Anh nói: "Nhưng bây giờ anh lại không dùng được, nếu em cảm thấy có thể sử dụng thì giúp anh hủy tập tài liệu này đi".
Trịnh Vi liền cúp máy, gọi cô phục vụ đang rỗi việc vào, thấy nói là làm giúp Trần Hiếu Chính, không nói câu nào gật đầu đồng ý ngay. Chưa đầy mấy phút sau, Trịnh Vi thấy cô tiu nghỉu bước ra.
"Hủy xong chưa? " Trịnh Vi hỏi.
Cô phục vụ tỏ ra nhăn nhó, lén chỉ vào phòng Trần Hiếu CHính, "Như đụng phải thuốc nổ, em bị chơi đúng vào đầu súng. Anh ấy bảo đó đều là các giấy tờ bỏ thầu bí mật, chị Vi, thôi chị làm đi."
"Chị đang dở việc, em mang giúp sang đây hộ chị, nói là chị sẽ giải quyết bằng máy hủy tài liệu của chị".
Khi cô phục vụ thoát khỏi hỏa tuyến lần thứ hai, chưa kịp đợi Trịnh Vi nói gì đã năn nỉ: "Chị Vi, chị đừng bắt tội em nữa, kể cả đẹp trai, bị mắng hai lần cũng đủ rồi! "
Trịnh Vi an ủi cô bé bị mắng oan rồi đưa ra cửa, đang định đi sang, Trần Hiếu Chính đã ôm tài liệu cần hủy bước đến, anh đặt mạnh xuống bàn làm việc của cô: "Em bận thế hay sao? Em có biết là có những tài liệu không thể tùy tiện đưa cho người khác hay không? "
Giọng anh không hề khách khí, mặt Trịnh Vi đang biến sắc, anh tưởng cô sẽ nổi giận, không ngờ cô chỉ xị mặt xuống, cầm tài liệu anh đặt trên bàn, "Em biết ạ, vừa nãy em bận quá, không nhớ ra quy định này, em xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa".
Đột nhiên anh cảm thấy hơi bất ngờ, dường như bây giờ mới phát hiện ra trước mặt mình là một người không quen biết.
"Em vẫn giận à? " Anh đè tay vào tập tài liệu.
"Sao có chuyện đó được, anh trợ lý".
Anh cau mày, "Đừng anh Trợ lý, anh Trợ lý mãi như thế".
Trịnh Vi nói: "Đợi sau khi anh nhận chức mới, chắc chắn em sẽ gọi anh là Phó giám đốc".
Cuối cùng Trần Hiếu Chính kiêu ngạo đã tỏ ra chán nản, bất lực, anh nhắm mắt lại một lát, hạ giọng nói: "Vi Vi, đừng như thế..." Giọng gần như năn nỉ.
Ba năm rồi, cuối cùng cô lại được nghe thấy giọng nói quen thuộc đó gọi tên mình, tựa như chiêm bao.
"Trần Hiếu Chính, chúng ta còn có thể như thế nào? "
Họ chỉ có thể như thế.
Chu Cù mở cửa phòng làm việc bước ra, nhìn hai người với vẻ kinh ngạc, "Sao vậy, có chuyện gì vậy? "
Trịnh Vi như trút được gánh nặng, "Không có gì đâu ạ, Giám đốc, em và anh Trợ lý đang bàn nhau nên hủy các tài liệu bỏ thầu này như thế nào".
Chương 17 - Ánh trăng tuy tròn, nhưng vẫn lạnh lẽo
Trịnh Vi nói với Nguyễn Nguyễn : "Tại sao đến một lúc nào đó con gái rất muốn lấy chồng? Vì tuổi càng cao con người càng sợ cô đơn. Bạn bè xung quanh lần lượt lập gia đình, cậu lấy chồng rồi, Lục Nha lấy chồng rồi, Trác Mĩ lấy chồng rồi, ngay cả Duy Quyên cũng cưới rồi, chỉ còn lại tớ và Tiểu Bắc vẫn đang lang thang, nhưng cậu ấy lại lang thang quá, không biết có quay về được không. Trước đây còn có Thiếu Nghi cãi nhau với tớ, giờ cũng bị Hà Dịch bắt đi rồi. Các cậu đều đi hết, chỉ còn lại một mình tớ, giống như Trương Ái Linh chết trong phòng mấy ngày mà không ai biết".
Mỗi lần cô tỏ vẻ già dặn phàn nàn những điều này, Nguyễn Nguyễn đều cười mỉm mà không trả lời. Trịnh Vi lại nói: "Tớ rất muốn có một người bạn, không nhất thiết là đàn ông, ai cũng được, đàn bà, trẻ con, một con quỷ cũng được, chỉ cần nói chuyện được với tớ".
Mấy hôm sau, Nguyễn Nguyễn đã tặng cho cô một người "bạn".
Đó là một chú mèo hoang, Nguyễn Nguyễn nói đã thấy nó lang thang gần nhà cô mấy ngày rồi, mưa gió bão bùng, màn trời chiếu đất, tội nghiệp lắm, may mà nó không sợ người, thôi thì bắt cho Trịnh Vi, đằng nào cô nói chỉ cần một người bạn, ai cũng được.
"Con mèo nhỏ dễ thương biết bao, dễ gần lại được mọi người quý mến". Nguyễn Nguyễn nói qua điện thoại. Nhưng khi cô xách con mèo đến, niềm mong chờ của Trịnh Vi tan thành mây khói, mèo cũng không sao, nhưng con mèo này làm sao có thể gọi là "nhỏ" và "dễ thương" được, chưa nói đến bộ lông xám, mặt thì béo ú, người thì to đùng, ánh mắt còn lộ rõ vẻ nham hiểm.
Trịnh Vi không chịu, "Cậu chọn giỏi nhỉ, bạn của tớ là con mèo xấu xí này sao? "
Dường như con mèo hiểu giọng khinh bỉ đó của Trịnh Vi, ngoác mồm kêu một tiếng, tiếng kêu thảm thiết đó càng khiến Trịnh Vi hạ quyết tâm từ chối nhận nó làm bạn. "Hôm đó tớ chỉ nói vậy mà thôi, nếu phải nói chuyện với nó, thà tớ tự nói với mình còn hơn".
Nguyễn Nguyễn khẽ hắng giọng, "Đúng là trông nó không được đẹp cho lắm, nhưng chắc do lang thang lâu ngày mới thành ra như vậy. Thôi cậu coi như làm một việc tốt, tớ thấy nếu nó tiếp tục lang thang, đợi khi mùa đông đến, e rằng sẽ chết rét mất".
Trịnh Vi chắp tay sau lưng, "Thế sao cậu không mở lòng từ bi nhận nuôi nó đi".
"Có phải cậu không biết tính ưa sạch sẽ của ông xã tớ đâu, nếu mà nuôi mèo trong nhà, tớ phải suốt ngày dọn dẹp, chắc đến thời gian ngủ cũng chẳng có mất". Cô thấy Trịnh Vi vẫn tỏ ý không chịu, bèn bổ sung thêm một câu, "Hơn nữa, tớ muốn có con".
Trịnh Vi vừa nghe thấy câu này, hai mắt sáng lên: "Nguyễn Nguyễn, cậu lại có à? " Đột nhiên cô ý thức được việc mình dùng chữ "lại" ở đây không đúng, bèn cười tỏ vẻ lỡ lời.
Nguyễn Nguyễn không để ý, chỉ cười buồn, "Không, vẫn chưa có gì, tớ chỉ mong có một đứa con thôi. Nhưng đã cưới nhau gần một năm rồi, cũng không tránh thai gì nhiều, nhưng chẳng thấy có tín hiệu gì cả".
Trịnh Vi biết lý do khiến cô lo sợ, bèn an ủi bạn: "Không sao đâu, rất nhiều người sau khi xảy ra chuyện đó vẫn được làm mẹ như thường, chỉ có điều tạm thời chưa có mà thôi. Cậu và anh Ngô Giang cố gắng thêm chút nữa, chắc chắn sẽ có thôi... à, thế anh ấy sốt ruột muốn có con ngay à? "
Bác sĩ Ngô Giang cũng không còn trẻ nữa, muốn có con cũng là điều bình thường, thảo nào Nguyễn Nguyễn sốt ruột như vậy.
Không ngờ Nguyễn Nguyễn lắc đầu, "Anh ấy thì thế nào cũng được, có lần tớ hỏi anh ấy thích có con không, anh ấy nói anh ấy không hào hứng lắm với trẻ con, chỉ có điều nếu có thì cũng sẽ thích".
"Thế thì cậu không phải sốt ruột làm gì, cậu còn trẻ như thế, tận hưởng thế giới hai người không thích à? "
"Thế giới hai người? " Nguyễn Nguyễn bật cười, "Thế giới của anh ấy phần lớn trên bàn mổ. Vì thế tớ muốn có một đứa con cho mình, đó mới là người yêu tớ một cách vô điều kiện ngay từ khi mới lọt lòng".
Trịnh Vi cũng không biết nói gì hơn, đành nhận nuôi con mèo, "Nếu cậu muốn có con thì tớ tạm thời nuôi con mèo này vậy, bản thân tớ ăn uống cũng bữa đực bữa cái, hy vọng nó không đến mức chết đói. Cậu đừng lo lắng quá, có khi mình tự dọa mình mà thôi, con cái cũng phải có cái duyên, khi nào đến ắt sẽ phải đến".
Nguyễn Nguyễn cười cô, "Cậu trưởng thành thật rồi, an ủi người khác cũng đâu vào đấy, lời lẽ tình cảm, nghe rất lọt tai".
"Chứ sao". Chỉ cần được khen một, hai câu Trịnh Vi lại tươi như hoa, "Chỉ cần tớ ngon ngọt vài câu, ai không ngoan ngoãn đi theo tớ? "
"Kể cả Trần Hiếu Chính bây giờ ư? " Nguyễn Nguyễn thăm dò.
Vẻ mặt Trịnh Vi liền xị ngay xuống, "Tớ với anh ấy rất ít nói chuyện".
Tiễn Nguyễn Nguyễn về, Trịnh Vi một mình xách con mèo ú đó lên tầng, nặng thật, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy con mèo hoang mà mập như thế. Về đến nhà, vừa mở cửa chuồng, con mèo ú đó ngáo ngơ nhìn bốn phía xung quanh, chậm rãi đi ra, chỗ nào cũng ngó nghiêng, hít hít ngửi ngửi, dường như rất hài lòng với chỗ lạ này, đi một vòng rồi nằm kềnh ở góc tường....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: