XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Vẫn mơ về em - Hồng Cửu


Tôi giật thót, hỏng rồi, cái miệng nhanh nhảu hại chết cái thân, chẳng những không đoán trúng mặt nó sao u ám thế kia mà còn tự khai chuyện xấu của mình ra nữa.

Tiêu Tiêu lại nhìn tôi chằm chằm, bực quá quát tôi: "Nhìn gì mà nhìn? Yêu tớ rồi à?"

Tiêu Tiêu không trả lời mà hỏi tôi: "Tô Nhã, dạo này cậu với Trác Hạo thế nào, có cãi nhau không?"

Tôi bật cười: "Chưa già đã lẫn! Không nhớ lúc trưa tớ nói chuyện điện thoại với Trác Hạo, cậu cũng ngồi cạnh còn gì? Vẫn tốt đẹp, sao cậu hỏi thế?"

Tiêu Tiêu nhìn tôi rồi nói: "À,.. hỏi thế thôi, không cãi nhau thì tốt rồi. Trác Hạo nhà cậu tài hoa, nhà giàu, mở công ty riêng, lại còn đẹp trai nữa, hồ ly tinh vây quanh anh ta có mà hàng tá, cậu phải coi chừng đấy!"

Sao nghe như có ẩn ý gì đấy, tôi kéo tay nó lại hỏi: "Sao thế Tiêu Tiêu, sao tự nhiên lại nói thế?"

Tiêu Tiêu vội xua tay: "Tớ chỉ buột miệng nói vài câu linh tinh thôi, ra trường đến nơi rồi hai đứa mình không được ở với nhau nữa, cậu phải học cách tự lo cho mình đi. Sắp chia tay rồi, bà già này dặn dò cậu mấy câu thế thôi."

Tôi ậm ừ rồi lại quay sang tiếp tục chúc rượu cùng đám bạn.

Cuối cùng cả đám cũng say, micro cũng về tay tôi. Tôi chọn bài, mắt nhìn màn hình, miệng rên ư ử, thật là sảng khoái.

Hát xong bỗng thấy Tiêu Tiêu ngã vật xuống sofa, tôi hỏi nó: "Uống nhiều quá à?"

Tiêu Tiêu hổn hển: "Đừng nhầm, chúng nó mới say! Tớ đây là bị tiếng hát của cậu vật đấy! Bà chị, cuối cùng hôm nay em trao danh hiệu "giọng ca khủng bố" cho bà chị được rồi."

Tôi vờ như không nghe thấy, đi ra chỗ lớp trưởng. Cuối buổi còn chịu trách nhiệm trả tiền nên cậu ta là một trong số ít những kẻ còn giữ được tỉnh táo. Cậu ta mặt mày nhăn nhó dở khóc dở cười, thấy tôi đến gần liền run rẩy nói: "Tô Nhã à, tớ tưởng bài đầu tiên cậu hát đã là đỉnh điểm, thật không ngờ năng lực của cậu hóa ra là vô hạn, lại có thể làm bài hát vô hồn hơn cả lúc trước nữa".

Tôi thở dài: "Sếp, muốn cười thì cứ cười đi, nhiều người cười tớ lắm rồi có phải chỉ mình cậu đâu, tớ vẫn chịu được".

Lớp trưởng gắng gượng đưa ví cho tôi rồi bảo: "Cậu còn chịu được nhưng tớ thì chịu không nổi rồi! Tớ vẫn chưa tỉnh lại được đây, cậu đi trả tiền đi, ra cửa rẽ trái là tới quầy!"

Tôi ủ rũ cầm lấy ví tiền. Vừa ra khỏi cửa lập tức trong phòng rộ lên trận cười long trời lở đất.

Thế này bảo tôi làm sao mà chịu nổi...

Trong lúc xếp hàng trả tiền, tôi nghe lỏm một nhóm hỉ hả nói chuyện sau lưng mình: "Trời ơi, hôm nay xem như được mở mang tầm mắt, sắp về còn được nghe sư tử gầm!"

Kẻ đó nói xong, có người phụ họa ngay: "Còn phải nói! Mình là mình phục chị này lắm! Nếu là mình thì đã chả dám mở miệng ra khỏi xấu hổ! Tiếng hát thật dã man!"

Tôi cảm giác đứa con gái này quen quen.

"Ha ha ha! Nhưng các cậu không thấy bài hát rất ý nghĩa à?"

Giọng một tên con trai. Hừ, quả nhiên bọn trai lúc nào cũng có cái nhìn khoan dung hơn nhiều.

"Ninh Hiên, cậu đứng đấy cười một mình cái gì thế?"

Nghe đến cái tên này đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng.

Trời đất! Sao những khoảnh khắc kinh điển của đời tôi đều dính phải cái tên này. Tôi nghe tiếng tên Ninh Hiên đó nói sau lưng: "Không, có cười gì đâu."

Đến lượt mình, tôi vội vàng ra trả tiền và ký hóa đơn, đang lúi húi kí tên bỗng bên tai tôi có luồng hơi ấm ấm: "Tiếng hát của chị quả có sức sát thương!"

Tôi quay ngoắt sang, thấy tên Ninh Hiên chuyên đưa giấy cho bạn gái trong nhà vệ sinh cũng đang đứng trả tiền bên cạnh. Tôi nhìn hắn, hắn nhìn tôi. Bộ dạng tôi hẳn rất hung ác dữ tợn, nhưng môi của hắn lại đỏ, răng của hắn lại trắng đẹp vô cùng!

Tôi nén giọng thật thấp, rít lên: "Đừng nói linh tinh, không phải tôi hát!"

Hắn vừa ký hóa đơn vừa nói: "Không phải chị hát à? Thế sao vừa rồi bọn tôi nói chuyện chị lại run như cầy sấy thế?"

Tôi nghiến răng gầm gừ: "Này, đừng có ép tôi nói cho cậu nghe thêm một bài nữa nhé."

Hắn phì cười. Nụ cười đẹp như ngàn hoa đua nở lập tức làm đôi mắt say xỉn lờ đờ của tôi bừng tỉnh.

Tội lỗi, tội lỗi quá. Sau khi hoàn hồn, tôi lập tức âm thầm sám hối: Trác Hạo ơi, em chỉ ngắm người đẹp thôi, chứ trong lòng em chỉ yêu một mình anh.

Xong xuôi tôi quay người định đi, mới thình lình nhận ra sau lưng mình đâu phải chỉ có vài người phải là một đoàn tầm hai ba mươi người. Chắc cũng đều là bạn bè đến đây tụ tập.

Trong đám người đó tôi nhận ngay ra cô bé xinh xắn đã gặp lúc trước. Cô ta vừa nhìn thấy tôi đã nhăn mặt, bước đến bên Ninh Hiên hỏi: "Ninh Hiên, chị ta nói gì với cậu thế? Sao cậu run thế? Khó chịu chỗ nào à?"

Tôi nghiến răng nghiến lợi, tên nhóc xấu xa này thì khó chịu gì, hắn đang cố nhịn cười đấy thôi.



Chương 3 - Bắt chuyện



Chiều tối hôm sau, Trác Hạo lái chiếc xe hơi thời thượng đến trường đón... đống đồng nát bạc triệu của tôi.

Tiêu Tiêu làm bộ đau khổ than vãn: "Tâm nguyện cả đời tớ rất đơn giản, chẳng dám mong có con xe hoành tráng như bạn trai cậu để cưỡi đâu, chỉ cần ngồi thử lên một lần là thỏa mãn lắm rồi! Ước mơ nhỏ bé vậy thôi mà ông trỡ nỡ lòng phũ phàng chà đạp, con xế xịn này thà chở đống đồng nát chứ không chở tớ! Trên đời này còn gì đau thương hơn đây?"

Tôi phớt lờ nó. Xe sắp lăn bánh, Tiêu Tiêu đứng bên ngoài ghé vào hỏi: "Tối nay cậu có về đây nữa không?"

Tôi lắc đầu: "Không đâu! Sáng sớm mai tớ sẽ đến tiễn cậu!"

Tiêu Tiêu đành ngậm ngùi ừ một tiếng rồi quay sang ngượng ngạo nói với Trác Hạo: "Anh vất vả quá! Phiền anh chăm sóc Tô Nhã nhé!"

Tôi bật cười: "Bà già Tiêu Tiêu ơi! Bà yên tâm đi, sáng mai cháu sẽ về báo hiếu với bà, bà đừng buồn phiền quá!" Nói rồi tôi quay sang bảo Trác Hạo bắt đầu xuất phát, nhưng thấy nét mặt anh cũng có gì đó hơi ngượng gạo.

Đi được một đoạn, tôi không nhịn được cười bèn quay sang hỏi Trác Hạo: "Sao nhìn mặt anh với Tiêu Tiêu kì kì, cứ như không quen biết thế?"

Anh đưa tay vỗ nhẹ đầu tôi: "Nhóc này, bại lộ rồi nhé! Lúc trước anh tưởng em là "nữ sinh thanh lịch" cơ đấy, vừa rồi nghe em nói chuyện với Tiêu Tiêu, khẩu khí cũng dũng mãnh lắm."

Nụ cười của tôi lập tức tắt ngóm. Thế là xong, hình ảnh tốt đẹp tan tành cả rồi. Cả năm trời khổ công xây dựng hình ảnh nữ sinh thanh lịch trước mặt Trác Hạo của tôi, không ngờ bị Tiêu Tiêu hủy hoại ngay sát ngày tốt nghiệp thế này.

Tiêu Tiêu, tớ hận cậu!

Sau khi tốt nghiệp tôi tối ngày quanh quẩn ở nhà tận hưởng kì nghỉ hè. Cuộc đời không cho tôi cơ hội để rầu rĩ, tháng chín này đi làm thuận lợi, năm sau có khi tôi sẽ cùng "con rùa vàng" của mình thành thân, rồi năm sau nữa sẽ cho ra đời "một quả trứng vàng", tương lai cứ mỹ mãn vậy thôi.

Thế nhưng chẳng hiểu sao dạo này Trác Hạo cứ bận tối mắt tối mũi, mỗi lần gọi điện thoại đều có bao nhiêu khách hàng chen ngang. Tôi bực bội trách anh: "Dù gì anh cũng là sếp trong công ty, hà tất việc gì cũng tới tay, sao cứ nhân viên PR làm dâu trăm họ, tiếp đủ loại khách thế?"

"Nhã Nhã, công ty là của nhà chúng ta, làm việc cho chính mình thì ăn bơ làm biếng sao được?" Anh chỉ đáp lại một câu đó thôi cũng đủ làm tôi xuôi xị.

Chỉ nghe mấy tiếng "công ty của nhà chúng ta" là tôi lập tức trở nên ngoan hiền vô điều kiện....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây