WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Vẫn mơ về em - Hồng Cửu


Anh lại hỏi: "Đang họp lớp à?"

Tôi giật mình, nhớ ra trưa nay còn chưa kịp giải thích gì với anh, "Ơ... thực ra, tối nay lớp em tổ chức tiệc chia tay, gọi tắt là họp lớp, ở quán Golden Melody. Lúc trưa em đã định nói với anh như thế, nhưng anh cúp máy nhanh quá có kịp nói gì đâu".

Trác Hạo cười ha ha rồi bảo: "Ừ, thế thì chơi vui vẻ nhé!"

Tôi thấy hơi kỳ kỳ: "Thế này, có gọi là kiểm tra đột xuất không thế?" Vừa nói chuyện điện thoại vừa tìm phòng vệ sinh, bỗng tôi thấy phía trước có một cậu thanh niên tay cầm túi khăn giấy, giác quan thứ sau mách bảo tôi rằng cậu ta cũng đang có nhu cầu giống tôi.

Trác Hạo cười: "Em thích thế nào thì là như vậy! Sao, được anh kiểm tra đột xuất thì vui lắm hả?"

Tôi cũng cười, tự nhận thấy tiếng cười của mình cũng quá dễ thương, mê hoặc lòng người. Đến nỗi cậu thanh niên phía trước cũng phải ngoái lại nhìn.

Tôi lạnh nhạt lườm cậu ta một cái, tuy hắn đã quay đi chẳng kịp trông thấy, nhưng tôi vẫn lấy làm thích thú lắm. Tôi lại tiếp tục giọng làm nũng: "Đương nhiên là vui rồi, thế mới biết anh quan tâm đến em mà!"

Nói xong, ngay bản thân cũng thấy sởn gai ốc.

Cậu thanh niên phía trước đã rẽ phải. Tôi vừa nói chuyện vừa vận dụng phương pháp loại trừ đưa ra kết luận, nhà vệ sinh nữ chắc chắn ở bên trái.

Thế là, tôi quyết định rẽ trái.

Trác Hạo nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện: "Chơi vui vẻ nhé, anh cũng đang bận, ngày mai anh sẽ đến trường đón em." Nói xong anh dè dặt chụt một tiếng gửi qua điện thoại cho tôi nụ hôn tạm biệt của một anh chàng hai tám tuổi.

Tôi rợn cả người, nhưng cũng thấy vui vui. Tắt máy, tôi đẩy cửa bước vào phòng vệ sinh. Cánh cửa từ từ khép lại sau lưng, tôi láng máng nghe có tiếng ai gọi với gì đó.

Phút chốc sau, tôi kinh hãi, bàng hoàng, đơ người đứng bất động ngay tại chỗ.

Mấy đồng chí nam đang đứng trước bồn cầu cuống cuồng quay trái quay phải, chỉ để tránh ánh mắt vì quá sững sờ lại càng chăm chú không chớp của một đứa giời ơi đất hỡi tự nhiên xông vào là tôi đây.

Đứng đờ mặt ra một lúc tôi mới sực tỉnh, tôi đang đứng, hình như, trong phòng vệ sinh nam.

Đầu óc quay cuồng, dường toàn bộ số rượu trong người đã dồn cả lên mặt, trong chốc lát tôi thấy mặt mình nóng ran!

Tôi cúi đầu kêu lên một tiếng thảm thiết rồi quay người mở cửa chạy ra ngoài!



Chương 2 - Ngoảnh đầu lại chạm trán



Tôi đứng dựa cửa thở hổn hển.

Chuyện gì thế này! Sao vô duyên vô cớ xông vào phòng vệ sinh nam làm gì! Mà vào thì cũng vào rồi, còn sợ cái gì nữa!

Tĩnh tâm lại một chút, tôi bắt đầu suy ngẫm về nguyên nhân khiến mình chui vào nơi quái quỷ đó. Nghĩ ra rồi! Tại tên khốn kia! Lúc đó hắn đi trước tôi, rồi rẽ sang bên phải nên tôi mới rẽ sang trái, theo đúng quy luật là phải thế mà...

Nghĩ đến đây, tôi ngẩng phắt đầu lên, đập vào mắt tôi là một tên con trai đang đứng dựa lưng vào cửa phòng vệ sinh nữ đối diện, trên mặt toe toét một nụ cười rất đắc ý.

Chính hắn!

Nếu không tại hắn, tôi đã không vào nhầm phòng vệ sinh nam.

Tôi bước nhanh tới, nghiến răng kèn kẹt nhìn thẳng vào cái bản mặt nhăn nhở kia. Không thể không thừa nhận, tên này cũng đẹp trai thật!

Tôi vốn là đứa trông mặt mà bắt hình dong, trước khuôn mặt thanh tú, rạng rỡ như hoa nở này, cơn thịnh nộ bên trong từ từ tan biến. Giọng tôi trở nên bình tĩnh ôn hòa: "Này, cậu đứng đây cười tôi như vậy chẳng tử tế chút nào! Chỉ vì thấy cậu rẽ sang bên này nên tôi mới đi vào phòng vệ sinh đối diện đấy! Nếu không phải tại cậu thì tôi cũng không vào nhầm đâu!" Nói đến đây, hỏa khí trong tôi lại bốc lên ngùn ngụt, tôi nghiến răng trừng mắt hỏi tội hắn: "Vô duyên vô cớ cậu vào nhà vệ sinh nữ làm gì?"

Hắn nhướn cao mày, vẻ hơi bối rối. Có lẽ đang ngỡ ngàng trước hai bộ mặt khác nhau một trời một vực của tôi, lúc nãy nhu mì dịu dàng bao nhiêu, bây giờ lại hùng hổ sấn sổ bấy nhiêu.

Không kịp đợi hắn trả lời, một cô bé xinh xắn bước ra từ phòng vệ sinh nữ. Cô nàng đứng lại cạnh hắn, hai người vai kề vai trông rất đẹp đôi. Dưới ánh sáng lờ mờ, dựa vào dung nhan khá "baby" này, tôi đoán hai đứa chắc chắn ít hơn tuổi mình.

Cô gái nhìn tôi bằng ánh mắt không mấy thiện cảm. Có lẽ cô ta tưởng tôi mượn rượu giả say dụ dỗ cậu nhóc đẹp trai của cô ta.

Tôi tảng lờ cái nhìn chằm chằm chẳng chút ngại ngần ấy. Bằng thứ giọng điệu dịu dàng, đôi mắt long lanh, hai má ửng hồng, cũng vẻ mặt thẹn thùng, nàng ta quay sang nói với bạn trai: "Ninh Hiên, cảm ơn cậu đã mang giấy giúp mình!"

"Không có gì". Gã con trai hững hờ cười.

Hai đứa lại sánh vai bước qua tôi.

Tôi vẫn ngây người đứng đó, dồn hết tâm trí mà ngẫm nghĩ sao việc cậu ta mang giấy cho bạn gái lại dẫn đến bi kịch vào nhầm nhà vệ sinh nam của mình.

Bỗng có tiếng hắn vang lên sau lưng, tôi bất giác ngoảnh đầu lại. Hắn nhíu mày, nửa cười nửa không nói: "Thực ra lúc chị đẩy cửa bước vào tôi đã bảo chị đấy là nhà vệ sinh nam rồi, nhưng chị có phản ứng gì đâu. Thế nên tôi tưởng chị cố tình vào đó."

Đừng tưởng chị đây uống say mà không biết đếm nhé. Không nghe ra giọng điệu tuy mập mờ nhưng cố tình chế giễu ấy của chú mày, thì hai mươi mốt năm rưỡi chị đây sống trên đời coi như vô ích!

Bà nó chứ, nó tưởng nó là con muỗi đầu thai làm người chắc, nói to lên một chút thì chết à? Gọi lí nhí thế thì đố đứa nào nghe thấy được.

Khoan! Hình như trước khi cửa đóng thì đúng là có tiếng ai đó gọi tôi phía sau... Sặc, chẳng lẽ tất cả là tại tôi sao?

Chột dạ rồi...

Cô bạn gái nghe hắn nói vậy tò mò hỏi: "Ninh Hiên, chị này vừa vào phòng vệ sinh nam à?" Nói rồi cô ta còn làm bộ khoa trương, "Oa! Chị dũng cảm thật đấy, không phải thường đâu."

Có nhất thiết phải gào tướng lên thế không? Nó có biết nó nói thế làm biết bao nhiêu ánh mắt kì quái đổ dồn về phía tôi, làm tôi vừa đau lòng vừa xấu hổ lắm không?

Đúng là... bi kịch!

Quay trở về phòng hát, tôi ngồi im re trên sofa. Tiêu Tiêu lại gần hỏi: "Sao tớ có cảm giác đi vệ sinh về cậu liền biến thành cô nàng âu sầu vậy? Bà chị ơi, bị rách quần à?"

Miệng Tiêu Tiêu quả nhiên chẳng bao giờ thốt ra được thứ gì hay ho tử tế.

Tôi quay sang quát nó: "Biến đi! Tớ đang suy nghĩ tại sao cứ phải để phòng vệ sinh nam với nữ cùng một chỗ, để cách xa ra không tốt hơn à? Nam nữ khác biệt, để gần như thế khác biệt làm sao được!"

Tiêu Tiêu cười nhạt: "Cậu đúng là bới lông tìm vết, chẳng có lý gì cả! Sao, phòng vệ sinh nam và nữ gần nhau cậu sợ vào nhầm à?"

Chột dạ, sợ Tiêu Tiêu biết được chuyện xấu của mình tôi vội vàng xua tay.

Tiêu Tiêu đặt cốc rượu xuống trước mặt tôi nói: "Chỗ này giao cho cậu, tớ cũng phải đi hái hoa một lát đây!"

Tôi tiếp nhận chiến trường, tiếp tục càn quét hàng ngàn quân địch. Bà chị đây tuy thân gái yếu liễu đào tơ, nhưng cũng chính là truyền thuyết trăm chén không say trên bàn rượu.

Cả đám đang vui vẻ chè chén thì Tiêu Tiêu chạy ào về, mặt ngơ ngẩn như đang mộng du, ngồi phịch xuống cạnh tôi, nhìn tôi thẫn thờ.

Tôi không kìm được phấn khởi hỏi luôn: "Tiêu Tiêu cậu cũng vào nhầm nhà vệ sinh nam à?"

Tiêu Tiêu vẫn ngồi đờ ra, lát sau mới gắt lên: "Cậu tưởng ai cũng thiểu năng giống cậu chắc?"...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây

XtGem Forum catalog