Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, Trịnh Vi đứng trước gương trong nhà tắm và tự an ủi mình - mẹ kế của nàng Bạch
Tuyết cũng xinh đẹp nhưng hoàng tử chỉ thích nàng công chúa nhỏ đáng yêu. Truyện kể rằng tóc nàng Bạch Tuyết đen như gỗ mun, da trắng như tuyết, mắt sáng như sao, đó không phải là cô - Trịnh Vi đó sao? Có thấy Andersen nói gì đến chuyện người nàng Bạch Tuyết trước sau như một đâu? Gương thần ơi gương thần, ai là người đáng yêu nhất trên thế gian? Đó chính là ta, chính là ta, chính là ta!
“Mẹ kế” của nàng Bạch Tuyết tên là Nguyễn Quản, một cái tên khó gọi biết bao. Người có tên Nguyễn Quản này không những không phải là người ngực to, não bé như Trịnh Vi mong muốn mà còn thi đỗ vào khoa Xây dựng - Học viện Công trình Kiến trúc của trường Đại học G với số điểm khá cao (rất không may là lại cùng lớp với Trịnh Vi), tính tình cũng không ghê gớm như Trịnh Vi tưởng tượng, mấy ngày sống cùng nhau, ai cũng thấy cô là một người hòa nhã dễ gần nhưng Trịnh Vi vẫn không thể gần được cô bạn cùng phòng này.
Dĩ nhiên, tâm trạng không vui của Trịnh Vi cũng không ảnh hưởng gì đến việc đám sinh viên nam trong lớp Xây dựng 2 khóa xx reo hò phấn khởi. Ai cũng nói con gái trường G phần lớn là khủng long, con gái khoa Xây dựng còn được mệnh danh là đại khủng long, không ngờ ngay trong buổi nhập học, mọi người đã đồn nhau có hai cô gái rất bắt mắt, một cô duyên dáng xinh đẹp, một cô xinh xắn đáng yêu, cả hai đều rơi vào lớp Xây dựng 2 của bọn họ, là hai trong bảy cô gái của lớp. Thế nào được gọi là kỳ tích? Đây chính là kỳ tích! Đây không những là tin vui đối với toàn thể sinh viên nam lớp Xây dựng 2 khóa xx, mà còn là niềm tự hào của khoa Xây dựng, từ trước tới nay sinh viên nam khoa Xây dựng luôn phải hạ mình để lấy lòng con gái khoa khác, nay đã có cơ hội nở mày nở mặt với cả trường.
Đúng là vật hợp theo loài, người hợp theo nhóm, các cô gái xinh đẹp cũng thích tụ lại một nơi. Như lời của Tiểu Bắc thì mỹ nữ cũng phải có đất, phòng 402 có được diễm phúc là đất lành chim đậu, không tính Nguyễn Quản và Trịnh Vi, bốn cô còn lại mặc dù không quá nổi bật nhưng cũng chẳng đến nỗi nào. Lục Nha mặt mũi sáng sủa, Trác Mĩ có nét khá giống với con gái vùng Giang Tô, Tiểu Bắc mặc dù ăn mặc đơn giản nhưng ngũ quan đoan chính, ngay cả Duy Quyên vốn là cô gái giản dị nhất nhưng nhan sắc cũng không hề khiêm tốn. Như thế điểm tổng đã vượt hẳn so với điểm trung bình của các phòng ký túc xá nữ khác ở trường G, dù không phải khoáng hậu thì cũng là vô tiền, thường xuyên có một số nam sinh ở ký túc xá nam đối diện cất giọng sang, “Này 402, hãy nhìn bên này…”.
Có cô gái nào không thích được con trai nâng niu? Đầu tiên là đề nghị của Trác Mĩ, “Hay sáu người phòng ta gọi là Sáu đóa Kim hoa?”.
Tiểu Bắc phản đối đầu tiên, “Gì mà hoa với lá, quê chết đi được, nếu là tớ thì tớ gọi là Lục đại Kim Cương, nghe rất oai!”.
“Thôi đừng cãi nhau nữa, gọi là Lục đại Mỹ nhân đi!” Đây là gợi ý của Trịnh Vi, mọi người đều ồ lên.
Lục Nha chẳng có ý kiến gì, Duy Quyên không thích tham gia vào những việc chán ngắt như thế, cuối cùng Nguyễn Quản mới chậm rãi lên tiếng quyết định, “Gọi là Lục đại Thiên Hậu đi!”.
Trịnh Vi và Tiểu Bắc cười khúc khích: “Xí, Lục đại Thiên Hậu so với Tứ đại Thiên Vương còn dư ra hai người, nghe được đó. Quyết định như vậy nhé!”.
Tối đến, sau khi tắt đèn, cũng như bao cô gái ở các phòng khác, Lục đại Thiên Hậu thích mở cuộc tọa đàm nói chuyện trên trời dưới biển, Trịnh Vi và Tiểu Bắc là chủ lực đưa ra các vấn đề, thường là bắt đầu từ việc thảo luận bí sử của các nhà lãnh đạo, sau đó kết thúc bằng chủ đề bánh bao của nhà ăn. Thỉnh thoảng Nguyễn Quản cũng xen vào đôi câu, cô không hay nói nhưng nói câu nào thì thâm thúy câu ấy, Lục Nha chỉ cười góp vui, Trác Mĩ thì ngủ say đến mức sét đánh ngang tai cũng không hay biết, chỉ có Duy Quyên thỉnh thoảng nói câu, “Muộn quá rồi, ngủ đi, đừng nói chuyện nữa”.
Tối hôm nay - buổi tối mà lần thứ ba Trịnh Vi không gọi được cho Lâm Tĩnh, cuộc thảo luận vẫn đang tiếp tục, không ngờ Duy Quyên khơi mào, cô nói, “Mọi người khai thật ra nhé, ai có bạn trai rồi, ai chưa có nào. Tớ chưa có đâu”.
Lục Nha thổ lộ, “Mẹ tớ không cho yêu trong trường đại học, tớ cũng không định có người yêu trong thời gian học đại học”.
Trác Mĩ xen vào rằng hồi học cấp ba cô cũng có mảnh tình vắt vai đầu tiên nhưng bạn trai không thi đỗ đại học nên vẫn phải dùi mài kinh sử, đợt nghỉ hè hai người đã chia tay.
Tiểu Bắc hồ hởi, “Tớ cũng thích tìm một anh lắm nhưng người đó phải có đủ bốn điều kiện: cao ráo, có giá, có con mắt và có đầu óc mới được”.
“Làm sao như thế được, tất cả đều đang cô đơn! Nguyễn Quản, còn cậu thì sao?”, Duy Quyên hỏi.
“Ờ! Tớ có người yêu rồi”, lại một lần nữa Nguyễn Quản khiến mọi người phải giật mình. Mỗi người một câu tra hỏi anh bạn bí mật của Nguyễn Quản. Nguyễn Quản không hề ngại ngùng liền giới thiệu sơ qua, bạn trai cô học cùng lớp cấp ba, đã yêu nhau được hai năm, hiện chàng đang học đại học ở Chiết Giang. Các cô gái vừa mới từ giã cuộc sống cấp ba còn khá nhạy cảm trước vấn đề tình yêu nhưng Nguyễn Quản lại thẳng thắn và bình thản kể chuyện tình yêu của mình như vậy khiến mọi người cũng cảm thấy đây là một chuyện hết sức bình thường.
“Thế thì không biết bao nhiêu trái tim của các anh chàng trong trường mình phải tan nát nhỉ?”, Duy Quyên nói. Đột nhiên cô phát hiện ra Trịnh Vi từ trước luôn là người rất tích cực tham gia các cuộc thảo luận nhưng cả tối nay không nói lời nào, bèn hỏi, “Trịnh Vi, còn cậu thì thế nào, cậu ở phe cô đơn hay là phe hoa tươi có chủ rồi?”.
Trịnh Vi nằm trên giường nói với vẻ chán nản, “Tớ chẳng ở phe nào cả”.
“Thế thì lạ nhỉ, hoặc là phải cô đơn hoặc là đã có người yêu, cậu không ở phe nào có nghĩa là sao?”, Tiểu Bắc là người nóng tính, cô lập tức bày tỏ thắc mắc của mình.
“Đồ ngốc!”, giọng Trịnh Vi dù tỏ ra không vui nhưng rất đanh, “Hiện tại tớ đang cô đơn nhưng tớ sẽ có người yêu ngay thôi!”. Lâm Tĩnh rất hiểu tình cảm của cô, Trịnh Vi cũng không nghi ngờ những tình cảm của anh dành cho mình. Hồi còn nhỏ, nói chuyện yêu đương thì còn quá sớm nhưng giờ cô đã đến thành phố G để học đại học, mọi người trong nhà cũng đều mặc nhận quan hệ giữa hai người. Ngoài Tiểu Phi Long là cô ra, ai còn có thể làm bạn gái của Lâm Tĩnh? Chỉ có điều tạm thời cô chưa liên lạc được với anh, nhưng sớm muộn gì anh cũng là của cô!
Duy Quyên liền cười, “Có phải là anh chàng Lâm đang học nghiên cứu sinh ở trường Luật không? Thấy cậu liên tục nhắc đến anh ấy nhưng có thấy anh chàng đó liên lạc lại đâu. Rốt cuộc là anh ta có tồn tại hay không?”.
Nghe vậy, Trịnh Vi vô cùng tức giận liền ngồi phắt dậy, “Sao lại không tồn tại, đợi tớ tìm thấy và bày tỏ lòng mình với anh ấy thì là tớ có người yêu. Đến lúc đó xem các cậu có tin hay không?”.
“Hả? Cậu ngỏ lời? Thế không phải là con gái theo đuổi con trai hay sao?”, Lục Nha kinh ngạc thốt lên.
“Thế thì sao, tớ ghét nhất là cái trò yêu thầm, tớ thích anh ấy thì sẽ nói với anh ấy!”, Trịnh Vi nói.
Từ trước tới nay tính Trịnh Vi là vậy, thích cái gì là nhất quyết phải làm, không để tâm đến hậu quả và cũng không sợ phải trả giá, vì thế Lâm Tĩnh mới nói cô là Tiểu Phi Long dũng cảm....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: