Cuối cùng tiếng chuông nộp bài đã vang lên, Trần Hiếu Chính và một người khác còn lại trong phòng thi đành phải bước ra khỏi phòng. Trịnh Vi vẫn ngồi ở đó, từ phía hắn, hắn chỉ nhìn thấy dáng cô ở góc nghiêng. Đừng tưởng cô nàng mạnh mẽ như mãnh thú, thực ra người lại rất gầy, lúc ngồi xổm liền biến thành một chấm nhỏ. Hắn thầm nghĩ đằng nào thì cô nàng cũng nghe thấy chuông reo, hắn sẽ không thể lẩn được, chi bằng đi tới xem cô nàng đang làm trò gì, tiện thể nghiên cứu xem rốt cuộc cô nàng được cấu tạo từ cái gì.
Cho đến khi cô ngẩng đầu lên với vẻ đáng thương, Trần Hiếu Chính thầm nhắc nhở mình, đừng bao giờ để bề ngoài của yêu tinh che mắt.
“Sao cậu lại vô duyên thế nhỉ, không phải sắp thi đó sao, thời gian nhiều đến nỗi dùng không hết hả?”, hắn không thể hiểu.
“Em có chuyện muốn nói với anh”, giọng cô không còn to như mọi bận.
“Đi thôi, ngồi ở đây làm gì? Vừa đi vừa nói, tôi không muốn mất thời gian.”
Trịnh Vi định nói gì xong lại thôi, sau khi phát hiện ra vẻ lạnh lùng và khó chịu của hắn, cô đành nói với vẻ ngại ngùng, “Em ngồi xổm lâu quá, chân tê hết rồi”.
Trần Hiếu Chính ngước lên trời thở dài, đưa tay về phía cô một cách miễn cưỡng, Trịnh Vi nhoẻn miệng cười, túm ngay lấy tay hắn, hắn dùng lực, cô liền lựa đà đứng dậy. Hắn lại nhanh chóng buông tay cô ra, cũng không nói gì thêm, một mình bước về phía trước.
Trịnh Vi vừa xoa bắp chân vừa loạng choạng đuổi theo sau, “Trần Hiếu Chính, mai là sinh nhật của em, em mời anh ăn bánh ga tô”.
Hắn từ chối ngay mà không hề do dự, “Không cần đâu”.
Trịnh Vi đâu chịu nghe, cô túm tay áo hắn và lắc liên hồi, “Đi nhé đi nhé, mỗi năm em chỉ có một lần sinh nhật thôi, đi nhé đi nhé, có được không, đi nhé đi nhé, đi nhé đi nhé…”.
Bên đường có người quay lại nhìn, Trần Hiếu Chính mặt đỏ tía tai vì hành động của cô. Hiếm khi cô nói năng nhũn nhặn như thế, hắn cũng không nỡ ác khẩu với cô, đành né người tránh, cô vẫn không buông, vẫn nói như đang niệm chú, “Đi nhé đi nhé, tám giờ ba mươi phút tối nhé, em đợi anh trước tượng Mao Dĩ Thăng ở Học viện, không có ai đâu, em sẽ mang bánh ga tô cho anh, chắc chắn sẽ không gây chuyện, cũng không bám riết anh. Một năm chỉ có một lần sinh nhật, em chỉ có một mơ ước nhỏ thế thôi, đi nhé đi nhé…”.
Hắn khó chịu không sao tả nổi, thực sự không tránh được nữa, liền chỉ vào cô tỏ vẻ cảnh cáo, “Đủ rồi, đừng có lôi lôi kéo kéo trước mặt bàn dân thiên hạ như thế, cậu có còn là con gái nữa không?”.
“Đi nhé đi nhé, đi nhé đi nhé, đi nhé đi nhé…”, dường như cô nàng chỉ biết mỗi câu này.
Trần Hiếu Chính cảm thấy mình như muốn phát điên, để chấm dứt câu thần chú đáng sợ đó, hắn đành phải nói lấp liếm cho qua chuyện, “Tôi còn phải xem có thời gian hay không đã, có thời gian sẽ đi…”.
“Thật hả?”, mắt Trịnh Vi sáng lên, “Không được nuốt lời đó nhé”.
“Ờ, ờ.” Hắn vẫy vẫy tay, “Cậu đừng đi theo tôi nữa là được.
Đừng theo nữa!”.
Lần này cô nghe lời, không còn bám theo hắn nữa, chỉ nhắc với theo một câu, “Nhớ nhé, tám giờ ba mươi phút, không gặp không về, người nào thất hứa sẽ bị lòi dom đó nhé!”.
Tối hôm sau, giữa đống tài liệu cần ôn trên giảng đường, đột nhiên Trần Hiếu Chính sực nhớ ra lời hẹn hôm qua với Trịnh Vi, đã đến tám giờ hai mươi lăm. Liệu cô nàng có đợi trước tượng Mao Dĩ Thăng thật không nhỉ? Từ xưa tới nay cô nàng luôn có nhiều quỷ kế, chắc không chỉ đơn giản là đưa miếng bánh ga tô cho hắn như thế đâu - kể cả là thật, hắn đến điểm hẹn thì giải quyết được gì, hắn không yêu, việc gì phải cho cô nàng tia hy vọng không cần thiết. Hắn nghĩ, hắn còn rất nhiều bài chưa ôn đến, vẫn còn rất nhiều từ mới chưa thuộc, hắn không có thời gian, thực sự không có thời gian.
Chín giờ ba mươi phút tối, một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn, nếu không đợi được hắn thì cô nàng sẽ ra sao? Không thể, kể cả cô nàng có đến, giờ này cũng phải bỏ đi rồi.
Mười giờ ba mươi phút, Trần Hiếu Chính chuẩn bị kết thúc buổi tự học, thu dọn sách vở rời giảng đường, khi quay về ký túc xá, hắn cố tình tránh đi con đường dẫn tới bức tượng Mao Dĩ Thăng. Về đến chân cầu thang, đột nhiên hắn nghĩ, cô nàng là người cố chấp, không có chuyện gì là không dám làm, có khi lại đứng đợi ở đó thật, nếu để cô nàng nổi cáu thì chắc chắn những tháng ngày tiếp theo của hắn càng không thể sống yên ổn. Và còn lời nguyền cuối cùng của cô nàng hôm qua, Trần Hiếu Chính cảm thấy nực cười, những lời đó chỉ có Trịnh Vi mới thốt ra được mà thôi, chắc chắn hắn sẽ không coi là thật - nếu bị lời nguyền đó quở trúng thì sao? Chi bằng đi ngó xem sao, đằng nào thì cô nàng cũng đã đi rồi, hắn đến rồi quay về ngay, cũng coi như không nuốt lời.
Hắn chưa bao giờ đến khu vực này vào buổi tối, nghe nói đây là chốn hẹn hò lý tưởng của sinh viên trong Học viện, đi qua bãi cỏ, tự nhiên hắn thấy mình có vẻ hồi hộp. Nhờ có ánh đèn neon lờ mờ trước bức tượng, hắn nhận ra ngay người ngồi trên bậc tam cấp đó. Chắc là Trịnh Vi cũng nhìn thấy hắn nhưng không chủ động bước đến, Trần Hiếu Chính đành bấm bụng bước tới.
“Anh đến rồi à?” Sự bình tĩnh của cô khiến hắn phải sởn gai ốc.
“Ờ”, hắn không biết nên nói gì, “Đợi lâu rồi hả? Tôi nói tôi có thời gian mới đến được”.
“Chưa lâu lắm, cũng chỉ hai tiếng rưỡi mà thôi, ngồi một lát là trôi qua ấy mà, chỉ có điều nhiều muỗi quá.” Nói rồi cô nàng chìa chân về phía hắn, kể cả dưới ánh đèn không được sáng lắm, hắn cũng có thể nhìn thấy trên bắp chân trần trắng muốt đó, nổi đầy những nốt đỏ do muỗi đốt.
Cô càng không nói gì, hắn càng kêu trời trong bụng và phát hiện ra trong lòng hắn lại trào lên một cảm giác có lỗi kỳ lạ, cảm giác này đã khiến hắn phủi bụi trên bậc tam cấp, lấy sách lót rồi ngồi xuống cạnh cô, “Cậu ngốc thế, rõ ràng biết là khu vực này nhiều muỗi mà còn mặc quần ngắn”.
Trịnh Vi bặm môi, đưa chiếc hộp nhỏ đựng bánh ga tô cho hắn, “Giờ anh mới biết em ngốc hả, rõ ràng biết anh không giữ lời mà vẫn mỏi mắt chờ anh cả buổi tối”.
Trần Hiếu Chính định nhắc lại, không phải là tôi đã bảo có thời gian mới đến, tôi đâu có nói nhất định sẽ đến, nhưng hắn kìm lại được vì phát hiện thấy cô cúi đầu xuống, cách làn tóc xõa mỏng manh, dường như có giọt nước mắt long lanh.
Trần Hiếu Chính căm thù nước mắt, hắn cảm thấy đó chỉ là thứ chất lỏng vô vị mà thôi, người rơi lệ là người ngu xuẩn và đáng thương, hắn không bao giờ cho rằng điều đó có thể làm hắn xúc động. Nhưng đã quen với cảnh Trịnh Vi đành hanh ghê gớm, lúc này đây cô khiến hắn cảm thấy bối rối, hắn đã biến một cô gái sôi nổi vui vẻ ra nông nỗi này ư? Hắn thực sự không biết phải làm gì.
Bảo hắn khuyên nhủ cô chẳng thà để hắn đi tự tử còn hơn, hắn ngồi trong khi đầu óc rối bời, thấy cô nhỏ nhẹ, “Đằng nào cũng đã đến rồi, phải ăn một miếng bánh ga tô chứ”.
“Ờ.” Hắn mở chiếc hộp như một cái máy, lấy dĩa cắm một miếng rồi đưa vào mồm, ngọt quá, vị ngọt này khiến hắn không biết phải làm sao. Cuối cùng, trước khi một giọt nước mắt của cô rơi xuống, hắn nói với vẻ chấp nhận mọi giá, “Nói đi, cậu định thế nào, chỉ cần là những việc nằm trong phạm vi khả năng của tôi, chỉ cần cậu đừng như thế này nữa, tôi không quen”.
“Em muốn làm gì? Em có thể làm gì? Anh ghét em như thế…”, giọng cô đã hơi lạc đi.
“Ôi, cậu đừng… Trời ạ! Cậu nói mau lên, cậu muốn làm gì để xí xóa chuyện này, chỉ cần tôi có thể làm.” Hắn bắt đầu hối hận vì mình đã đến đây....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: