XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Vẫn mơ về em - Hồng Cửu

Chương 4 - Sững sờ



Nửa sau bộ phim chỉ có một mình cô em họ Ninh Hiên say mê theo dõi, tôi và Ninh Hiên"không đánh không quen", tiếp tục đấu võ miệng rôm rả.

Tôi quyết không buông tha, gặng hỏi hắn đến cùng: "Rốt cuộc cậu bao nhiêu tuổi?"

Hắn đá sang chuyện khác, "Bạn trai của chị trông già thật".

Tôi bực mình: "Già cái gì mà già! Còn chưa đến ba mươi, mới hai mươi tám thôi, vẫn còn xuân chán!"

Hắn cười giễu: "Hơn chị những sáu bảy tuổi mà bảo không già!"

Tôi bao biện: "Đấy là tôi trẻ chứ không phải anh ấy già!"

Hắn tiếp lời ngay: "Đợi đến lúc chị không còn trẻ thì anh ta sẽ thuộc diện khọm già."

Bực thật! Sao cứ quanh quẩn mãi với nhóc này mà vẫn chưa tới được vấn đề.

Tiếp tục quay lại chủ đề cũ, tôi nói: "Rốt cuộc thì cậu bao nhiêu tuổi nào, con trai gì mà kỳ cục thế, mỗi chuyện tuổi tác thôi có cần giấu giấu giếm giếm thế không? Thế cậu tốt nghiệp đại học chưa?"

Không hỏi thẳng được thì tôi chỉ có thể làm cách này để đoán ra tuổi của hắn thôi.

Ninh Hiên hơi do dự rồi nói: "...Chưa."

Tôi cười đắc ý: "Đã nói cậu ít tuổi hơn tôi mà! Nhãi ranh!"

Hắn dài giọng hừ một tiếng mỉa mia: "Nhiều tuổi hơn tôi thì sao? Số tuổi của chị không biết đi đâu hết rồi, xem ra còn non nớt hơn tôi nhiều, chẳng hiểu chị tự hỉ hả cái nỗi gì?"

Tôi cười khẩy: "Hỉ hả vì tôi nhiều tuổi hơn cậu đấy! Đừng nói là hơn một tuổi, chỉ cần sinh ra trước cậu một giờ một phút, thậm chí là một giây thôi, có đuổi theo cả đời cậu vẫn không đuổi kịp đâu, lúc nào cũng phải gọi tôi là "chị". Từ bây giờ trước mặt tôi phải biết cư xử đúng mực, lễ phép với người lớn nghe chưa! Ha ha ha!" Nói đến đây trong lòng bỗng dẫy lên một nỗi sung sướng đắc ý, khiến tôi tự cao tự đại ngẩng cao đầu cười ngạo nghễ.

Ninh Hiên im lặng nhìn tôi, có lẽ không còn gì để đôi co nữa. Mãi lúc sau hắn mới lên tiếng: "Tôi không muốn kém tuổi chị, nhưng đây cũng không phải chuyện tôi có thể tự quyết định được!"

Giọng hắn hờ hững thản nhiên, làm người ta có cảm giác bùi ngùi. Tôi sững người không biết nói sao, đành an ủi đôi câu qua quýt: "Trẻ thì tốt chứ sao, không có gì quý hơn tuổi trẻ đâu, tôi rất ngưỡng mộ cậu ấy chứ..." Chỉ thấy mặt mũi hắn càng lúc càng sa sầm, tôi vội vàng nín bặt.

Nếu biết trước cảnh ngộ của mình sau này, nhất định tôi sẽ không nói ra những lời vừa rồi.

Tôi nhiều tuổi hơn cậu, điều này như chiếc dằm nhọn, đâm sâu vào xương thịt chúng tôi, đau đớn nhức buốt.

Bộ phim kết thúc, em họ Ninh Hiên nhiệt tình mời tôi: "Mình cùng đi ăn đi! Chẳng mấy khi gặp được người bạn có thể khiến anh em đột nhiên nói nhiều như thế, nghe anh chị nói chuyện thật đã tai."

Tôi khéo léo từ chối: "Thôi, không được đâu, e là bạn trai chị đang tìm." Lòng tôi dâng lên một nỗi xót xa, hóa ra câu chuyện đôi co giữa tôi và Ninh Hiên lại biến thành thứ mua vui cho bàn dân thiên hạ thế đấy!

Tôi toan bước đi, bỗng nghe Ninh Hiên gọi giật lại: "Này, có di động không?"

Tôi sững người, bỗng thấy vui vui, lòng tràn ngập những ý nghĩ đen tối. Phải chọc hắn một trận mới được. "Gì cơ, lẽ nào si mê chị rồi à? Còn muốn xin số điện thoại của chị nữa! Tiếc quá, chị vừa nhiều tuổi hơn cậu, lại là hoa thơm đã có chủ rồi. Cậu em à, nghĩ rộng hơn đi, trên đời thiếu gì lá non chồi biếc. Chị đây già rồi, không hợp khẩu vị của cậu đâu!"

Cô em cậu ta nghe tôi nói mà cứ thừ người ra. Ninh Hiên có vẻ tức lắm, kéo em họ đi ngay lập tức, được vài bước hắn lại một mình quay lại đến trước mặt tôi cay cú nói: "Đầu óc chị cả ngày nghĩ những gì vậy! Nói cho chị biết, bạn trai chị tình trường không đơn giản đâu, đào hoa phong lưu lắm đấy, cứ coi chừng." Nói xong hắn quay lưng bỏ đi.

Tôi hoàn toàn sững sờ!

Tên nhóc này... cậu ta... cậu ta thật nhỏ mọn, sao có thể định kiến với Trác Hạo nhà tôi như thế...

Nhưng nghĩ lại, lòng tôi không khỏi phấn khởi. Cậu ta xử sự như vậy có khi vì đã chết mê chết mệt chị đây thật rồi cũng nên. Tiếc quá, chị chỉ là truyền thuyết. Mà chẳng phải ngày nay nhân loại trong quá trình thực tiễn sản xuất trường kỳ đã tìm ra một chân lý rằng đừng có say mê chị, chị sẽ cho mày thổ huyết là gì!"

Mơ tưởng mù quáng hạ màn, tôi lắc mạnh đầu nghĩ lại, đừng ngu ngốc nữa, mơ gì mà mộng đẹp ngày xuân. Người ta chỉ tiện thể hỏi số điện thoại thôi, có khi chỉ là thói quen bạ đâu hỏi đấy của mấy tên choai choai đào hoa, làm sao mới vô tình gặp mấy lần đã có ý đồ gì với mày được!

Hơn nữa, tôi đây chẳng có điểm gì nổi bật, giả như có bị người ta ném ra giữa phố thì cũng phải để tâm để mắt may ra mới tìm nổi, làm sao cuốn hút thế được?

Vậy nên, Trác Hạo ơi, hỡi Trác Hạo! Giờ này anh có thật đang bận bàn chuyện làm ăn, hay đã bị con hồ ly tinh nào đó nặng ký hơn em dụ dỗ mất rồi...

Đôi lúc, khi bạn đã lên kế hoạch cho một cuộc sống tương lại đầy tươi đẹp, bỗng lại có những rắc rối trên trời thình lình rơi xuống, không sao tránh nổi. Chúng xuất hiện đột ngột trước mắt bạn, làm lòng bạn rối bời, hệt như một tên bạo lực chày cối vô duyên vô cớ tát bốp một cái vào mặt bạn, làm bạn không chỉ đau đến tê tái mà còn phải chịu đựng nỗi nhục nhã, khó xử ê chề.

Hôm nay vốn dĩ định rủ Trác Hạo cùng đi dạo phố, nhưng anh nói bận nên tôi tới rủ Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu vừa cùng tôi đặt chân đến phố đi bộ thì nhận được điện thoại thông báo chiều nay đi phỏng vấn. Nó sướng điên, lập tức về nhà chuẩn bị. Trên con phố đi bộ chỉ còn mình tôi một hình một bóng.

Thực ra thế này cũng không thành vấn đề, có một mình thì mình tôi vẫn dạo phố được. Nhưng khi ngang qua tiệm trang sức Thúy Bảo Trai, tôi thực sự ân hận về thị lực mắt 10/10 của mình. Sao ánh sáng rực rỡ xanh xanh vàng vàng trong cửa hiệu kia không làm mắt tôi mờ đi một chút, tại sao cứ muốn tôi nhìn thấy cảnh tượng tôi không hề muồn thấy này?

Trong tiệm Thúy Bảo Trai có một đôi nam nữ đang ngồi sát bên nhau, người con trai nghiêng mặt cười dịu dàng, rất tình tứ khoác một tay lên vai người con gái, người con gái đang cúi đầu ngắm nghía từng món trang sức trên quầy hàng.

Người con trai đó, một tiêng trước nghe điện thoại của tôi rõ ràng còn nói rằng anh đang rất bận, phải tiếp khách hàng. Nhưng một giờ sau, anh ta lại đang ở bên người con gái khác, tình tứ cùng cô ta chọn nữ trang!

Không thể nói nổi tâm trạng của tôi lúc này ra sao, chỉ thấy bầu trời trong xanh tươi sáng ngày hôm nay thoắt chốc đã đầy mây đen vần vũ. Dường như bên tai tôi đang vang lên những tiếng gào thét dữ dội, trái tim tôi đau đớn quá mức chịu đựng. Tôi đứng sang một góc khuất lấy điện thoại bấm số Trác Hạo. Quả nhiên không có bất kỳ sự lệch pha nào giữa những gì tôi nghe thấy trong điện thoại với tiếng nói của con người trước mặt:

"Trác Hạo, anh đang ở đâu?"

"Nhã Nhã à? Anh ở công ty, chuẩn bị vào họp rồi. Anh xin lỗi, hôm nay thực sự anh rất bận, không thì nhất định sẽ đi cùng em!"

Giọng Trác Hạo vẫn tự nhiên và bình thản như vậy. Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì ai có thể nghi ngờ nổi những lời lẽ tha thiết này!

Tôi tắt máy, toan đi thẳng vào tiệm đồ trang sức. Nhưng khi xông đến cửa, toàn thân tôi bỗng mềm nhũn, trở nên yếu đuối vô cùng. Tôi vội vàng quay người lao đi như một kẻ bại trận tháo thân.

Tôi vừa chạy vừa tự hỏi mình: Sao phải chạy? Sợ sẽ đối mặt với sự tan vỡ, thẳng thắn đối diện với nhau sẽ không còn cơ hội cứu vãn được nữa ư? Nhưng, hạng đàn ông như vậy tôi mong quay lại làm gì?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0013 giây