WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Trên đường về ký túc xá, cảm giác rối bời trong cô đã dần dần biến mất, trước mắt là một con đường, nơi cô cần đi tới đã rất rõ ràng, điều cần suy nghĩ chỉ là nên đi thế nào mà thôi nhưng cho dù đi thế nào, cô vẫn tin rằng con đường nào rồi cũng sẽ dẫn đến thành công. Vẻ u ám trên mặt Trịnh Vi đã biến mất, đột nhiên cô rất muốn được gặp Nguyễn Nguyễn, kể cho cô ấy nghe mọi suy nghĩ trong lòng mình, cô rất cần chia sẻ với người bạn thân những tâm trạng đã vén mây nhìn ánh nắng mặt trời rực rỡ của mình.

Thực ra, sau khi hai người cãi nhau không lâu, Trịnh Vi không còn giận Nguyễn Nguyễn nữa, cô biết rõ là giữa Nguyễn Nguyễn và Trần Hiếu Chính không thể xảy ra chuyện gì. Đến giờ nghĩ lại, hóa ra đều là do mình quá để tâm, điều mà cô sợ là trong lòng anh chàng vô tình hớp hồn cô đó có người quan trọng hơn.

Trịnh Vi muốn làm lành với Nguyễn Nguyễn từ lâu nhưng lại không chịu xuống nước, Nguyễn Nguyễn vẫn cứ lạnh nhạt như vậy, khiến cô muốn nói chuyện gì cũng ngại mở miệng. Nhưng giờ thì cô không còn quan tâm đến những cái đó nữa, giờ tan học sắp đến, mong muốn được chia sẻ tâm sự càng trở nên thôi thúc hơn.

Nhưng đã qua giờ tan học mà không thấy Nguyễn Nguyễn về phòng, Trịnh Vi bắt đầu sốt ruột, cô hỏi Tiểu Bắc đang chuẩn bị ra ngoài lấy nước nóng, “Tiểu Bắc, sao Nguyễn Nguyễn chưa về nhỉ?”.

Tiểu Bắc thấy lạ, “Tớ đâu biết, tớ có cột dây vào người cậu ấy đâu”. Thấy Trịnh Vi có vẻ muốn trút bày tâm sự, Tiểu Bắc vừa đi ra cửa vừa lẩm bẩm, “Lạ thật đấy, mấy hôm trước còn tỏ vẻ đến chết cũng không nói chuyện với nhau, bây giờ lại mong như mong mẹ về. Phức tạp quá!”.

Trịnh Vi như người ngồi trên đống lửa, cô không đợi được Nguyễn Nguyễn mà lại có điện thoại của Hứa Khai Dương gọi đến, anh nói ở cổng trường mới mở một tiệm ăn nhỏ, nghe nói nấu khá ngon, gọi cô đi ăn thử. Trịnh Vi thầm nghĩ cứ đợi thế này cũng không phải là cách hay, đúng lúc bụng cũng đói nên nhận lời ngay. Trong lúc chải đầu chuẩn bị ra ngoài, Duy Quyên còn hỏi một câu, “Có hẹn với Hứa Khai Dương hả?”.

Trịnh Vi chẳng buồn để ý, “Hẹn hò cái gì, đi ăn cùng nhau mà thôi”.

Duy Quyên cười với vẻ ngưỡng mộ, “Ai mà không biết tình cảm anh ấy dành cho cậu, có bao giờ thấy anh ấy tìm bọn tớ đi ăn cơm cùng đâu”.

Trịnh Vi không thích nghe điều đó, “Không đùa với cậu nữa, tớ đi đây”.

Lúc ra cửa còn nghe thấy Duy Quyên với theo một câu, “Tớ mà như cậu thì sẽ cột chặt anh ấy lại, để lỡ cơ hội là không còn tìm lại được đâu, đến lúc đó không biết đi đâu mà khóc ấy chứ”.

Trịnh Vi không thèm trả lời, vội vàng đi xuống, Hứa Khai Dương đã đợi ở dưới, thấy Trịnh Vi hào hứng phấn khởi bước về phía mình, Khai Dương liền cười rất tươi. Hai người đi về phía cổng trường. Thực ra Hứa Khai Dương nhằm đúng vào khẩu vị của Trịnh Vi, những lời anh nói, những việc anh làm đều rất hợp ý cô, ở bên anh giống như chơi trò chơi với chính mình vậy, rất thoải mái dễ chịu. Sau khi đã yên vị trong tiệm ăn sạch sẽ, Hứa Khai Dương liền đưa ngay một hộp quà ra trước mặt Trịnh Vi, “Này, tặng cho em đấy”.

“Cái gì vậy?”, Trịnh Vi vừa nói vừa mở chiếc hộp với vẻ tò mò, bất giác “a” lên một tiếng, trong hộp là một món đồ chơi xinh xắn đáng yêu, nhìn là biết lấy từ cốt truyện Công chúa hạt đậu trong Truyện kể Andersen.

Thấy Trịnh Vi cười tươi như hoa, Hứa Khai Dương rất phấn khởi, anh biết cô không thích những món quà quá sang trọng, những món quà nhỏ thế này lại hợp với sở thích của cô hơn.

“Sao lại tặng em cái này?”, Trịnh Vi nghịch món quà trong tay như đứa trẻ.

Hứa Khai Dương nói sơ qua: “Mấy hôm trước bố anh đi Hồng Kông, tiện thể mang về. Anh biết chắc em thích những đồ chơi nhỏ như thế này nên tặng em, chẳng có lý do nào khác”. Anh không muốn nói với cô đây là do anh nhờ thư ký của bố, đi tìm mấy nơi ở Hồng Kông mới có được món quà được bán với số lượng có hạn của Disney.

“Cảm ơn anh, em rất thích.” Trịnh Vi không thích trò khách sáo, trong lòng nghĩ gì, đều biểu lộ hết ra mặt. Cô ngẩng đầu lên cười, thấy Hứa Khai Dương đang nhìn cô chăm chú, bất giác cô nhớ đến những lời Duy Quyên nói, cảm thấy không được thoải mái. “Anh nhìn em làm gì?”, cô nạt.

Hứa Khai Dương đỏ mặt, vội lảng ra chỗ khác, nói với vẻ ngượng ngùng, “Không nhìn gì hết, chỉ thấy em rất xinh”.

Nghe Hứa Khai Dương nói vậy, tai Trịnh Vi cũng nóng bừng lên, nhưng cô không muốn để anh phát hiện ra điều này nên cố tình nói bằng giọng gay gắt, “Xinh cũng không được nhìn chằm chằm như thế, cẩn thận em móc mắt ra đấy”.

Bình thường lúc nói ra những câu như thế, Hứa Khai Dương sẽ ngoan ngoãn im lặng nhưng lần này anh lại cúi đầu, sau đó nhìn cô chăm chú, “Anh cứ muốn ngắm thế, ngắm mãi như thế, em bảo có được không?”.

Đôi môi Trịnh Vi khẽ hé mở, sững sờ. Thực ra, không phải từ trước đến nay cô không biết gì về tình cảm của Hứa Khai Dương. Hãy thứ lỗi cho tính thích sĩ diện của một cô gái nhưng có cô gái trẻ nào không như thế, khi tất cả còn đang ở trong giai đoạn mông lung, chỉ muốn nhắm chặt mắt bịt chặt tai để cảm nhận những điều tốt đẹp mà một chàng trai không đáng ghét dành cho cô. Trịnh Vi cũng không nằm ngoài số đó, huống hồ, cô không những không ghét Hứa Khai Dương, mà còn khá quý mến anh, muốn chia sẻ với anh mọi niềm vui nỗi buồn của mình như một người bạn thân. Cô tưởng rằng anh sẽ mãi không nói ra, như thế cô có thể tiếp tục vờ như không biết gì.

Thấy cô im lặng hồi lâu, Hứa Khai Dương cũng không biết rõ cô đang nghĩ gì, do dự một lát, anh liền lấy hết can đảm đặt tay mình lên tay cô.

Trịnh Vi cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay của anh, như bị điện giật, cô rụt ngay tay xuống bàn rồi nhìn anh như vừa choàng tỉnh.

Vẻ né tránh của cô thực sự làm Hứa Khai Dương buồn lòng, đôi mắt đẹp của anh liền sầm xuống, nói với vẻ vô cùng khó hiểu, “Vi Vi, em không thích sao?”.

Hai tay Trịnh Vi vặn vẹo dưới gầm bàn, hôm nay cô vốn quá bối rối rồi, vừa mới làm rõ xong chuyện về Trần Hiếu Chính, còn chưa có kết quả cuối cùng, giờ lại dính đến chuyện của Hứa Khai Dương. Đáng lẽ, cô định đối phó qua quýt cho xong chuyện, giả vờ không hiểu ý anh, sau đó, họ lại có thể tiếp tục vui vẻ ở bên nhau nhưng trong lòng cô vang lên một tiếng nhắc nhở, như thế là không được, cô không thể ích kỷ như vậy, nếu không sẽ chẳng khác gì một cô gái hư hỏng.

Cô cắn chặt răng, giơ tay đẩy món đồ chơi mà cô rất thích về phía Hứa Khai Dương, miệng lí nhí, “Không phải, Khai Dương, em thích được ở bên anh, nhưng điều mà em thích và điều mà anh thích lại khác nhau…”.

Rõ ràng là Hứa Khai Dương hơi choáng vì câu trả lời vòng vèo của Trịnh Vi nhưng vẫn mơ hồ hiểu được ý của cô, không phải anh không dự đoán trước được kết quả này. Điều mà anh thích chính là sự thẳng thắn, vẻ ngang ngược bướng bỉnh ở cô, chỉ có điều anh có phần không cam lòng. “Có thể nói cho anh biết tại sao không? Anh có điểm nào không tốt?”, Hứa Khai Dương dò hỏi bằng giọng buồn bã.

“Không, không, anh rất tốt, thực sự là rất tốt.” Những câu nói của Duy Quyên lại một lần nữa vang lên trong đầu Trịnh Vi. Thực ra không cần người ngoài nói nhiều, bản thân cô cũng biết Khai Dương là một chàng trai tốt, gia cảnh khá, lại đẹp trai, điều đáng quý nhất là tính tình cũng tốt. Đương nhiên, điều quan trọng nhất là anh sẽ nâng niu cô như báu vật, có thể tưởng tượng ra rằng nếu giây phút này đây cô gật đầu, chắc cô cũng sẽ hạnh phúc. Nhưng giống như tâm trạng của Lý Văn Tú1 khi dắt con ngựa già quay về vùng Giang Nam - đó đều là những điều rất tốt rất tốt, nhưng cô lại không thể. Cô biết làm thế nào?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

pacman, rainbows, and roller s