Nguyễn Nguyễn bước tới lý sự nhưng tên sinh viên nam đó đâu có chịu nhường, chỉ nói chưa bao giờ gặp người nào dùng giấy ăn để chiếm chỗ, rồi hắn ta vặn lại, kể cả có thể dùng bất cứ vật gì để chiếm chỗ nhưng làm sao có thể chứng minh tờ giấy ăn đó là của bọn họ? Nguyễn Nguyễn định nhặt tờ giấy ăn để hắn ta nhìn hàng chữ trên đó nhưng lại thấy ghê quá. Trịnh Vi bực mình, nhặt ngay một sợi tóc rụng trên bàn, lướt nhìn rồi nhổ một sợi tóc của mình ra, chiều dài của hai sợi tóc xấp xỉ nhau, “Giỏi thì cậu cũng thử nhổ một sợi tóc dài như thế này trên người cậu xem nào, lông hay tóc trên bất kỳ bộ phận nào cũng được, chỉ cần dài như sợi này, bọn tớ sẽ bỏ đi ngay!”. Tên kia đành tiu nghỉu chuồn mất.
Trịnh Vi thích ngồi ở vị trí gần cửa sổ, như thế cô có thể nhìn ra ngoài bất cứ lúc nào, nếu may mắn, có thể nhìn thấy bóng dáng đó. Kể từ sau khi nghỉ ôn thi, thời khóa biểu trên tay cô cũng mất đi tác dụng, cộng với sự cố tình tránh mặt của hắn, cô lại bận rộn với việc ôn thi nên thời gian qua, càng ngày cô càng khó nắm bắt hành tung của hắn, đành phải trông chờ một cuộc gặp gỡ tình cờ mà thôi.
Định luật Murphy nói: “Khi bạn càng căm ghét một người, anh ta sẽ xuất hiện trước mặt bạn mọi lúc mọi nơi, còn khi bạn muốn gặp một người, lại không thể tìm được anh ta”. Trịnh Vi phân tán tư tưởng như vậy, hiệu quả ôn thi chắc chắn cũng chẳng ra gì, may mà lịch thi ở đại học được sắp xếp như mèo con táo bón, hôm nay thi một môn, mấy ngày sau nữa mới thi môn tiếp theo nên cô còn có đủ thời gian để chuẩn bị. Vì thế, sau vô số lần Trịnh Vi ngỏng cổ ngóng chờ, cuối cùng đến một ngày, hai mắt sáng lên lao ngay ra ngoài, Nguyễn Nguyễn cũng không gàn cô nữa.
Dĩ nhiên Trịnh Vi không nhìn nhầm người, cho dù bóng dáng Trần Hiếu Chính có xoắn lại như chiếc quẩy nướng rồi thắt thêm một vòng nữa cô cũng vẫn nhận ra. Cô lao như bay về phía trước, còn định hù hắn, cho hắn giật mình, không ngờ đến gần giảng đường mới phát hiện ra trên cửa có dán hai chữ lớn “Phòng thi”, nhìn mọi người trong đó đều ngồi theo hàng nghiêm chỉnh, mới biết đúng lúc hắn thi, cô đành trân trân đứng nhìn.
Trịnh Vi quay về chỗ Nguyễn Nguyễn ngồi một lát nhưng không thể ngồi yên, cô có việc quan trọng muốn nói với hắn, nếu để hắn lẩn mất, sẽ không biết đi đâu mà tìm. Cô như người ngồi trên đống lửa, được nửa tiếng, cô lo hắn sẽ nộp bài trước giờ, bèn thu dọn đồ đạc, nói với Nguyễn Nguyễn một tiếng rồi đi thẳng đến phòng thi đợi hắn.
Khi thi Trần Hiếu Chính không bao giờ chọn chỗ ngồi - hồi đó kỳ thi cuối kỳ của trường chỉ chia sinh viên thành hai phòng thi theo mã số sinh viên chẵn và lẻ, sau đó ngồi ở vị trí bất kỳ theo một khoảng cách nhất định, đương nhiên phần lớn sinh viên đều thích chiếm ngay từ đầu những chỗ ngồi tránh được tầm nhìn của giám thị, nhưng các vị trí gần những sinh viên có thành tích cao như Trần Hiếu Chính và Tăng Dục cũng là lãnh địa mà mọi người tranh nhau. Trong lòng Trần Hiếu Chính rất ghét những kẻ bình thường học hành chểnh mảng, đến thời khắc quan trọng lại đục nước béo cò, nhìn bài để thi qua, vì thế hắn tuyệt đối không bao giờ làm những việc như chuyền tay đáp án, cố tình đặt bài thi ở vị trí đắc địa cho người khác nhìn. Chỉ có điều, thi cuối kỳ cũng không phải là kỳ thi lâm nguy đến tính mạng, phần lớn hắn cũng ngồi vào vị trí mà đám bạn bè quen biết đã chuẩn bị từ sớm cho hắn, còn trong quá trình thi bọn họ có nhìn được bài hay không thì hắn mặc kệ số phận, hắn chỉ quan tâm đến việc hoàn thành bài thi của mình, kiểm tra xem có sai sót gì không rồi nộp bài rời phòng thi.
Lần này, sau khi vừa hoàn thành xong câu hỏi cuối cùng, cậu bạn ngồi sau hắn liền tranh thủ lúc giám thị cúi đầu không để ý, lấy bút chọc nhẹ vào lưng hắn, hắn cau mày, không đếm xỉa gì đến cậu ta. Không ngờ cậu bạn đó vẫn không nản chí chọc càng mạnh hơn, thấy không thể chịu đựng nữa, hắn liền quay người nổi cáu, lại nghe thấy cậu bạn đó lén chỉ bút ra ngoài cửa, hạ thấp giọng, “Chính kìa, cậu xem ngoài kia có ai kìa?”.
Phòng thi nằm ở tầng một, hắn nhìn ra ngoài với vẻ thắc mắc, hình như hắn đã phát hiện ra ngay con người khiến hắn đau đầu nhất đó. Cô nàng ôm hai cuốn sách đi đi lại lại trước phòng thi, lúc thì nhìn trời, lúc lại nhìn người qua lại, rõ ràng là đang ôm cây đợi thỏ. Hắn thầm kêu lên một tiếng ai oán trong lòng, khó khăn lắm đôi tai mới được yên ổn mấy ngày, giờ lại bị cô nàng tóm được, không ngờ đến giờ thi cô cũng không chịu tha cho hắn.
Giám thị vẫn đang lơ đãng nhưng Trần Hiếu Chính đã bỏ ý định nộp bài, hắn không còn nhìn cô mà quay về với bài thi của mình, cậu bạn ngồi sau vẫn không biết điều ghé vào nói một câu, “Đã nhỉ, đến thi cũng có người đợi, mà lại đúng giờ như thế chứ, con gái Giang Nam, da đẹp thật đấy”. Trần Hiếu Chính khẽ “hứ” một tiếng lạnh lùng qua mũi, dường như thầm phản bác con mắt tầm thường của cậu bạn. Ánh mắt hắn vô tình nhìn ra ngoài, hôm nay Trịnh Vi mặc một chiếc áo màu vàng chanh, một màu chói mắt, hắn không thích tí nào, nhưng lại làm nổi bật làn da trắng ngần, đặc biệt là gương mặt tròn trĩnh hồng hào của cô, dường như chỉ véo một cái sẽ có nước nhỏ ra. Đột nhiên hắn hằn học nghĩ, nếu hắn gắng sức bẹo đôi má đáng ghét đó một cái, khiến cho gương mặt tươi tắn mà hắn căm ghét đến tột độ đó phải bật khóc, sẽ hả dạ biết bao. Dường như bản thân hắn cũng coi khinh ý nghĩ đó. Véo cô
nàng? Ngay cả nhìn hắn còn không buồn nhìn.
“Tớ nói không sai chứ?”, âm thanh như tiếng muỗi vo ve sau lưng lại một lần nữa lan đến. Bất giác Trần Hiếu Chính thầm bực mình, không ngờ lại có hạng người thường ngày không chịu chăm chỉ học hành, đến lúc thi ngàn cân treo sợi tóc rồi mà còn dê, con mắt lại kém cỏi, hắn thi không qua cũng là đáng đời, nghĩ rồi gấp bài thi vào, không thèm đếm xỉa đến những cái ra hiệu như ngồi trên lửa ở phía sau lưng.
Trịnh Vi đứng ở ngoài rất lâu, ngay cả bồn hoa hồng bên cạnh có bao nhiêu nụ cũng đã đếm hết, các thí sinh trong phòng thi đã lục tục nộp bài, rõ ràng Trần Hiếu Chính đã dừng bút rất lâu rồi, bài thi cũng đã soát đi soát lại vô số lần nhưng vẫn ngồi ở đó tựa Thái Sơn. Trịnh Vi đâu biết hắn đang cố tình đối đầu với cô, cô càng đợi, hắn càng không ra. Mặc dù hắn biết rõ sau khi hai tiếng đồng hồ kết thúc, không ai được ở lại phòng thi nhưng hành hạ cô nàng thêm một chút cũng là điều hay, hiếm khi có được nơi cô nàng không dám xâm phạm ngoài nhà vệ sinh nam, bình thường cô nàng bám chặt vào người ta như keo con voi thật đáng ghét. Hắn liếc thấy cô đá đá chân, vòng quanh bồn hoa nhiều vòng, cuối cùng ngồi xổm xuống, lấy que cậy đất trong bồn hoa. Thí sinh trong phòng thi mỗi lúc một ít, hắn chưa bao giờ để mất nhiều thời gian cho một bài thi đến vậy, lúc này cũng không thể không thừa nhận sự bền gan của kẻ địch quả thực là đáng sợ....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: