Teya Salat



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Nụ hôn khiến tôi chờ đợi đến mất ngủ vừa được nhen nhóm đã bị miếng bỏng ngô vô duyên đó dập tắt mất. Mãi tới khi xem phim và ăn cơm xong, chào tạm biệt nhau rồi, chúng tôi cũng không còn cơ hội và không khí thuận lợi để đốt cháy nó nữa. Tôi vô cùng rầu rĩ, trút toàn bộ nỗi bực dọc và khó chịu của mình lên túi bỏng ngô vô tội. Tôi như một đại tiểu thư khuê các được giáo dục đầy đủ, nở một nụ cười đầy nho nhã nhưng cũng không kém phần dí dỏm nói với An Lương rằng, hẹn gặp lại vào thứ Hai nhưng túi bỏng ngô giấu sau lưng lại phải chịu đựng sự giày vò bởi những hành động bóp, xát, vặn đầy bạo lực từ hai bàn tay tôi.

“À, hôm nay tớ rất vui. Cảm ơn cậu, hẹn gặp cậu ở trường vào thứ Hai nhé” Tôi nói. Đang chuẩn bị quay đầu bước vào nhà, An Lương bỗng gọi giật tôi lại.

“Đợi một chút, Lạc Lạc Tô!” Cậu ấy nhìn vào mắt tôi nói, “Cậu muốn làm bạn gái của tớ không?”.

Mặc dù biết không phải vô duyên vô cớ mà một bạn nam lại hẹn hò đi chơi với mình, mặc dù biết đi xem riêng với nhau là có ý gì nhưng lời thổ lộ thẳng thắn đó của An Lương vẫn khiến khuôn mặt tôi lại được một phen đỏ bừng lên.

Tôi cúi đầu, yên lặng, chân trái di di trên mặt đất…

“Cậu có cần thời gian để suy nghĩ không?” Giọng nói ấm áp của An Lương vang lên.

“Không… không phải…” Tôi vội vàng trả lời.

“Vậy cậu đồng ý rồi phải không?”

Tôi lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn dìu dịu, An Lương đang cười một cách rất đắc ý.

“Ừ!” Câu trả lời của tôi tuy nhỏ nhưng đầy ý khẳng định.

“Thật không?”

Tôi mỉm cười liếc nhìn cậu ấy, không nói gì rồi chạy vào trong bóng đêm, không dám quay đầu nhìn lại.

Tôi biết hai khóe môi của mình đang cong lên. Vậy là mối tình đầu được chôn giấu suốt mười bảy năm của tôi cuối cùng đã xuất hiện.

Tôi chỉ nói cho một mình Alawn biết việc tôi và An Lương chính thức hẹn hò. Ngay cả bạn thân hay bạn cùng bàn, tôi cũng không nói vì tôi tự ti khi An Lương quá xuất sắc, cậu ấy giống như một hoàng tử hoàn mỹ. Cậu chuyện cô bé Lọ Lem và Hoàng tử nếu xuất hiện trong cuộc sống thực tế cũng thường chỉ khiến người khác coi thường chứ không ai tin vào điều đó cả. Tôi nói với Alawn vì đối với tôi, Alawn không phải người ngoài, tôi không bao giờ sợ mất mặt trước cậu ấy. Cho dù Alawn cũng chế giễu tôi một trận nhưng cậu ấy không phải là loại con trai hay đưa chuyện, không đem chuyện này kể lung tung ra ngoài được.

Nhưng chuyện hẹn hò của tôi lại được lan truyền khắp cả trường vào sáng sớm thứ Hai, trở thành một bí mật mà ai cũng biết. Ai đấy đều nhìn ánh mắt khác thường để nhìn tôi, chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng tôi, lời bình luận và tin đồn nhảm nhiều như lá rụng mùa thu, ào ạt trút xuống phủ kín cả vườn trường.

Tôi lập tức đi tìm An Lương, kể lại chuyện kỳ quặc này với cậu ấy: “Thật kỳ lạ, sao chuyện hẹn hò của chúng mình mà cả trường lại biết được nhỉ?”

An Lương lạnh lùng nói: “Là do tớ nói ra đấy”.

Tôi sững người, lúc bấy giờ mới phát hiện ra, hôm nay, An Lương trở nên rất kỳ lạ nhưng lạ ở điểm nào thì tôi không thể nói ra được.

An Lương tiếp tục nói một cách bình thản: “Tớ kể chuyện của bọn mình với một vài cậu bạn thân, bọn họ đều nhất loạt cho rằng bọn mình không hợp nhau, hơn nữa trường trung học cũng không cho phép chuyện yêu đương. Tớ thấy, chúng ta nên chia tay thôi”. Chia tay cũng có thể nói một cách thẳng thắn như vậy, cậu ấy quả đúng là người không thích làm ra vẻ huyền bí.

Tôi như bị sét đánh ngang tai giữa ngày trời quang, đến nỗi bên ngoài cháy đen, bên trong mềm nhũn. Ban nãy, trên đường đến trường, tôi còn cùng Alawn nghiên cứu xem làm thế nào để có buổi mở đầu đầy ý nghĩa với bạn trai trong ngày đầu tiên hẹn hò.

“…Ờ!” Tôi không hỏi nguyên nhân, không hỏi tình tiết, không tra hỏi rõ ngọn ngành, chỉ lạnh lùng “ờ” một tiếng rồi quay người về lớp.

“Lạc Lạc Tô”, An Lương gọi.

Tôi đứng lại, vẫn quay lưng về phía cậu ấy. Tiếng An Lương vang lên sau lưng như muốn giải thích: “Tớ… tớ cảm thấy bọn mình sắp phải thi đại học rồi, nếu hẹn hò sẽ rất ảnh hưởng tới việc học tập… vì vậy…”.

“Ờ.” Tôi lại “ờ”, sau đó tiếp tục bước đi.

“Lạc Lạc Tô… cậu… tại sao cậu không hỏi gì?” Giọng cậu ấy vẫn vang lên phía sau lưng.

Tôi hơi dừng lại một chút rồi lại đi tiếp, bước đi một cách vô cùng hào sảng, vô cùng phong độ. Còn gì để hỏi ngoài một câu mang đầy ý phẫn nộ “ Giờ đây đã không còn như xưa nữa rồi” ra.

Chỉ là chẳng ai nghe thấy tiếng trái tim tôi đang vỡ vụn.

Về đến chỗ ngồi, tôi gục đầu xuống bàn, giấu khuôn mặt trong hai bàn tay, không để ý tới sự quan tâm của Lý Như, cũng chẳng buồn để ý đến ai nữa.

Giọng nói đầy lo lắng của Alawn vang lên phía trên: “Phù thủy Gà Mên, cậu sao thế? Đừng khóc nữa! Cậu đừng khóc…”.

Thực ra, tôi không khóc, tôi chỉ đang suy nghĩ một chút thôi.

“Phù thủy Gà Mên, thật đấy, đừng khóc nữa… Ai đã trêu cậu, để tớ xử lý giúp cho!”

Tôi thực sự không hề khóc, tôi chỉ đang muốn yên tĩnh một chút, nhân tiện… tưởng niệm một chút mối tình đầu không mấy vui vẻ của mình. Nó còn chưa nảy mầm ra hoa, chưa xum xuê cành lá mà đã nhanh chóng héo úa. Nhanh đến nỗi tôi còn chưa kịp dùng bút ghi chép lại những thổn thức, e ấp ngọt ngào mà đã vội vã tàn phai.

Sau đó, Lý Như cho tôi biết, hóa ra An Lương đã đánh cược với đám con trai lớp cậu ấy xem có phải tôi thích Alawn hay không, có thể theo đuổi tôi chỉ trong vòng một tuần hay không. Tiền đặt cược là phí lên mạng trong vòng một tháng. Kết quả rất rõ ràng, An Lương đã thắng, đám con trai lớp đó đã thua phí lên mạng một tháng, còn tôi… thất bại thật thảm hại. Tôi đã thua bằng cả mối tình đầu mà tôi luôn nâng niu, trân trọng như báu vật.

“Bọn họ đều nói An Lương đã có bạn gái rồi, là người trường khác. Chao ôi, cái cậu An Lương đó, nhìn cái vẻ thư sinh nho nhã, sao lại có thể bỉ ổi như vậy được chứ!”, Lý Như an ủi tôi.

Đám con trai đáng ghét, thời tuổi trẻ chỉ toàn chê cuộc sống quá đơn điệu, không ít thì nhiều toàn gây ra những bi kịch đáng căm giận. Tôi ngoài thầm phỉ báng bản thân mãi không giảm được câu nào, ngoài việc tự than vãn thương xót cho số phận ra thì chẳng có cách nào đối phó với bọn họ cả. Vậy là tôi ngẩng đầu lên, tặng cô bạn một nụ cười chua xót.

Bỗng nhiên tôi nhớ ra, nếu Alawn biết chuyện này thì sẽ cười tôi đến chết mất. Vậy là tôi liền đưa mắt tìm kiếm một vòng quanh lớp học rồi hỏi: “Alawn đâu rồi?”.

“Không biết, tiết trước đã thấy đi ra ngoài, vẫn chưa quay lại.”

Lý Như vừa nói đến đó vừa nói đến đó, Alawn đã toét miệng quay về lớp. hai bên mép và khóe mắt đều là những vết thâm tím, đầu gối bên ống quần đang xắn còn rỉ máu.

Tôi vội vàng chạy lại hỏi: “Sao cậu lại làm như thế hả? Cả người bị thương hết rồi đây này!”.

“Cầm lấy.” Alawn dúi vào tay tôi một vật gì đó rồi chẳng buồn nhìn, hùng hổ đi qua chỗ tôi đứng.

Tôi nhìn vật trong lòng bàn tay mình, chính là tấm ảnh thẻ mà An Lương đã mượn đợt trước. Lần đầu tôi phát hiện ra rằng, một anh chàng luôn toe toét như Alawn cũng có lúc người lớn như vậy.

Sau này tôi mới biết rằng, cậu ấy đi tìm đám con trai lớp An Lương để đánh nhau. Tuy có nói rằng khiêu chiến vì chuyện của trận đấu giao hữu nhưng cậu ấy chỉ nhằm vào mỗi An Lương để đấm đá…

Cả ngày thứ Ba sau đó, tôi không đến trường. Thất tình là chuyện nhỏ nhưng tôi cảm thấy bị người khác lừa gạt về tình cảm quả là quá mất mặt. Tôi cảm thấy tình cảm của mình quá rẻ mạt, khoản phí lên mạng cũng còn đáng giá hơn tôi. Vậy là tôi giấu bố mẹ, lang thang ngoài đường cả một ngày trời....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây