WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]

- Đó, hồi mới quen hiền bao nhiêu, giờ bắt đầu ha…!

Trước giọng điệu “xỉa xói” của tôi, Tiểu Mai chẳng hề nao núng, nàng hừ nhạt đáp trả:

- Ừa vậy đó, giờ hối hận rồi à?
- Đâu có, anh phải chịu ăn tát mới được như bây giờ,ngu gì hối hận! – Tôi cười cười nhắc lại hôm tỏ tình kinh điển, đồng thời nhích chân lên cho mèo Leo nhảy vụt qua.
- Người thì học võ, bị con gái tát nhẹ hều mà sao kêu ca hoài vậy ta? – Tiểu Mai nghiêng mái đầu, nháy mắt trêu.
- Tát vỡ mồm ra còn bảo nhẹ! – Tôi sửng sốt, đồ rằng chính Tiểu Mai cũng không biết là hôm đó nàng tát tôi mạnh tay cỡ nào.

- Thôi đi đừng có….!

- Reeng…. Reeng!!!!

Trả lời nửa chừng thì bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang, Tiểu Mai có vẻ hơi phật ý, dù vậy nàng cũng bước đến nhấc máy lên:

- À…ừ… của anh nè! – Nàng nói rồi chìa ống nghe về phía tôi.
- Ai ế? – Tôi thắc mắc.

- Trân! – Tiểu Mai nhún vai đáp gọn lỏn.

Thoáng phân vân rồi tôi cũng cầm máy:

- A nô!
- Về chưa? Ăn cơm nè! – Giọng Trân nghe qua điện thoại không hiểu sao mà cực kì tươi tỉnh.
- Sắp, mà nay ăn sớm thế? – Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
- Thi xong rảnh nên em trổ tài bếp đó mà, phải đền bù cho thầy vụ bò khô chứ, hí hí! – Con bé cười thích thú.
- Hừ, chưa xử vụ đó nhé, dám bán đứng cả anh! –Tôi vẫn còn tiêng tiếc vụ khô bò bị tịch thu trực tiếp có sự dính dáng của Trân.

- Thôi về nhà nói sau, lẹ nha, rủ chị Mai qua luôn nha!
- Ừm, giờ về nè!

Cúp máy xong tôi quay sang Tiểu Mai đề nghị:

- Qua nhà anh ăn cơm luôn nhé? Bữa nay nhỏ Trân nghe nói trổ tài nấu ăn gì đó!
- Thôi, anh cứ về đi! – Nào ngờ nàng lắc đầu từ chối ngay lập tức.
- Sao thế? Qua cho vui, ở nhà một mình làm gì! –Tôi tròn mắt ngạc nhiên nhìn nàng, nãy giờ cứ chắc mẩm là rủ phát thì sẽ đi cùng luôn chứ.
- Em còn dọn dẹp với thu xếp nhà cửa nữa! – Tiểu Mai trả lời.

- Thu xếp gì?
- Hè rồi, anh quên à?

Đến đây thì tôi ngớ người ra, sực nhớ rằng mùa hè đã đến, cũng tức là Tiểu Mai sẽ phải trở về Nhật để thăm gia đình trong kỳ nghỉ dài 3 tháng này. Việc gì đến cũng đến, con gái xa gia đình thì phải có ngày về thăm, không thể trách được. Nhưng sao nghĩ tới là tôi lại đâm ra… buồn hiu hắt,nghĩ tới cảnh không gặp Tiểu Mai trong một thời gian dài là tôi chịu hết xiết.

- Ừm… thế chừng nào em đi? – Tôi hỏi giọng rầu rầu,không thiết tha gì cho lắm, chỉ mong được hỏi tiếp câu sau.
- Chắc là… sau lễ tổng kết khoảng một hai ngày gì đó thôi! – Tiểu Mai cười gượng, nàng cũng đang cùng tâm trạng với tôi, không hẹn mà hai đứa cùng buồn.
- Rồi chừng nào về lại đây…? – Tôi lí nhí hỏi.
- Có lẽ… hết hè, gần nhập học! – Nàng đáp mà tránh nhìn vào tôi.

- Ừ……!
- ………….!

Tôi rất muốn bảo nàng về nhà chừng mười ngày nửa tháng gì đó thôi, rồi hãy quay lại Phan Thiết. Nhưng tôi cũng biết rằng vậy thì mình quá ích kỷ rồi, Tiểu Mai còn có gia đình của nàng, dẫu sao ba mẹ nàng mới là người quan trọng nhất, xa cách gần năm trời giờ mới gặp mặt thì so ra yêu cầu nàng trở lại Việt Nam càng sớm càng tốt của tôi là chuyện không tưởng.

Nhận ra mình không thể làm gì khác hơn, tôi đành thở hắt ra:

- Thì… bữa nay cứ qua nhà anh đi, rồi mai anh qua dọn nhà phụ cũng được mà!
- Em thu xếp đồ đạc cá nhân thôi, khi nào đến phần dọn dẹp em sẽ nhờ anh! – Tiểu Mai mỉm cười.
- Ừm… cũng được!

Ít phút sau, tôi chầm chậm dắt xe ra khỏi nhà Tiểu Mai mà lòng tự ý thức được rằng kể từ lúc này đây, mình càng phải trân trọng hơn những giây phút được ở gần nàng hơn nữa. Vì sắp tới có lẽ sẽ là một khoảng thời gian khá là khó khăn của cả hai đứa.

- Anh về đây, mai gặp! – Tôi đưa hẹn luôn.
- Ừa, đi đường cẩn thận! – Tiểu Mai gật đầu, nàng tiễn tôi ra đến tận cổng.

Người ngoài trông vào cảnh này chắc sẽ buồn cười lắm,ai đời từ thềm nhà ra đến cổng chỉ vỏn vẹn vài bước chân mà hai đứa này cứ bịn rịn chia tay hệt như vợ tiễn chồng ra mặt trận không hẹn ngày về. Nhưng trong chúng tôi thì cảnh này lại chẳng có gì gọi là sến súa hay lãng xẹt nữa, bởi… tuổi trẻ mà, không cảm nhận, không bồng bột sao gọi là tình yêu học trò.

- À, còn vụ Uyển Nhi gì đó em sẽ hỏi lại, mà chắc là nhầm lẫn hay trùng hợp gì thôi! – Tiểu Mai bất ngờ nhắc lại.
- Ờ, em nói vậy thì là vậy chứ sao! – Tôi giờ hãy còn đang rầu rĩ vì sắp giã biệt người yêu nên buột miệng nói bâng quơ.
- Anh nói kỳ vậy? Không tin em à? – Nàng nhíu mày vẻ không vừa ý.
- Đâu có, tin chứ! – Tôi giật thót người.

Và Tiểu Mai lườm tôi bằng ánh nhìn sắc lạnh, nàng nói như thoảng vào gió, bật ra một lời hững hờ không quan tâm đầy kiểu cách:

- Anh không tin em thì về hỏi bé Trân ấy!


chapter 340:


Lẽ tất nhiên là tôi làm gì dám hỏi bé Trân theo như “gợi ý” của Tiểu Mai, và tôi cũng biết thật ra nàng nhìn thấu vấn đề hết cả rồi, tôi đằng nào cũng nhận phần thiệt thòi. Bởi vì nếu tôi mà hỏi Trân xem chiều nay có phải Tiểu Mai nói chuyện với Trân về Uyển Nhi trong Võ Tắc Thiên thật không thì thể nào Trân cũng kể lại cho Tiểu Mai, và thế là tôi mang tiếng không tin tưởng bạn gái. Nhưng nếu tôi mà không hỏi thì liệu rằng có thật là… Uyển Nhi mà tôi quen biết thật sự không phải là nhân vật được đề cập trong cuộc điện thoại hồi chiều?

Tôithì rõ là tin Tiểu Mai, nhưng khốn nỗi tôi lại… sợ cái tính đa nghi của con gái, nhất là trong mấy vụ léng phéng này, đâu ít trường hợp ngoài đời thực mà con gái âm thầm điều tra, tự thu thập thông tin về tình địch đâu chứ.

BịTiểu Mai đánh phủ đầu với yêu cầu hỏi Trân, tôi đâm ra lâm vào tình thế tiếnthoái lưỡng nan đầy bất lợi. Thế nhưng tôi đem so độ thông minh với Tiểu Maithì cũng một chín một mười, nên tôi muốn điều tra vụ này, tôi có cách của tôi.

Tốihôm đó, sau khi ních chật bụng toàn là đồ ăn ngon lành mà Trân dày công chuẩn bịthì tôi rệu rã lê thân lên phòng khách ngồi phịch xuống ghế bành đợi thời cơ đến.

Rửa chén xong, y như rằng là Trân cũng lên phòng khách mà ngồi đối diện tôi, con bé xuýt xoa ôm vai ra chiều mệt mỏi lắm:

-Oa… cuối cùng cũng xong!
-Giỏi, con gái thế mới là con gái chứ! – Tôi vờ nịnh lấy lòng con bé.
-Là sao? – Trân ngẩn tò te.
-Đảm đang, siêng việc nhà, tụi con trai khoái con gái vậy lắm! – Tôi tấm tắc khen.

-Thế… anh có khoái không? – Trân lém lỉnh hỏi lại.
-Dĩ nhiên là có! – Tôi hếch mũi đáp.
-Thật à? – Con bé sáng mắt lên.
-Xạo đó, anh là hoa đã có chủ rồi, hehe! – Tôi cười sảng.

Bĩumôi nhìn tôi đầy nộ khí, Trân bực dọc:

-Bị tịch thu khô bò là đáng lắm mà!
-Ờ, em nói sao cũng được! – Tôi tạm cho qua chuyện này, giả vờ đứng dậy vươn vainói bâng quơ mà cố ý để Trân nghe thấy.- Haizz… đi gặp Uyển Nhi nào!

Không ngoài dự đoán, Trân sửng sốt rồi bộc trực hỏi:

-Uyển Nhi nào nữa?
-Thì là… Uyển Nhi đó, em gặp rồi mà! – Tôi thả mồi.
-Hồi nào? Em có quen ai tên Uyển Nhi đâu! – Con bé lại càng ngạc nhiên hơn nữa.

Đếnđây thì tôi đã chắn chắn mình có thể thu lưới lại, vì rõ ràng là Trân không hềbiết cô nàng Uyển Nhi mắt xanh mà tôi quen là ai, nhìn phản ứng con bé tôi cóthể đoán được điều đó. Vậy cũng tức là, chiều nay Tiểu Mai nói chuyện với Trânvề một Uyển Nhi khác thật.

-Thì là… Thượng Quan Uyển Nhi đó! – Tôi nhún vai tỉnh bơ.
-Hở? Anh cũng coi phim đó à? – Trân hỏi với theo.
-Ừ, giờ lên lầu coi tiếp nè! – Tôi dóc tổ, và đảm bảo rằng tối nay sẽ là lần đầutiên tôi coi seri phim về Võ Tắc Thiên này....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0026 giây

Teya Salat