Trịnh Vi nghe Nguyễn Nguyễn nói, đã đưa nó đi tiêm phòng, nhìn nó nằm bệt dưới đất, mặc dù không đến mức đáng yêu, nhưng trông cũng hiền lành, thú vị, liền lại gần sờ đầu nó, thấy nó không chống cự, lại kéo tai nó lên, "Từ nay trở đi sẽ sống với ta nhé". Lúc sờ vào bụng nó, độ nhẫn nại của con mèo đã lên tới cực điểm, bèn giơ móng lên cào Trịnh Vi một cái, Trịnh Vi liền rụt ngay tay lại, cánh tay bị xước rớm máu, sợ quá Trịnh Vi không kịp túm nó để hỏi tội, vội rửa tay dưới vòi nước, rồi lấy cồn bôi một lượt vẫn chưa yên tâm, tuổi thanh xuân của cô không đến mức phải chết dưới bàn tay con mèo đáng chết này chứ? Cô càng nghĩ càng thấy sợ, vội lao đi tiêm phòng, xong xuôi vẫn chưa yên tâm, lại nhốt con mèo đáng chết đó vào chuồng, cô phải đi bệnh viện thú y kiểm tra con mèo này có mang mầm bệnh đáng sợ nào không.
Trên đường từ bệnh viện thú y về nhà, cô uể oải xách con Thử Bảo nặng không thể tưởng tượng, đây là cái tên mới mà cô đặt cho mèo ú, tiện thể còn mua cả thức ăn giảm béo cho mèo mà bác sĩ thú y đã giới thiệu. Bác sĩ nói, con mèo này là con mèo thuần chủng của Trung Quốc, nó rất khỏe mạnh, khoảng hai tuổi, đã bị thiến, là thái giám, các mũi tiêm phòng phải tiêm đều đã tiêm rồi, chắc không thể là mèo hoang, có lẽ là bị bỏ rơi hoặc bị lạc. Nếu phải tìm ra bệnh gì cho nó thì chính là bệnh thừa dinh dưỡng, cân nặng vượt quá tiêu chuẩn, rất dễ gây bệnh tắc động mạch vành tim, đề nghị từ ngày hôm nay, với tư cách là chủ mới chính thức của nó, Trịnh Vi phải thường xuyên đưa nó ra ngoài vận động, cố gắng ăn những thực phẩm ít calo, còn về vết thương trên tay cô, chỉ cần sát trùng là được, không phải lo lắng quá.
Bắt đầu từ hôm đó, Thử Bảo chính thức gia nhập cuộc sống của cô, nó rất lười, phần lớn là nằm bẹp dưới đất, thích ăn nhưng khá kén ăn, không phải loại thức ăn cho mèo hiệu Hoàng Gia nhất quyết không chịu ăn, không thích người khác lớn tiếng với nó, thích được vuốt bụng, quen hơn một chút nó bắt đầu cào cào chân Trịnh Vi, nhưng không cho bế, ngồi trên đùi Trịnh Vi chưa được một phút lại đòi xuống. Mọi người đều nói mèo là loài động vật nhỏ xinh xắn và bí ẩn, Trịnh Vi cảm tháy Thử Bảo không hề có các đặc tính này. Mắt nó bị thịt đè híp lại, liến láu, mặc dù béo nhưng không hiền chút nào, ngược lại trông rất ranh ma, thích nhất là nấp sau lưng Trịnh Vi, thừa lúc cô không chú ý bèn cào cô một cái rồi chạy. Cô đuổi theo thì nó xảo quyệt lẩn vào các góc, những lúc cho nó ăn, nếu trên tay có hai chiếc túi thức ăn chế biến sẵn cho mèo, nó không bao giờ thích phần đã bỏ vào bát, mà nhìn vào cái bánh chưa bóc trên tay rồi kêu meo meo, tính tiểu nhân điển hình. Nó thích đánh nhau, rất thích bắt nạt con chó nhà hàng xóm, nhưng vừa nhìn thấy con chó lai tầng trên liền lập tức cụp đuôi chạy mất. Bề ngoài ra vẻ thích sạch sẽ, cát lót cho nó đi vệ sinh hai ngày không thay nó thà nhịn chứ không chịu vào đó giải quyết, nhưng lại ghét tắm gội. Trịnh Vi quy các đặc điểm này là các đức tính xấu xa của tiểu thái giám. Cô là người khá dễ tính trong cuộc sống, chỉ cần thấy tạm ổn là không để ý gì nữa, vì thế một cô gái một con mèo sau một thời gian làm quen với nhau, cũng tạm thời gọi là chung sống hòa bình. Có nhiều lúc, Trịnh Vi vì phải tiếp khách hoặc làm thêm giờ, Thử Bảo tỏ ra rất không vui, giãi cát ra đầy nhà, làm đổ hết nước ra sàn, Trịnh Vi thương nó lẻ loi, từ đó trở đi nếu không thực sự cần thiết, cô đều cố gắng về nhà sớm với nó. Nó xấu xí cũng kệ, béo ú cũng kệ, ranh ma cũng kệ, đã có duyên đến được với cô thì coi như bạn tri kỉ.
- © -
Hạ tuần tháng Chín, Giám đốc của Công ty 2 có hai vị khách đặc biệt, hai vị khách này đến thăm, khiến Chu Cù dù đang khảo sát ở công trường, nhận được điện thoại cũng vội quay về ngay. Hôm đó Trịnh Vi ra ngoài có việc, về đến Công ty đúng lúc gặp Chu Cù đang tiễn khách ra cửa.
Cô nghe thấy Chu Cù nói, "Nhất định anh Lâm Viện phó Viện Kiểm sát phải nể mặt chúng tôi nhé, cho chúng tôi cơ hội mời anh ăn bữa cơm thân mật, hiếm khi được anh đến thăm, trước đó tôi lại không biết, khiến anh phải đợi lâu, thực sự ái ngại quá".
Vị Viện phó đang trong độ tuổi dồi dào sức trẻ liền cười, "Công ty 2 của các anh là một trong những doanh nghiệp lớn nhất mà Viện chúng tôi quản lý, đáng lẽ chúng ta phải tăng cường giao lưu, đi lại với nhau. Bình thường đều là anh Lương, Cục phó Cục Chống tham nhũng của chúng tôi liên lạc với các anh, anh ấy làm việc rất hiệu quả, bình thường tôi bận nhiều việc quá, nên hôm nay là lần đầu tiên đến thăm. Thôi cơm thì tôi xin phép, sau này công việc nếu cần phiền đến Giám đốc Chu thì mong anh thông cảm và giúp đỡ".
Chu Cù vội đáp: "Anh Lâm nói thế thì khách khí quá, từ trước đến nay Công ty 2 của chúng tôi luôn làm việc theo pháp luật chúng tôi cũng rất sẵn sàng hợp tác với Viện Kiểm sát, chỉ có điều bình thường muốn mời cũng không thể mời được hai anh, nếu không mời được các anh ở lại ăn cơm, tôi thực sự cảm thấy rất đáng tiếc".
Người đi cùng Lâm Tĩnh cao tuổi hơn đôi chút, Trịnh Vi đã từng gặp vài lần, họ Lương, là Cục phó Cục Chống tham nhũng trực thuộc Viện Kiểm sát ở quận của họ, bình thường các công việc liên quan đến Công ty 2 đều do anh ta trực tiếp phụ trách. Thường thường Cục phó Lương đến, đều không từ chối lời mời của Chu Cù và các vị lãnh đạo của Công ty 2, nhưng lần này thấy lãnh đạo của mình từ chối, anh ta cũng lựa lời nói với Chu Cù: "Giám đốc Chu, không phải chúng tôi không nhận tấm thịnh tình của các anh, mà thực sự là Viện phó rất bận, thôi để lần sau, lần sau có cơ hội sẽ ngồi với nhau".
Trịnh Vi đứng trước cửa thang máy, lùi không được, bỏ đi ngay cũng không xong. Cô thấy thái độ tưởng là lịch sự nhưng thực ra là xa cách của Chu Cù đối với vị Viện phó tỏ ra hơi lo lắng, bèn chủ động nói một câu: "Viện phó Lâm, Cục trưởng Lương, bây giờ cũng không thể để quá giờ ăn, sức khỏe vẫn là trên hết mà. Chúng tôi thực lòng muốn giữ khách, nếu các anh không chịu cho cơ hội thì Công ty 2 chúng tôi lại tiếp khách không chu đáo rồi".
Viện phó Lâm Tĩnh nhìn sang cô, vờ như không nhìn thấy vẻ luống cuống thoáng qua của cô. Anh cười quay sang nói với Chu Cù; "Giám đốc Chu, đây là thư ký của anh à? "
Chu Cù gật đầu, giới thiệu: "Vâng, đây là thư ký của tôi, cô Trịnh Vi, một cô gái trẻ, làm việc khá lắm".
Viện phó Lâm Tĩnh cười nói: "Thôi có thể miễn phần giới thiệu, tôi và cô gái này rất có duyên đấy, không những là đồng hương, cha mẹ đều làm cùng một cơ quan, có thể nói là được chứng kiến cô ấy lớn lên, cũng nghe nói cô ấy làm việc ở Công ty 2, nhưng đây là lần đầu tiên gặp ở Công ty các anh. Anh nói đúng không, Trịnh Vi? "
Trịnh Vi đành phải gật đầu.
Lập tức Chu Cù tỏ vẻ mừng ra mặt, "Vậy mà tôi chưa bao giờ biết mối quan hệ này. Như thế thì Viện phó càng phải ăn cơm với chúng tôi rồi, bỏ qua chuyện công việc, bạn cũ gặp lại cũng nên ngồi với nhau tâm sự, chúng tôi không có đủ tư cách mời các anh, đành phải nhờ diễm phúc của Trịnh Vi thôi".
Nghe thấy vậy Cục trưởng Lương liền cười rất tươi, "Tôi thấy quê anh Lâm quả là đất lành chim đậu, là nơi sinh ra nhân tài, thảo nào từ lâu tôi đã phát hiện ra cô gái này rất lanh lợi. Anh Lâm Tĩnh, về tình về lý, bữa cơm này của Giám đốc Chu Cù mời là rất xứng đáng".
Lâm Tĩnh cười cười nhìn Trịnh Vi, thấy cô thành khẩn gật đầu, đành nói với Chu Cù: "Đã đến nước này mà tôi vẫn còn từ chối e rằng quan cách quá, thôi thì cung kính không bằng tuân lệnh"....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: