Người đến làm thủ thục nhập học vẫn còn rất đông, may mà lão Trương có tài ngoại giao, dẫn cô đi vòng vo mấy nơi, cuối cùng cũng tránh được cảnh phải xếp hàng nhiều lần. Mặc dù vậy, sau khi làm xong mọi thủ tục và lại một lần nữa đứng dưới gốc cây
tránh nắng, Trịnh Vi đã phải thốt lên: “Chốn quỷ này sao nóng thế nhỉ?”. Cô tưởng mình đã có thể được coi là người miền Nam đích thực nhưng ai ngờ, đến thành phố cận nhiệt đới này mới phát hiện ra khí hậu ở quê hương cô, vùng đất nằm ở phía đông của tỉnh, thực sự mát mẻ, dễ chịu biết bao. Nhưng không sao, cô đã thỏa lòng mong ước được đặt chân đến chốn này, được đứng dưới bầu trời trong cùng một thành phố với Lâm Tĩnh, những ngày tháng tới, cô có thể được gần bên anh như trước kia. Nghĩ đến đây, Trịnh Vi cảm thấy bao vất vả của năm lớp mười hai không hề uổng. Cô cố giấu vẻ vui mừng, thầm hét to với lòng mình, “Cuối cùng thì em đã đến! Lâm Tĩnh!”.
Sau khi vào học được một tuần, một buổi tối, Trịnh Vi cầm điện thoại ngồi thẫn thờ trong phòng, đây là lần thứ ba cô gọi đến ký túc xá của Lâm Tĩnh ở trường Đại học Luật. Lần đầu không có người nhấc máy, hai lần sau đều là tiếng của một cậu sinh viên cô không quen biết, cả hai lần đều nói như nhau, “Bạn tìm ai?… À, thật không may, Lâm Tĩnh không có ở phòng, cậu ấy ra ngoài rồi… Mình không biết cậu ấy đi đâu cả… Bao giờ cậu ấy về á? Mình cũng không rõ… Bạn tên là gì… Được, điện thoại của bạn mình đã ghi lại rồi, cậu ấy về mình sẽ nhắn lại…”.
Trịnh Vi cảm thấy vô cùng trống trải, niềm vui vô bờ bến giờ đây đã biến thành nỗi buồn khó tả. Lâm Tĩnh nói dạo này anh khá bận, không thể ra ga đón cô khi cô đặt chân đến thành phố G, cô không giận bởi Trịnh Vi biết chắc chắn Lâm Tĩnh có việc gì đó rất quan trọng mới không thể bớt chút thời gian đi đón cô, đợi anh hết bận, chắc chắn sẽ liên lạc với cô ngay. Nhưng đã mấy ngày trôi qua, không những anh không đến tìm cô mà ngay cả khi cô chủ động gọi điện cũng không tìm được anh.
Cô bạn cùng phòng tên Tiểu Bắc bước đến, vỗ nhẹ vào lưng Trịnh Vi, “Đồng chí Trịnh Vi, rốt cuộc là đồng chí có định gọi điện hay không? Đề nghị đồng chí cho chỉ thị rõ ràng, tôi muốn gọi điện thoại về nhà”.
Trịnh Vi rầu rĩ nhét điện thoại vào tay Tiểu Bắc, “Gọi đi, gọi đi, thích gọi bao lâu thì gọi”. Cô giả vờ không nhìn thấy cô bạn Lục Nha ở giường đối diện và cô bạn Trác Mĩ đang cắn hạt dưa đưa mắt nhìn nhau không biết phải làm thế nào. Trịnh Vi buồn bã quay về giường, thẫn thờ nhìn lên đỉnh màn.
Không rõ Lâm Tĩnh đang bận việc gì nhỉ? Nghỉ hè anh không về nhà, bây giờ gọi điện đến ký túc xá thì anh không có ở phòng, Trịnh Vi nhờ bạn cùng phòng anh ghi lại số điện thoại của mình nhưng cũng không thấy anh gọi lại. Rõ ràng hai ngày trước khi lên tàu, Trịnh Vi còn nói chuyện với Lâm Tĩnh qua điện thoại, anh còn nói đợi cô đến thành phố G, anh sẽ đưa cô đi chơi khắp nơi, ăn hết những món ăn vặt ở đây. Lúc đó Trịnh Vi không thấy có điều gì bất thường xảy ra, ngay cả tiếng cười của anh vẫn ngầm chứa vẻ yêu chiều và độ lượng mà cô vốn đã quen thuộc từ lâu.
Nhưng bây giờ, Trịnh Vi không quên lời giao hẹn giữa hai người còn Lâm Tĩnh lại mất tăm mất dạng. Lẽ nào cô gọi nhầm ư? Không thể? Số điện thoại đó cô còn có thể đọc ngược làu làu, vả lại cậu bạn nhấc máy cũng biết Lâm Tĩnh, chỉ có điều trả lời là anh không có ở phòng mà thôi.
Không có ở phòng, không có ở phòng, lúc nào cũng không có ở phòng! Lại còn nói mình là sinh viên gương mẫu, không biết biến đi chốn nào chơi bời rồi! Trịnh Vi bực bội nghĩ, đợi sau khi gặp được anh ta, chắc chắn phải cho anh ta một bài mới được.
“Sao vậy? Trịnh Vi, vẫn chưa liên lạc được với anh Lâm Tĩnh của cậu à?”, cô bạn Duy Quyên từ nãy đến giờ vẫn đang nằm trên giường đọc sách cười trêu Trịnh Vi. Trịnh Vi “ờ” một tiếng rồi không nói gì thêm, quay người vào trong giả vờ ngủ.
Lúc này vừa kết thúc đợt học chính trị kéo dài một tuần dành cho sinh viên mới nhập trường. Sáu cô gái trong phòng 402 đã quen hết nhau, họ đều là tân sinh viên. Người đang gọi điện thoại là Chu Tiểu Bắc, một cô gái sống ở vùng Đông Bắc, học Cơ khí Tự động hóa, cô có mái tóc còn ngắn hơn cả con trai, nói tiếng phổ thông không chuẩn, không bao giờ mặc váy, tính tình sôi nổi, bốc đồng, khá giống tính Trịnh Vi. Nằm đối diện với Trịnh Vi là Trác Mĩ, đó là cô gái sống ở thành phố này, học ngành Điện tử, sở thích duy nhất là ăn và ngủ, mục tiêu của cô là sống như những chú ỉn. Trịnh Vi cảm thấy cô bạn đã tiến đến rất gần mục tiêu của mình. Giường trên của Trác Mĩ là Lê Duy Quyên, cô bạn vừa hỏi Trịnh Vi, người thành phố Khai Phong tỉnh Hà Nam, học ở Học viện Quản lý. Trường Đại học G từ trước đến nay luôn nổi tiếng trong lĩnh vực kỹ thuật, riêng các ngành Kinh tế và Văn Sử mới được mở vài năm gần đây nên không phải là những ngành chủ chốt của trường, do đó số lượng sinh viên tuyển vào cũng không nhiều, vì thế Duy Quyên là cô bạn duy nhất trong phòng học ngành Xã hội. Tính của Duy Quyên khá chỉn chu, bình thường nói chuyện và làm việc luôn chu đáo. Trịnh Vi không thích cô bạn này lắm, cô cảm thấy Duy Quyên chỉ giả vờ nghiêm chỉnh, tính cách này không hợp với cô. Chỉ có điều Duy Quyên lại rất thích nói chuyện với Trịnh Vi, không có việc gì cũng trêu cô vài câu. Giường trên của Tiểu Bắc là Lục Nha, nhà cô bạn này ở một huyện gần thành phố G. Lục Nha cũng học Cơ khí, cùng lớp với Tiểu Bắc, đó là một cô gái thật thà sống yên phận, chuyện gì mọi người đã ủng hộ, cô cũng không phản đối, mọi người cảm thấy vui, cô cũng thấy vui. Cuối cùng là cô bạn Nguyễn Quản nằm giường trên Trịnh Vi, vừa nghĩ đến cô bạn này thì đúng lúc cô ấy đẩy cửa bước vào.
Tiểu Bắc vừa gọi điện xong, thấy Nguyễn Quản bước vào bèn cười nói, “Người đẹp, đi đâu suốt cả tối vậy?”.
“Đi dạo thôi”, Nguyễn Quản trả lời.
Trịnh Vi đang quay mặt vào tường, cô thầm nghĩ, người như thế mà còn suốt ngày đi dạo quanh trường, không phải là cố tình thả mồi bắt bóng thì còn là cái gì nữa?
Không thể trách Trịnh Vi có thành kiến với cô bạn giường tầng trên, tự cổ văn nhân vốn khinh nhau, mỹ nhân lại càng như vậy. Mặc dù Trịnh Vi không phải là tuyệt mỹ giai nhân nhưng từ nhỏ cô cũng biết mình không đến nỗi, ở trong ngôi trường mà “hòa thượng” chiếm số đông này lại càng có giá hơn. Cô nhớ lại ngày đầu tiên đến nhập học, sau khi làm xong mọi thủ tục, đứng hóng mát dưới bóng cây thì nghe thấy người đứng cách cô không xa gọi lớn, “Này, người đẹp!”. Lúc đó cô khấp khởi mừng thầm, nghĩ bụng, “Mấy anh chàng sinh viên này ít trải sự đời quá”. Đang định quay đầu lại để họ được nhìn chính diện thì thấy ánh mắt của họ đã lướt qua cô và xoáy thẳng vào một cô gái đang từ phía sau đi lên. Nên tả thế nào nhỉ? Ngay cả Trịnh Vi từ trước đến nay luôn tự đánh giá cao bản thân cũng không thể không thừa nhận ánh mắt của đám sinh viên nam lướt qua cô và dừng lại ở tâm điểm khác cũng là điều có lý. Người đẹp, chắc chắn là người đẹp! Các nét trên gương mặt của cô gái đang đi tới đều rất xinh xắn, dáng người dong dỏng cao, phong cách nổi bật. Nhìn người ta ngực ra ngực, eo ra eo, mông ra mông, ngay cả dáng đi cũng toát lên vẻ duyên dáng, thanh thoát, thảo nào mà lão Trương vừa nãy còn cười duyên với cô, giờ cũng quay ngoắt 180 độ, ánh mắt như tia ra đa chiếu thẳng vào người đẹp đó. Trịnh Vi cúi đầu liếc nhìn những đường cong mà trong lòng bắt đầu cảm thấy hụt hẫng.
Nếu nói lần gặp tình cờ này chỉ là một khúc dạo đầu không được vui vẻ lắm thì ngay buổi chiều của buổi học đầu tiên, Trịnh Vi phát hiện thấy cô gái xinh đẹp mà mình gặp trên đường bước vào phòng 402, sau khi chào hỏi mọi người, cô bạn liền leo lên chiếc giường trên đầu Trịnh Vi với một tư thế rất duyên dáng, ngay lập tức Trịnh Vi cảm thấy đây thực sự là một cơn ác mộng....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: