WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]


- Bây giờ anh ngồi coi Leo dùm em hay muốn cả hai đứa nhịn cơm?
- Ái… ái dzọa… để anh…. ! – Tôi ôm tai la oai oái.

Thế là vì miếng cơm manh áo mà cô người yêu đang chuẩn bị trong bếp, tôi đành thúc thủ chịu trận, cam tâm làm người giám hộ cho cái con mèo đần đang chạy lòng vòng giỡn với trái banh trong nhà, hết nhảy đến té, hết lăn đến lộn, như một cục bông tròn lẳng màu trắng cứ di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác.

Và… mặc cho con mèo đần Leo cứ quấn lấy tôi, đối với nó thì tôi vẫn giữ một lập trường kiên định, đó là : Tao ghét mày !

Bị thất sủng ở nhà, tôi ngoài mặt dù rất bực tức nhưng đã trót hứa, thêm cả không muốn Tiểu Mai từ giận chuyển sang buồn vì mình, tôi đành để nàng tự do với mèo cưng mà chạy đi chỗ khác lánh nạn.

Nói là lánh nạn cũng không đúng, chỉ là thời gian gần đây, khi bầu trời về chiều đã ít dần ánh nắng mà mây trắng ngày một nhiều hơn, có hôm trời lại còn nổi gió và có âm u thì cũng chính là dấu hiệu dự báo, những cơn mưa mùa hè đã sắp trở về. Mà đối với học sinh thì hè về cũng tức là kì thi cuối năm đã đến, nên tôi cũng không ngoại lệ.

Dù trận chung kết giải bóng đá vô địch toàn trường sắp diễn ra nhưng tôi cũng vẫn phải cắm mặt vào học trước kì thi gần kề, nếu không muốn bị ba mẹ tôi lôi ra cấm túc vì bị điểm kém. Chính vì vậy trong tuần này, tôi đã ít sang nhà Tiểu Mai hẳn, buổi trưa đưa nàng học về là tôi chạy thẳng về nhà tranh thủ ôn lại bài vở. Dù là tôi giỏi các môn tự nhiên nhưng không có nghĩa là thi không cần ôn, thế nên tôi cũng phải gồng đầu mà lật sách làm lại tất tần tất các dạng bài của Toán Lý Hóa từ đầu đến giờ. Học tự nhiên trước, đến gần thi học các môn xã hội sau, đó là chiến thuật mà tôi vạch ra sẵn.

Lắm lúc thấy tôi cứ ở nhà học bài, đến bé Trân cũng phải ngạc nhiên:

- Ủa ? Anh với chị Mai có giận nhau gì không ?
- Không, hỏi tào lao ! – Tôi nhún vai đáp.
- Chứ sao em thấy dạo này anh ít qua bên đó thế ? – Con bé gặng hỏi.

Đang định bảo là “anh không thích qua nữa vì có con mèo” thì tôi kịp ngậm miệng lại, bởi nếu nói vậy thì khác nào tôi đi ghen tị với một cục bông gòn. Nhưng cũng định nói “ anh thích ở nhà ôn bài hơn” thì nghe lại có vẻ dị quá, hơi bị miễn cưỡng. Thế là như có thần thánh nhập, mồm tôi phát ngôn ra một câu mà bình thường bộ não tôi chả thể nào nghĩ tới:

- Ừ, anh thích ở nhà chơi với em hơn !

Chắc mẩm là con bé Trân sẽ nhảy cẫng lên vì vui sướng, thể nào cũng đi làm trà chanh sữa cho tôi uống, lại chẳng còn đi chiên ngay bò trứng cho tôi ăn ấy chứ. Nhưng ở đời mấy ai học được chữ ngờ, tôi của ngày hôm nay đã bị thất sủng rồi, thế nên bé Trân mới tỉnh bơ nói:

- Em bận học thi rồi, anh chơi một mình đi !

Nói rồi con bé quay ngoắt đi, mặc kệ tôi đang ngu người ra ngay tại bàn học. Và thế là như bị mù quáng, tôi lại cáu bẩn đổ thừa sang mọi thứ là tại con mèo đần Leo kia, chính tại nó mà sau Tiểu Mai giờ đến lượt bé Trân dễ thương cũng quay sang… hắt hủi tôi.

- “Mày dám quyến rũ các nàng nhà tao, được lắm Lê-Ô… được lắm…. ! “ – Tôi nghiến răng ken két.

Bị lửa giận bùng lên làm lu mờ lí trí, tôi ức chế úp sách lại rồi đứng dậy, phóng xe ra đường chạy luôn vô quán net quen thuộc trên đường Tuyên Quang chơi game cho bõ tức.

- Bác chủ, còn máy trống không ? – Tôi quát lên khi vừa đặt chân qua ngưỡng cửa của tiệm khiến nguyên ben mấy thằng con trai đang ngồi chơi cũng giật mình phải quay lại nhìn.
- Còn.. còn chứ, vào đây nè cậu… ! – Ông bác chủ quán sửng sốt rồi cũng đứng dậy đon đả mời chào.

Hậm hực ngồi vào ghế, màn hình khởi động còn chưa kịp bật lên thì liếc mắt sang trái, tôi chợt phát hiện ra là đứa bên cạnh tôi đang ngồi bắn CS. Thoáng hừ nhạt vì cho rằng tôi đây là trùm CS rồi, xách cây AWM ra là bá đạo thiên hạ, còn ai địch lại nữa, đứa ngồi kế tôi này cũng chỉ là hàng hậu bối mà thôi.

Thế nhưng khi định thần nhìn kĩ lại thì tôi mới nhận ra cái đứa đang chơi CS cầm khẩu M4A1 Silence trứ danh lúc này là… một nhỏ con gái.

- “Á à… ra là con gái cũng tập tành đua đòi chơi CS cơ đấy ! “

Mà kể cũng lạ, cách đây vài năm khi mạng Internet chưa phát triển thì trò CS mới thịnh hành ở các quán net vì được nối bằng mạng Lan nội bộ để chơi với nhau. Thế nhưng kể từ khi tôi vào học lớp 10, game Võ Lâm Truyền Kỳ do Vinagame phát hành ra đời đã thật sự mở màn cho kỉ nguyên của game online. Kéo theo sau đó là hàng loạt các game như Cửu Long Tranh Bá, Hiệp Khách Giang Hồ, Gunbound, Shaiya,… Chưa kể đến game Audition là thể loại game nhảy nhót được mệnh danh là “Sát thủ phím Space “, quán nào có đông người chơi Audition là đảm bảo quán đó toàn bộ bàn phím đều bị liệt nút khoảng trống. Và sự thật là cái game Audition này cực kì thu hút con gái do nhạc hay, cách chơi cũng không quá khó mà lại sướng tay, thêm luôn cái khoản kết duyên vợ chồng ảo hóa gì đó nên số lượng người chơi Audition của VTC khá là đông, nhất là phái nữ.

Thế nên lúc này đây tôi thấy rất lạ lùng khi mà nhỏ con gái đang ngồi kế bên tôi đây chẳng hề chơi bất kì game online nào kể cả Audition, mà chỉ nhìn chăm chú vào màn hình game CS. Nhưng trong quán lúc này theo cặp mắt tinh tường của tôi nhận thấy thì hết 90% là mọi người đang chơi game online, 8% còn lại là ngồi nghe nhạc chat chit, 1% là lướt web, và 1% còn lại là con nhỏ đang chơi CS này.

Vậy là chỉ còn một khả năng, vì không có ai chơi cùng nên… con nhỏ này tự add bot rồi bắn với nhân vật tự động của game đây mà.

- Đoành…. Counter-Strike Win !!!

Đúng y chóc, có lẽ vì chẳng ai chịu chơi trò này nên con nhỏ đang ngồi bắn với auto bot, mà tôi trông nó bắn cũng… tạm được, có thể gọi là “chạm nhẹ” đến trình độ siêu quần của tôi. Vì tôi thấy nhỏ này cứ ngồi gõ lệnh tăng dần trí thông minh nhân tạo của tụi auto bot lên, ấy vậy mà con nhỏ bắn phát nào tụi auto bot lăn đùng ngã ra phát đó.

- “Cũng… được…” ! – Tôi hơi toát mồ hôi, nuốt nước bọt đánh ực một cái.

Và có lẽ nhận ra được sự bất thường của ông con trai đang ngồi nhìn chằm chằm vào máy mình nãy giờ mà không chịu ai lo phận người đó, con nhỏ ngừng tay bắn, gác súng lại mà quay sang hỏi tôi :

- Bạn nhìn cái gì ?

chapter 326 :

Con nhỏ đang nhìn tôi lúc này có một mái tóc bồng bềnh thả dài, gương mặt sắc sảo trông rất ra dáng… mấy nữ sát thủ tôi thường thấy trên phim hành động, thể loại nhân vật nữ chuyên dùng sắc đẹp quyến rũ nam nhân. Thoáng giật mình khi con nhỏ này có một ánh mắt rất khác người, vì mục quang lúc này đang được phát ra từ đôi mắt ánh lên một chút màu xanh đại dương. Nước da trắng như trứng gà bóc, khác hẳn làn da trắng hồng của Tiểu Mai, màu da con nhỏ này có nét gì đó giống các vị tiểu thư thường sống trong những tòa lâu đài u uất, lạnh lẽo.

Thành thật mà nói, con nhỏ này nếu nhìn theo một góc độ nào đó thì cũng đẹp ngang ngửa Minh Châu chứ chẳng đùa, nếu không phải cuộc đời tôi chỉ say đắm mỗi nét đẹp yêu kiều tiểu thư của Tiểu Mai thì tôi đã xếp con nhỏ ở bậc thứ hai trên cả Minh Châu trong bảng Beauty Note rồi. Nhưng do ánh mắt lạnh lẽo của con nhỏ nhìn tôi mà tôi cảm giác như… cô nàng Minh Châu dù có đanh đá cũng xem ra dễ gần hơn là con nhỏ giỏi bắn CS này.

Con nhỏ chỉ đẹp, không dễ thương… nhưng lại có gì đó rất thu hút tôi lúc này. Từ trước đến giờ, chỉ có vẻ đẹp của Tiểu Mai là khiến tôi mê mẩn, chỉ có nét dễ thương của Khả Vy làm tôi động lòng, còn xinh xắn như Dạ Minh Châu, dễ thương như bé Trân, kiêu kỳ như Thu Sương cũng không khiến tôi chao đảo như bây giờ. Con nhỏ này là người thứ ba khiến tim tôi phải đập thình thịch vì rung động....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây

XtGem Forum catalog