XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


“Em, em đã thích người khác rồi.” Trịnh Vi thầm nghĩ đã đến nước này thì nói thẳng ra cho rồi.

Hứa Khai Dương lộ rõ vẻ nghi ngờ, “Em đã thích người khác rồi ư? Có phải anh bạn đã sang Mỹ không, rõ ràng là em nói sẽ quên anh ta cơ mà”.

“Không phải anh ấy, em thích người khác.” Trịnh Vi nhớ đến Trần Hiếu Chính, bất giác mỉm cười.

1 Nhân vật nữ trong tiểu thuyết võ hiệp Bạch mã hí Tây phong của Kim Dung.

“Em nói dối, anh không tin.” Hứa Khai Dương cũng là một chàng trai ngây thơ, anh chỉ biết bên cạnh Trịnh Vi không có người con trai nào gần cô hơn anh, ngoài người mà cô thích từ nhỏ đó ra, là người mà anh không thể thay thế, nhưng rõ ràng người đó đã đi xa.

“Em không lừa anh đâu!” Trịnh Vi có phần luống cuống vì câu nói của Hứa Khai Dương, “Thật đấy, em cũng mới phát hiện ra điều đó, anh cũng quen người đó”.

“Ai? Là ai vậy?” Hứa Khai Dương sững sờ, anh càng không thể tin, trong số những người anh quen, còn có người có thể cướp được cô gái mà anh quý mến.

“Trần Hiếu Chính.”

“Trần Hiếu Chính?”, Hứa Khai Dương thẫn thờ nhắc lại, “Có phải là Trần Hiếu Chính trong phòng lão Trương không?”.

Nghe thấy người khác nói ra cái tên này, trong lòng Trịnh Vi cũng có một cảm giác lạ lùng nhưng cô vẫn nghiêm túc gật đầu, “Đúng, chính là anh ấy”.

Hứa Khai Dương ngơ ngác, đưa tay ra định xoa trán Trịnh Vi, “Vi Vi, em đùa thì cũng phải đưa ra một lý do thuyết phục được anh chứ. Cả thế giới đều biết em ghét cay ghét đắng Trần Hiếu Chính”.

Trịnh Vi nghiêng người tránh tay Khai Dương rồi nói bằng giọng nghiêm túc, “Không sai đâu, chính là anh ấy, em thích anh ấy”.

Hứa Khai Dương hiểu cô, thái độ của cô không giống đùa. Phải mất rất lâu anh mới khiến cho giọng nói của mình nghe không có vẻ kỳ quặc, “Sao lại thế, rõ ràng là em ghét cậu ta, anh còn tưởng là ai cơ, không ngờ là cậu ta. Cậu ta có điểm nào tốt, đáng để cho em thích?”. Cảm giác thất bại và bất ngờ đã khiến Hứa Khai Dương mất bình tĩnh, mặc dù anh cố gắng kiềm chế nhưng giọng nói vẫn tỏ vẻ gay gắt.

Vẻ coi thường Trần Hiếu Chính của Hứa Khai Dương khiến Trịnh Vi khó chịu, cô có thể ghét Trần Hiếu Chính nhưng không thể chịu được việc người khác coi thường anh. Cô nhìn Hứa Khai Dương nói: “Không sai, nhà anh ấy không giàu có như nhà anh, cũng không đẹp trai bằng anh, anh ấy thua anh về mọi mặt, nhưng anh yêu em, em lại yêu anh ấy, chỉ có vậy thôi, anh sẽ mãi mãi thua anh ấy”.

Một câu nói như thế làm tổn thương người ta biết bao! Có lẽ chỉ có những đứa trẻ vô tâm vô tính mới có thể ngang ngạnh thốt ra những câu như thế. Trịnh Vi liền cảm thấy hối hận nhưng cô biết đó là suy nghĩ thực trong lòng mình, mặc dù sau đó cô mới hiểu ra Hứa Khai Dương không phải thua Trần Hiếu Chính, anh đã thua cô, giống như cô thua Trần Hiếu Chính mà thôi.

Ai yêu trước, người ấy sẽ thua.

Hứa Khai Dương đứng bật ngay dậy, Trịnh Vi cúi đầu, cô tưởng anh sẽ bực mình bỏ đi, nhưng anh hít thở thật sâu rồi lại chầm chậm ngồi xuống, “Em ngốc quá, yêu ai không yêu, lại yêu cậu ta!”.

Trịnh Vi cảm thấy có lỗi với Khai Dương nhưng cô vẫn nói một câu: “Anh nói nghe thì dễ lắm, chuyện này làm sao em làm chủ được?”.

Rõ ràng là Hứa Khai Dương không có cách nào để phản bác nên đành cúi đầu nghịch bát đũa trước mặt, một lát sau nói bằng giọng có vẻ giận dỗi, “Anh sẽ không bỏ cuộc, em có thể thích cậu ta, anh cũng có thể thích em. Người mà cậu ta thích không giống như em, Vi Vi, anh cược rằng em không thể giành được cậu ấy”.

Trịnh Vi hất đầu lên, “Khai Dương, chúng ta cứ chờ xem”.

Một bữa cơm hai người ăn với hai tâm trạng khác nhau, các món vốn khá ngon giờ cũng chẳng còn vị gì. Sau khi trả tiền, Hứa Khai Dương đưa món quà Trịnh Vi trả lại ra trước mặt cô, “Anh không phải là con gái, lấy cái này làm gì? Trừ phi em không coi anh là bạn nữa thì mới trả lại anh. Trịnh Vi, em không đến mức trẻ con như thế chứ?”.

Trịnh Vi nghĩ một lát rồi nhận lại, “Khai Dương, cảm ơn anh”. Anh cùng cô đứng dậy, “Chẳng đáng bao nhiêu, em khôngphải cảm ơn”.

“Không phải vì cái đó”, hiếm khi Trịnh Vi nói lí nhí như vậy. Sao anh không hiểu ý cô, anh cốc đầu cô và nhắc lại một lầnnữa, “Trịnh Vi, em là cô bé ngốc nghếch”.

Hứa Khai Dương nói muốn đưa cô về ký túc xá, Trịnh Vi đã từ chối. Trời vừa nhá nhem tối, đúng là lúc trường nhộn nhịp nhất, “Em muốn đi loanh quanh một lát”.

Anh không ép cô.

Trịnh Vi một mình lang thang trong trường, cô cảm thấy những tâm sự của mình trong mười tám năm qua cũng không nhiều như hôm nay. Cô không hiểu tại sao tình cảm chốn nhân gian lại không giống như công việc đào móng nhà, đào một hố là dựng được một cột, tất cả mọi hố đều có cây cột của nó, mọi cây cột đều có thể tìm thấy cái hố của nó, không có thất vọng, không có thất bại, không có nuối tiếc, mãi mãi không bao giờ tan vỡ.

Chỉ tiếc rằng không có người giải đáp cho cô.

Cô đi được một lát thì dừng lại, hóa ra vô tình đã đến sân ký túc xá của anh. Cô còn nhớ mấy tháng trước, cô từng mặt đằng đằng sát khí đi từ trong đó ra, miệng thề sẽ không bao giờ tha cho gã đáng ghét đó, chỉ trong nháy mắt, cùng một địa điểm nhưng tâm trạng đã thay đổi hoàn toàn. Nhưng như thế cũng tốt, theo một cách khác, cô vẫn sẽ không buông tha anh, nghĩ đến điều này, cô mím môi khẽ mỉm cười.

Giờ này, ký túc xá nam nhộn nhịp, người đi lên giảng đường tự học, người hẹn hò đi chơi, nhưng cô không nhìn thấy Trần Hiếu Chính. Trịnh Vi vẫn lang thang không mục đích dưới sân, bản thân cũng không biết mình định làm gì, giống như việc không biết tại sao mình lại thích Trần Hiếu Chính. Có lẽ là do mọi người đều quý mến Ngọc diện Tiểu Phi Long, duy chỉ có hắn giẫm lên cô, cô đã lỡ yêu kẻ thù của mình, vì thế cam chịu cúi đầu.

Đột nhiên cô rất muốn biết hắn đang làm gì? Đang ở trong phòng hay đã đi lên giảng đường tự học? Trí tò mò vô cớ đã thôi thúc cô đứng ở bốt điện thoại gần chỗ bảo vệ ký túc xá bấm số máy điện thoại phòng hắn.

Khi tiếng chuông điện thoại “reng reng…” réo vang, cô vẫn không biết mình nên nói gì, cô tự nhủ, có thể hắn không có ở phòng, lúc này chắc chắn không có mặt trong phòng.

Có người ra nhấc điện thoại, cô nghe ra giọng của một người khác trong phòng lão Trương, “Tìm ai… alô, có nghe thấy không, tìm ai, nói đi chứ…”.

Trịnh Vi hạ quyết tâm, “Em tìm anh Trần Hiếu Chính…”, nhưng trong lòng lại đang gào thét, không có ở phòng, không có ở phòng, tốt nhất không có ở phòng, nhất định không được ở phòng.

Nhưng đầu kia điện thoại lại nói, “Em đợi một lát”.

Trong đầu cô “ồ” lên một tiếng bãi công vài giây, ngay sau đó liền nghe thấy giọng nói mà ngay cả trong giấc mơ cô vẫn còn nhớ, hơi trầm, kèm thêm một chút lạnh lùng, “Xin chào, ai vậy?”.

“Anh, em… em, em là… không, em…” Trịnh Vi ấp úng hồi lâu, suýt nữa cắn phải đầu lưỡi. Lòng bàn tay đổ mồ hôi cảm giácnhư ướt cả điện thoại, thật chẳng ra thể thống gì cả, lần này thì mất mặt to rồi.

Đáng lẽ cô định giả vờ gọi nhầm điện thoại rồi cứ thế mà cúp máy, không ngờ hắn vẫn đoán được giọng nói của cô, “Trịnh Vi, cậu lại định giở trò gì?”. Vẻ bất ngờ và cảnh giác của hắn hiện rõ qua giọng nói. Sự cả gan và chai mặt của Trịnh Vi lúc này đây cũng đã phát huy được tác dụng, “Em tìm anh có chút việc, em đợi ở dưới sân nhé, anh xuống đi”. Cô không cho hắn thời gian từ chối mà cúp ngay điện thoại.

Sau đó hai tay úp mặt đứng tần ngần trước cửa bốt điện thoại công cộng.
...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây