“Bây giờ anh nhận lời thì dễ, đến lúc đó lại nuốt lời.” “Chắc chắn sẽ không nuốt lời.”
“Thế thì tốt, thứ Bảy tuần này là ngày hội hoa mai ở công viên Nam Sơn, anh phải đi cùng với em.”
Hắn sững lại một lát trước phản ứng trôi chảy và lanh lẹ của cô, liếc nhìn gương mặt vụt sáng bừng của cô bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, đâu còn vẻ rưng rưng chực khóc, bất giác hắn hối hận vô cùng, hắn ngốc quá, tại sao hắn không biết giữa mùa xuân còn có sói…
Mãi cho đến khi Trần Hiếu Chính bỏ về trong nỗi bực tức, Trịnh Vi mới phủi mông đứng dậy, hắn bực mặc hắn, nói rồi không được thất hứa, nếu hắn dám nuốt lời, cô sẽ cho hắn biết tay. Đấu với cô, hắn vẫn chưa thể cao tay như thế. Bước thứ năm trong chiến lược hành động chinh phục Trần Hiếu Chính: ánh mắt phải ai oán hơn, mặt phải trơ hơn, mồi câu phải thả dài hơn, nhanh chóng tầm thường hóa quan hệ. Khổng Minh nói: “Không dùng khổ nhục kế, làm sao che được mắt Tào Tháo?”. Cổ nhân nói quả là chí lý.
Chỉ có điều Khổng Minh không hề nhắc nhở sau hai tiếng rưỡi đồng hồ bị muỗi cắn lại ngứa như vậy.
Và thế là, trong buổi tối sinh nhật mười chín tuổi của Trịnh Vi, cô đã dành cho hắn một vị ngọt bối rối, còn hắn lại cho cô một sự chờ đợi dài nhất kể từ sau khi cô hiểu sự đời và những nốt muỗi đốt dày đặc. Cả hai đều không hề biết mình đã đem lại cho đối phương cảm giác đó và càng không thể biết rằng tất cả mới chỉ là bắt đầu.
Chương 7: Cái giá của tình yêu
Giữa mùa hè, vốn không có hoa mai, hơn nữa cây mai cũng rất khó sống ở vùng Quảng Đông, Quảng Tây, nghe nói đây là một kỳ tích của công viên Nam Sơn trong lĩnh vực ươm giống cây trồng. Vì thế, mặc dù không phải là mùa xuân, lễ hội hoa mai lần này vẫn thu hút được rất nhiều du khách đến tham quan.
Trịnh Vi mặc một chiếc váy màu xanh lá cây, ngay từ khi bước vào cổng công viên Nam Sơn đã bắt đầu hào hứng phấn khởi, ríu ra ríu rít chuyện trò với Nguyễn Nguyễn và Tiểu Bắc, cười nói rộn ràng, tươi tắn như hoa khiến các du khách xung quanh cũng cảm nhận được sức trẻ vốn chỉ có ở tuổi thanh xuân.
Du xuân, hoa mai nở rộ, chàng trai trẻ nhà ai bên bờ ruộng phong lưu biết bao, phong lưu biết bao… Vẫn chưa nhìn thấy hoa mai, Trịnh Vi đã bắt đầu học đòi văn vẻ cất giọng ngâm nga, tay cầm bông lau bẻ ở đường vẫy vẫy.
Nguyễn Nguyễn tiện lời hát tiếp, Thiếp có ý nguyện gửi tấm thân này cho chàng, cho dù bị vô tình bỏ rơi cũng không hối hận…
Trịnh Vi nghe thấy vậy liền tỏ ý không vui, “Này này, một ngày đẹp biết bao, hát cái đó làm gì?”.
“Thế nào là phong lưu biết bao, trên đường đến đây, toàn thấy các chú các cô, chẳng thấy chàng trai nào cả.” Tiểu Bắc cầm máy ảnh chụp hết góc này đến góc khác, bất giác lên tiếng kêu ca, “Tớ hỏi cậu nhé, cậu khẳng định là đã hẹn được Trần Hiếu Chính, chắc chắn anh ta sẽ đến chứ?”.
“Đương nhiên”, Trịnh Vi mở to mắt nói, “Tối qua tớ còn gọi điện thoại cho anh ấy, anh ấy nói chắc chắn sẽ đến, anh ấy đã hứa với tớ!”.
“Xí, thế sao đến giờ vẫn chưa thấy anh ta đâu?”, Tiểu Bắc kích tướng.
Trịnh Vi vội phân bua, “Đáng lẽ tớ nói cùng xuất phát từ trường hoặc tập trung trước cổng công viên, anh ấy nói công viên Nam Sơn có rộng gì đâu, đi rồi sẽ gặp ngay thôi, không cần phải hẹn cụ thể”.
Trịnh Vi, Nguyễn Nguyễn và Tiểu Bắc đều không phải là người vùng này, trước khi đến đây họ chưa từng đến công viên nào cách xa trường G như công viên Nam Sơn, hôm qua Trần Hiếu Chính nói qua điện thoại như vậy, Trịnh Vi cũng cảm thấy hình như không có lý do gì để phản đối, “Anh ấy nói cũng phải, công viên này có rộng gì đâu, đi rồi sẽ gặp ngay thôi, thế mới là hay, chứng tỏ chúng tớ có duyên với nhau thật!”. Cô thuyết phục Tiểu Bắc đang ngóng chờ xem những pha hồi hộp, đồng thời cũng thuyết phục chính bản thân mình.
Theo kế hoạch ban đầu, cô định có cuộc hẹn riêng lãng mạn với Trần Hiếu Chính, giữa rừng mai bạt ngàn khoe sắc, khung cảnh lãng mạn như vậy, dù trái tim hắn có là sắt đá, cô không tin hắn không mảy may động lòng. Ai ngờ tối hôm qua mới biết, mặc dù hắn nhận lời đến điểm hẹn nhưng không phải đến một mình, mà hẹn lão Trương cùng đi. Lão Trương lúc đó không biết nội tình, thầm nghĩ đã lâu lắm rồi không đi chơi ở ngoại ô nên cũng vui vẻ nhận lời, mãi cho đến khi Trịnh Vi nổi cơn tam bành, lão mới biết mình có thể trở thành cái gai trong mắt người nào đó. Để cứu vãn tình hình, lúc đầu Trịnh Vi định tìm cớ thoái thác nhưng sau đó cô nghĩ lại, sở dĩ Trần Hiếu Chính mời lão Trương cùng đi, có lẽ là do vẫn chưa có sự chuẩn bị tốt về mặt tâm lý trong việc đi chơi riêng với cô. Thời cơ chưa tới, nóng vội sẽ hỏng việc, kể cả lão Trương không đến, hắn cũng có thể tìm được người khác…, chi bằng để lão Trương là người nắm được tình hình đi còn yên tâm hơn. Sự đã đến nước này thì cô cũng vui vẻ mời Nguyễn Nguyễn và Tiểu Bắc đi cùng, không cần tính đến cuộc hẹn với Trần Hiếu Chính. Đối với các thanh niên ham vui, lễ hội hoa mai được tuyên truyền rộng cũng có sức hấp dẫn.
Một điều trùng hợp là tối qua Khai Dương cũng gọi điện thoại cho cô nói đã mượn xe con của bố, ngày mai có thể chở bọn họ đến thẳng làng mai ở công viên Nam Sơn. Trịnh Vi nghe thấy thế cũng phấn khởi một hồi, cô vốn là người được ngồi quyết không chịu đứng, huống hồ từ trường G đến công viên Nam Sơn phải đổi hai lần xe bus, hơn nữa xe bus lại không thể đỗ trước cổng công viên, có xe chở đi, tội gì không ngồi. Đang định nhận lời, đột nhiên cô nhớ đến Trần Hiếu Chính, mặc dù tuổi còn trẻ chưa từng trải nhưng theo bản năng cô cũng biết làm như thế không hay, chắc chắn Trần Hiếu Chính cũng đi bằng xe bus, cô không muốn để niềm hy vọng mới nhen nhóm của mình bị ảnh hưởng, vì thế cô đã từ chối khéo lời mời của Khai Dương. Cô nhận ra vẻ thất vọng trong giọng Khai Dương nhưng anh vẫn hỏi cô, làm thế nào mới được gặp cô ở công viên Nam Sơn. Rất tự nhiên, Trịnh Vi liền lặp lại câu nói của Trần Hiếu Chính, “Công viên Nam Sơn có rộng gì đâu, đi rồi sẽ gặp ngay thôi”.
Đúng vậy, công viên Nam Sơn có rộng gì đâu! Ba người vừa đi vừa ngó nghiêng, liên tục có ô tô chạy ngang qua, trong đó cũng có cả xe điện của công viên chở du khách tham quan nhưng phải mất tiền, Tiểu Bắc đề nghị ngồi xe, Trịnh Vi phản đối kịch liệt, nếu mà ngồi trên xe, e rằng lúc đi qua Trần Hiếu Chính họ cũng không biết, “Cứ đi dạo trong công viên thế này tốt biết bao, gì mà phải ngồi xe. Trư Bắc, cậu thật chẳng biết thưởng thức gì cả, cậu xem phong cảnh hai bên đường đẹp thế này, phải học cách thưởng thức chứ!”.
Họ cứ vừa đi vừa “thưởng thức” như thế được gần bốn mươi phút, căn cứ vào kết quả hỏi đường, phải còn gần mười lăm phút đi bộ nữa mới đến khu vực tổ chức lễ hội hoa mai. Nguyễn Nguyễn mua một bản đồ công viên trong quầy tạp hóa trên đường đi, không nhìn thì không biết, nhìn rồi mới giật mình, “Công viên Nam Sơn được hình thành bởi mười chín ngọn đồi lớn nhỏ; tổng diện tích 5,17 km2; diện tích mặt nước 16.447 m2; diện tích vùng đất được phủ xanh 35.000 m2… Đồi Điệp Thúy tổ chức lễ hội hoa mai lần này là ngọn đồi lớn nhất trong công viên, so với mực nước biển… Cái này, Vi Vi à, cậu khẳng định là bọn mình “cứ đi thế này” rồi sẽ gặp Trần Hiếu Chính ư?”.
Tiểu Bắc vừa nghe thấy thế, lập tức giãy lên như đỉa phải vôi, “Gì cơ? 5,17 km2? Chắc chắn là gã Trần Hiếu Chính đó chơi xỏ cậu rồi. Tớ thật ngớ ngẩn, không ngờ lại cũng là vịt như cậu. Trịnh Vi, tớ mặc kệ đấy, tí nữa tớ mà chùn chân không đi được nữa cậu phải cõng tớ… Lúc đi xuống, ai dám ngăn tớ ngồi xe điện tớ sẽ tính sổ với người đó”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: