu của tớ! Nụ hôn mà tớ giữ gìn suốt mười bảy năm! Cậu trả lại cho tớ! Đồ Đểu!” Sau đó tôi giơ tay lên định đánh thì Alawn vội nhổm dậy chạy về phía trước… Tôi tức giận đến nỗi quên luôn cả An Lương, quên luôn cả việc thất tình, quên cả mối tình đầu có mở đầu có kết thúc nhưng lại không có quá trình, quên luôn cả nỗi tủi nhục mà mình tự chuốc lấy.
Alawn chân dài bước lớn, chạy vài bước còn đắc ý quay đầu lại khiêu khích: “Chân ngắn đuổi không kịp! Chân ngắn chạy không nhanh!”.
Tôi càng thêm bực tức.
Có thể là do viên kim cương trên khuyên tai cậu ấy khiến tôi hoa mắt, cũng có thể do khuôn mặt điển trai của cậu ấy làm đảo lộn sự phán đoán của tôi. Thôi được, dù sao mối tình đầu cũng bị người ta lừa rồi, nụ hôn đầu cũng lại bị cướp đi mất, tôi thầm nghĩ, tôi luôn tâm niệm đạo lý trâu ta ăn cỏ đồng ta, thôi thì trao cho tên tiểu tử kia còn hơn bị người ngoài lấy mất.
Vậy là tôi liền đứng lại, hào phóng vẫy vẫy tay, hổn hà hổn hển hét lên: “Tặng cho cậu đấy, tặng cho cậu đấy, cậu được hưởng lợi rồi nhé!”.
Alawn đứng dưới cột đèn đường màu vàng phía trước cười hì hì. Cậu ta quả nhiên được hưởng lợi quá! Mãi cho đến nhiều năm về sau, tôi mới biết rằng, đó là nụ hôn đầu của Alawn.
Chương 3 - Khuy áo bằng gỗ
Hôn rồi thì nhất định sẽ yêu nhau ư?
Mối quan hệ giữa tôi và Alawn lại không theo khuôn sáo tẻ nhạt đó, bởi vì nụ hôn bất ngờ ấy chẳng làm thay đổi điều gì. Tôi luôn tâm niệm rằng, phải là tiếng sét ái tình thì mới có cảm giác yêu đương, trong khi tôi và Alawn vĩnh viễn không thể có điều đó được. Người ta thường nói, nếu gặp người mình yêu sẽ có cảm giác tê dại như bị điện giật. Ngoài việc bị Alawn ba hoa làm cho ghê rợn thì tôi cũng chẳng có cảm giác tê dại nào khác cả. Còn theo quan sát của tôi, Alawn cũng chỉ có chút ngượng ngùng khi chiếm đoạt nụ hôn đầu của tôi thôi, những lúc khác, đối với tôi cậu ấy cũng chẳng có chút cảm giác như bị điện giật nào cả....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: