Sáng nay thì đã diễn ra trận bóng giữa 12A1, kình địch ngày trước từng quật ngã lớp tôi với 12A25, kết quả không ngoài dự đoán với tỉ số 3-1 nghiêng về các ông anh 12A1. Và chiều nay sẽ là trận bóng giữa lớp 11A1 vô danh tiểu tốt tụi tôi với á quân mùa giải trước, 12A17.
- Hôm nay em có đem nón rồi à ? – Tôi đứng ở góc khán đài, quay lên hỏi Tiểu Mai.
- Hì, đâu có quên hoài được ! – Nàng mỉm cười.
- Ừ, bữa nay trời cũng hơi nắng đấy ! – Tôi nheo mắt nhìn bầu trời trong xanh phía trên.
- Cố lên nha thầy, em ủng hộ hết mình đó !
Bé Trân hôm nay cũng đến xem, con bé ngồi cạnh Tiểu Mai chung với lớp tôi, đang tươi cười hớn hở nói vọng xuống mà không để ý rằng thằng Xung đang nhìn mình lom lom.
- Ủa? Hôm nay bé con buộc tóc kiểu mới à ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Dạ, chị Mai nói em cột tóc đuôi gà sẽ xinh hơn, anh có thấy vậy không ? Hì hì ! – Trân cười khúc khích.
Đưa mắt nhìn sang Tiểu Mai thì tôi cũng thấy nàng gật đầu phì cười, đúng là Tiểu Mai, nàng có đôi mắt nhìn người thật. Bình thường bé Trân cũng chỉ cột tóc sơ sài như những bạn gái khác, nhưng bữa nay theo lời Tiểu Mai thì con bé lại đổi sang buộc tóc đuôi gà bới cao, trông xinh hơn hẳn với làn da trắng ngần, lại có thêm chút gì đó kiêu sa thừa hưởng từ Tiểu Mai.
- Ừ, xinh, ngồi yên coi đi nhé, quậy quọ thì lại bị chị mắng nhé ! – Tôi cười cười cà khịa.
- Hứ, bé con không chấp anh nữa ! – Trân hếch mũi ương bướng vờ dỗi.
- Hì, anh ra sân đi ! - Tiểu Mai tủm tỉm lắc đầu.
Vẫn như mọi khi, cuộc nói chuyện của bọn tôi không thể lọt tai đám bạn cùng lớp được, tụi nó cứ nhao nhao cả lên:
- Ra sân đi kìa, cái thằng dại gái !
- Ông Nam lẹ đi, cả đội còn thiếu mình ông kìa !
- Ai lấy mất bồ mày đâu mà sợ, bố thằng bệnh !
Tôi vội gãi đầu cười cầu tài ngay:
- Hề hề, biết mà, ra ngay đây !
Trân ngồi bên trên nói vọng xuống:
- Chúc may mắn nha thầy, phải thắng 3 bàn đó nha !
- Uầy….. ! – Tôi nửa cười nửa mếu lắc đầu bó tay.
Chả biết có phải do phát ngôn quá táo bạo thắng cách biệt 3 bàn vừa rồi của bé Trân hay không mà tụi lớp khác đều quay sang nhìn, và sau khi phát hiện ra chủ nhân của câu nói “cuồng ngôn” vừa rồi là một cô bé xinh xắn dễ thương thì tụi nó hết ham bắt bẻ, chuyển sang… dòm lom lom hệt như thằng Xung từ nãy đến giờ.
Luân khùng đón tôi vào sân bằng một vẻ mặt không lấy làm vừa ý cho lắm, cả đám chụm đầu vào nhau như thủ tục trước trận đấu:
- Anh em, chưa biết 12A17 ra sao, nhưng vẫn cứ y như cũ nhé, hàng thủ cố thủ chắc, thằng Nam kiến tạo bóng cho thằng Tuấn với thằng Quý ghi bàn !
- Ok, quyết định vậy đi !
- Yes sir, cứ thế mà làm ! - Tụi tôi hét to, riêng thằng Khang mập rống to đến nỗi mém thủng luôn màng nhĩ cả bọn, kết thúc hội ý mà đầu óc thằng nào thằng nấy cũng ong ong cả lên.
Trước mắt tôi là các cầu thủ của lớp 12A17, những bậc đàn anh người nào người nấy thể hình rắn chắc to cao chứ không có èo ọt như đám thư sinh tụi tôi. Mà trông mặt mũi mấy vị huynh đài này đều tỉnh bơ, vẻ như á quân mùa trước đang chẳng xem đám tụi tôi ra cái đinh gì cả đây mà.
- “Được, thắng trận này là tụi tôi vào tứ kết thôi ! “ – Tôi nghĩ thầm trong bụng.
- Hoét ! - Tiếng còi trận đấu được chờ đợi nhất của ngày hôm nay được vang lên, và 11A1 tụi tôi giao bóng trước.
Ở hiệp đầu tiên này thì lớp 11A1 chúng tôi ở bên tay trái màn ảnh nhỏ của các bạn, và lớp 12A17 thì ở nửa bên còn lại. Vâng, vừa giao bóng xong là Luân khùng đẩy ngay sang cho tôi, rất nhanh, không ngần ngại gì thêm, tôi nhận bóng xong liền dòm quanh dáo dác để coi tính đường tổ chức tấn công. Thế nhưng trước mắt tụi tôi là một sự thật quá đỗi bất ngờ, đến cả toàn bộ khán giả cũng đều phải ồ lên ngạc nhiên.
Vào trận chưa được một phút thì toàn bộ cầu thủ của đội bạn đã rút về hết bên phần sân nhà mà lập bê tông cốt thép cố thủ, từng tấc đất trên sân đều có giấu giày của địch thủ.
- Chuyện quái gì thế này ? – Tôi sững sờ tức cười, quả thật đá banh đến từng này tuổi, kinh qua biết bao nhiêu trận rồi mà giờ đây tôi mới thấy một chiến thuật vừa lạ đời vừa xấu hoắc đến như vậy, chả có đẹp đẽ tí ti ông cụ nào.
Không riêng gì tôi mà tụi Tuấn rách cũng đần mặt ra khi nó đang là tiền đạo cắm bên phần sân đối phương, và xung quanh là đến ba bốn ông anh lớp trên đang kèm chặt sát rạt như hình với bóng, thằng Quý cũng không khá khẩm gì hơn khi bị chôn chân luôn bên đó.
Tôi quay mặt về sân nhà, nhìn thằng Luân bằng ánh mắt ý hỏi làm sao đây, thì nó lắc đầu hất tay, ý bảo mặc kệ, cứ tổ chức tấn công đi. Làm y quân lệnh, tôi bắt đầu dốc bóng sang phần sân của đối phương.
- Kèm số 10 lại ! - Một ông bên đó hét lớn.
Ngay sau đó, y như rằng tôi thấy xuất hiện trước mặt mình là hai ông anh trung vệ to cao vụt tới án ngữ ngay.
-“ Không xem tui đá trận trước hay sao mà có hai người kèm thế !” – Thoáng cười khẩy, tôi dốc bóng đảo người qua trái, cho rơi ngay một ông trung vệ.
Rồi tôi sử ra luôn tuyệt chiêu xỏ kim ziczac của mình mà nhanh chóng đưa bóng qua giữa hai chân của người kèm còn lại, tiếp tục thâm nhập sâu vào phần sân của địch. Nhưng vẻ như không ngoài dự đoán, tôi vừa thoát khỏi hai người kia là lại có… đến ba người khác trờ tới, và khi tôi còn đang khựng lại thì hai ông trung vệ bị cho rơi vừa nãy cũng đã kịp đuổi theo sau. Và một tình huống không tưởng trong suốt từ đầu mùa giải đến nay đã diễn ra, dẫu cho các lớp khác có biết tôi là người đi bóng xuất thần thì cũng không đến nỗi… cho 5 người kèm 1 người thế này. Vì theo tính chất phòng thủ, đây là điều đại kỵ do cả 5 người cùng bu vào một chỗ thì sẽ có ít khoảng trống để phối hợp cùng nhau, vả lại sẽ để lộ ra khoảng trống do thiếu người ở các vị trí khác. Quả đúng là vậy, hai thằng Tuấn rách và thằng Quý giờ đây đã có thể hoạt động tự do khi xung quanh tụi nó giờ chỉ còn một hậu vệ ở lại kèm.
Nhưng ác một nỗi, tôi bị một lúc năm người kèm sát sườn thế này thì việc đưa bóng ra khỏi vòng vây còn khó chứ đừng nói là thoát ra khỏi trận địa ngũ hành này. Và một hệ quả tất yếu đã xảy ra, đó là tôi bị cướp bóng khi cùng lúc cả năm ông anh đều thọt chân vào.
- Phản công nhanh !
Liền ngay sau lời ra hiệu của hậu vệ đội trưởng 12A17 thì toàn bộ đội hình của đối phương đều đồng loạt dâng lên như thác lũ triều cường, trái ngược hẳn với thế trận toàn đội phòng thủ khi nãy. Và cả tôi, lẫn tụi Tuấn rách hay thằng Quý đều đần mặt ra chôn chân tại chỗ.
Mất vài giây để khôi phục thần hồn, tôi vội vã chạy về sân nhà của mình, Tuấn rách dù nóng ruột nhưng cũng không thể trở về hộ thủ bởi nó là tiền đạo cắm. Và đó là sai lầm chí mạng của bọn tôi, khi mà chỉ vài phút trước còn là một đội hình phòng thủ thì giờ đây 12A17 đã đột ngột biến thành đội hình tổng tấn công, toàn bộ đều dâng lên chỉ trừ lại một mình thủ môn.
- Chuyền qua !
- Sút đi !
- Kèm lại, Dũng, kèm lại !
- Sút nhanh !
Hỗn chiến xảy ra ngay trước khung thành của 11A1 chỉ vào phút thứ 5 của hiệp một, và địch đông ta ít, vài giây sau chúng tôi chứng kiến Khang mập lao người cản bóng dũng cảm để rồi bóng bật ra, và bị một ông anh đối phương đánh đầu vào lưới.
- 1- 0 cho 12A17 ! – Khán đài vang lên tiếng hò reo vỗ tay ầm ầm.
Vẫn như đầu trận, sau khi ghi bàn thì mấy ông anh lớp trên tươi cười hớn hở rút hết về sân phòng thủ, bỏ lại bên này là đám tụi tôi ngẩn mặt nhìn nhau vì bất ngờ....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: