“Khoa Xây dựng à?”, thấy Trịnh Vi trả lời như vậy, một cậu sinh viên mặt đầy trứng cá mắt sáng lên, “Thế thì coi như em là em gái của bọn anh rồi, bọn anh phụ trách việc đón tiếp sinh viên mới, em đi theo bọn anh, bọn anh sẽ đưa em đi làm thủ tục nhập học”.
Nói xong, mấy cậu nam sinh không chần chừ đỡ ngay hành lý cho Trịnh Vi.
Mọi ấn tượng về con trai của Trịnh Vi chỉ dừng lại ở những năm tháng học cấp ba, đám bạn trai trong lớp thích gọi con gái bằng biệt hiệu, thường xuyên chỉ vì một bài tập mà tranh cãi đỏ mặt tía tai, không chịu chủ động lau bảng, thích bình phẩm sau lưng con gái nhưng lại không thích chơi cùng họ, chẳng ra dáng nam nhi chút nào. Vì thế, cô cảm thấy hơi bất ngờ trước sự ân cần và chu đáo của các sinh viên nam trong trường đại học.
Cậu sinh viên mặt đầy trứng cá chủ động kéo chiếc va li của Trịnh Vi thì phát hiện thấy có gì đó bất thường, bèn cúi xuống nhìn. Trịnh Vi cười ngại ngùng: “Em xin lỗi, bánh xe của va li bị hỏng rồi ạ”. Trong lúc thu dọn đồ đạc, cô đã nhét vào đó gần ba mươi quyển truyện tranh, bố phải thuê một ông cửu vạn mới chuyển được hành lý của cô lên tàu. Ai ngờ, vừa xuống tàu được một lúc, vì quá tải nên bánh xe đã hỏng, việc chuyển chiếc va li lại càng khó khăn hơn. Cô cảm thấy hơi ái ngại cho cậu sinh viên hào hiệp này.
“Không sao, đừng tưởng bọn anh gầy, cơ bắp cũng không đến nỗi, có mỗi cái va li thì ăn thua gì.” Cậu sinh viên đó khẽ cười rồi vỗ vào vai một cậu thấp hơn với vẻ rất tự nhiên, “Vừa nãy không phải cậu cứ đòi bê hành lý cho các em đó sao? Cơ hội đến rồi đó”.
Cậu người thấp thử nhấc chiếc va li bằng một tay, nó không nhúc nhích, cậu ta hơi sững người và cũng có chút ngại ngùng, rồi lại thử bằng cả hai tay, cuối cùng cũng nhấc được nó lên. Trịnh Vi và mấy cậu còn lại đi đằng sau thấy rõ bước chân của cậu ta rất loạng choạng. Theo lời đề nghị của nhóm nam sinh, trước hết đi lấy chìa khóa phòng ở ký túc xá, chuyển hành lý và sắp đặt giường chiếu gọn gàng rồi mới đi làm các thủ tục khác, Trịnh Vi đồng ý. Vừa đi được mấy bước, đột nhiên cô nhìn thấy một tấm biển tiếp đón với hàng chữ: “Khoa Xây dựng Học viện Công trình Kiến trúc”, cô chợt nghĩ đây mới là địa điểm cô cần tìm. Trịnh Vi đang định bước tới thì cậu sinh viên mặt trứng cá bèn nói, “Không sao đâu, bọn anh cũng ở Học viện Công trình Kiến trúc, bọn anh đón tiếp em cũng được mà”.
Mấy cậu sinh viên đứng cạnh tấm biển nhìn thấy bọn họ liền cười cười nháy mắt, “Lão Trương, số các ông cũng xuân nhỉ, em gái học ở khoa nào vậy?”.
Vừa nói xong thì có người kêu lớn, “Lão Trương “cáo” quá đấy. Vừa nãy bốn, năm tên trong khoa Công nghệ Môi trường các ông xuống xe xong đứng bên vệ đường chẳng ai thèm ngó ngàng, em gái khoa Xây dựng bọn tôi, người của khoa chưa trông thấy thì đã bị các ông chộp trước rồi…”
“Đều là một cả mà, khoa Công nghệ Môi trường bọn tôi đã sáp nhập vào Học viện Công trình Kiến trúc rồi, đều là anh em một nhà, gì phải phân biệt”, cậu sinh viên họ Trương vừa cười vừa thanh minh.
Trịnh Vi cười thầm và lấy tay phe phẩy quạt, giả vờ không nghe thấy bọn họ cãi nhau như đám thú đói tranh mồi, lúc này im lặng là sự lựa chọn tốt nhất cho một thiếu nữ thông minh.
Kết quả là lập luận “anh em một nhà” của anh chàng sinh viên họ Trương đã thắng. Họ đã bảo vệ thành công chiến lợi phẩm ‐ Trịnh Vi của mình. Trên đường đi về ký túc xá, mấy anh sinh viên tranh nhau hỏi cô, tìm hiểu tên tuổi, khoa, ngành học, quê quán của cô và cũng không bỏ lỡ cơ hội tự giới thiệu mình. Đáng phục nhất phải kể đến anh chàng họ Trương, anh ta đưa cho cô một tấm card tự làm, trên đó ghi đầy đủ tên tuổi, ngành học, điện thoại liên hệ, số phòng, ngay cả nhóm máu, sở thích cũng đều có cả, rất cô đọng, đầy đủ. Trịnh Vi xuýt xoa đón lấy tấm card và cất vào chiếc túi xách tay của mình, lòng thầm phục anh chàng sinh viên năm thứ ba của khoa Công nghệ Môi trường này, thật đúng là ngôn ngữ tuôn chảy như nước sông Hoàng Hà. Thực lòng mà nói, Trịnh Vi đã quen với cảnh gọi mày tao, đập bàn đập ghế với đám con trai trong lớp, ngày đầu tiên đặt chân đến trường đại học lại được nâng như nâng trứng, cô cảm thấy có đôi chút ngỡ ngàng. Chỉ có điều đi gần hết đường trong trường, đâu đâu cũng thấy người nhưng sinh viên nữ chỉ đếm được trên đầu ngón tay, giờ đây Trịnh Vi mới tin tỷ lệ 9:1 giữa sinh viên nam và sinh viên nữ ở trường đại học Tự nhiên nổi tiếng nhất miền Nam này không phải là lời đồn thổi và cũng không thể trách vẻ thèm khát của đám nam sinh kia.
Sinh viên nữ ở các trường đại học Tự nhiên vốn là động vật quý hiếm và phần lớn nhan sắc đều khá khiêm tốn. Mặc dù Trịnh Vi không phải là tuyệt mỹ giai nhân và so với người mẹ xinh đẹp thì vẫn còn thua xa nhưng cô có một gương mặt tròn trĩnh đáng yêu, chiếc cằm xinh xắn, đôi mắt to tinh nhanh, chiếc mũi nhỏ nhắn, cao thẳng, đặc biệt là làn da trắng ngần ‐ đây là điều mà mẹ cô cũng thừa nhận hồi còn trẻ không bì được với con gái. Vì thế, qua vô số lần soi gương tự đánh giá, Trịnh Vi chắc chắn mình là một cô gái xinh đẹp, đáng yêu giống như nhân vật nữ chính dưới ngòi bút của nữ sĩ Quỳnh Dao. Mặc dù tiểu thuyết của bà đã lỗi thời nhưng thẩm mỹ quan của bà vẫn bền vững với thời gian, nhìn các nhân vật nữ được bà lựa chọn trong các bộ phim truyền hình ngày càng nổi tiếng là biết. Ngay cả Lâm Tĩnh vốn rất kiệm lời khen cũng đã từng nói rằng những lúc yên lặng, nhìn Trịnh Vi rất hấp dẫn, có thể gọi là “trầm tư như thục nữ”. Dĩ nhiên, Trịnh Vi đã tự bỏ nửa câu sau “ồn ào như thỏ phi” của anh và coi đó là lời khen anh dành cho cô.
Trịnh Vi đi sau anh chàng họ Trương, cô vừa nhìn cậu sinh viên đang thở dốc vì phải vác chiếc va li với vẻ ái ngại vừa tự bấm bụng cười thầm, xem ra học đại học ở trường Tự nhiên cũng có cái hay riêng của nó, ở nơi mà lợn sề cũng được nâng niu như Marilyn Monroe này, những ngày tháng tươi đẹp vẫn còn ở phía trước.
Sau khi nhận được chìa khóa từ bà quản lý ký túc xá, Trịnh Vi nhanh chóng tìm thấy căn phòng có tấm biển 402. Cô đẩy cửa bước vào, đó là một phòng nhỏ dành cho sáu người, hơi chật một chút nhưng ban công, nhà vệ sinh đầy đủ. Trịnh Vi vốn không hay kén chọn, cô nhìn khắp một lượt, sáu giường thì ba chiếc đã có hành lý, xem ra cô là người thứ tư. Nghe bà quản lý ký túc xá nói, do thiếu phòng nên không thể sắp xếp chỗ ở cho cô theo khoa nên phòng cô đang ở là phòng của các sinh viên học ở các khoa khác nhau. Trịnh Vi chưa sống trong ký túc xá bao giờ, cô rất hào hứng với cuộc sống tập thể sắp tới, cô chọn một chiếc giường tầng dưới gần nhà vệ sinh, từ nay trở đi đây sẽ là địa bàn của cô.
Mấy anh sinh viên vẫn đứng đợi cô, trong đó có cả anh chàng phải lao động cật lực nhất, mồ hôi vã ra như tắm. Lâm Tĩnh dặn cô ra ngoài phải biết khéo ăn khéo nói và thế là Trịnh Vi vừa cười vừa cảm ơn bọn họ. Chiêu này quả là hiệu nghiệm, anh chàng họ Trương còn xua tay, “Có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà”. Vẻ hào hiệp đó dường như khiến người ta quên mất vừa nãy trên đường đi anh ta chỉ là người hoạt động mồm và đi tay không.
Trên đường đi làm thủ tục nhập học, anh chàng vác va li mới hồi lại sức, khẽ khàng hỏi một câu, “Anh có thể biết trong va li của em đựng cái gì không?”.
Trịnh Vi cười bẽn lẽn, “Toàn bộ gia sản của em”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: