Nghe đến đây Trần Bắc Nghiêu lập tức sáng tỏ. Kẻ khủng bố trong hay ngoài nước đều có một đặc điểm chung, bọn chúng có chế độ cấp bậc và quy trình làm việc nghiêm ngặt, dù Trương Ngân Thiên bị xử bắn, thuộc hạ của ông ta vẫn có thể tiếp tục giao dịch với tổ chức khủng bố. Trần Bắc Nghiêu cười lạnh: "Đến Bạch An An còn không điều tra ra, tại sao chú cho rằng chúng tôi có thể làm được?"
Bị Trần Bắc Nghiêu vạch trần động cơ nhưng Lý Thành vẫn không hề lúng túng. Thật ra anh ta đề nghị với giám đốc Sở công an và lãnh đạo Interpol Trung Quốc để Trần Bắc Nghiêu làm "người chỉ điểm" là có mục đích riêng. Một mặt, Lý Thành không giao nộp hết chứng cứ phạm tội của Trần Bắc Nghiêu vì anh ta không muốn dồn Trần Bắc Nghiêu vào chỗ chết. Mặt khác, Trương Ngân Thiên một tay che lấp bầu trời, anh ta vô cùng thù hận Trương Ngân Thiên, anh ta biết nếu có sự giúp đỡ của Trần Bắc Nghiêu, anh ta chắc chắn có thể đưa Trương Ngân Thiên ra pháp trường.
Nghĩ đến đây, Lý Thành mỉm cười với Trần Bắc Nghiêu và cất giọng bình thản: "Theo suy đoán của Interpol, Trương Ngân Thiên tìm mọi cách hợp tác với anh và Đinh Hành là vì mục đích mở tuyến đường vận chuyển vũ khí ở khu vực Tây Nam. Cũng có khả năng ông ta sẽ chuyển hoạt động sang khu vực Tây Tạng và Tân Cương. Sau khi xảy ra chuyện của Bạch An An, ông ta đề phòng vô cùng cẩn mật, người của chúng tôi không thể xâm nhập. Anh thì khác, ông ta coi anh cùng một loại người với ông ta, chỉ cần anh đồng ý hợp tác, ông ta sẽ không phòng bị anh, nhất định chúng ta sẽ thành công."
Lý Thành cuối cùng cũng lật ngửa mọi lá bài. Nghe đến đây, Châu Á Trạch mất hết kiên nhẫn, anh ta tất nhiêu không ngông cuồng đến mức coi thường cảnh sát nhưng trong mắt anh ta, đề nghị của Lý Thành là cứt chó. Châu Á Trạch nhìn Trần Bắc Nghiêu, ai ngờ Trần Bắc Nghiêu trầm tư vài giây rồi mở miệng hỏi: "Án phạt giảm đến mức nào?"
Châu Á Trạch giật mình kinh ngạc, Lý Thành nở nụ cười ngượng ngập, nhưng anh ta rất nhanh lấy lại vẻ kiên định: "Tịch thu toàn bộ tài sản, ngồi tù mười năm." Lý Thành ngừng một lát rồi nói tiếp: "Lão đại, tiền lúc nào kiếm chẳng được. Mười năm sau, anh có thể cùng chị dâu sống cuộc sống yên ổn đến cuối đời. Tôi nghĩ, có lẽ đây cũng là điều chị dâu mong muốn."
Nhắc Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu nhướng mắt nhìn anh ta rồi gật đầu: "Cho tôi suy nghĩ vài ngày."
Châu Á Trạch lừ mắt với Lý Thành, nhưng khi quay sang Trần Bắc Nghiêu, anh ta không biết phản bác thế nào. Lý Thành thở phào nhẹ nhõm khi thấy Trần Bắc Nghiêu không cự tuyệt: "Lão đại, lúc đầu anh có hành vi phạm pháp cũng là vì bất đắc dĩ. Anh giúp chúng tôi tóm gọn Trương Ngân Thiên, cũng có nghĩa lập công với quốc gia. Dựa vào tính cách của chị dâu, chị ấy nhất định sẽ ủng hộ anh."
Trần Bắc Nghiêu nói lãnh đạm: "Tôi và chị dâu chú tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ. Tôi hy vọng cô ấy có một đám cưới hạnh phúc vui vẻ. Từ giờ cho đến lúc đám cưới, chú hãy giữ thể diện cho tôi."
Lý Thành gật đầu: "Được, tôi chờ tin của anh."
Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch đứng dậy, Lý Thành cũng đứng lên theo. Châu Á Trạch đột nhiên hỏi: "Anh là cảnh sát, lúc chúng tôi giết Đinh Mặc Ngôn, tai sao anh không ngăn cản? Tại sao anh hết lần này đến lần khác cứu sống Đinh Hành?"
Trần Bắc Nghiêu mỉm cười nhìn Lý Thành. Lý Thành không né tránh, anh ta từ tốn trả lời: "Đinh Mặc Ngôn vốn là đồ cặn bã, chết cũng đáng. Còn Đinh Hành là người vô tội."
"Vậy sao? Bây giờ anh còn nghĩ anh ta vô tội không?" Châu Á Trạch cười nhạt.
Lý Thành lắc đầu: "Anh ta cũng sẽ bị pháp luật trừng trị thích đáng."
Sau khi ra khỏi quán trà, Trần Bắc Nghiêu trầm mặc hồi lâu, Châu Á Trạch tỏ thái độ bực tức ra mặt, anh ta không nhịn được mở miệng hỏi: "Mười năm? Anh định nghe lời tên phản bội đó, ngồi tù mười năm?"
Trần Bắc Nghiêu nhìn ra ngoài cửa xe. Bây giờ là giờ cao điểm, người đi bộ và xe cộ trên đường bắt đầu tấp nập. Nhớ đến gương mặt xinh đẹp của Mộ Thiện, cặp chân mày Trần Bắc Nghiêu giãn ra, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng.
Mười năm? Anh làm sao nỡ?
Châu Á Trạch tương đối yên tâm khi thấy nụ cười của Trần Bắc Nghiêu. Anh ta chợt nghĩ đến lời nói của Trần Bắc Nghiêu, tháng sau tổ chức đám cưới. Đám cưới của hai người chẳng phải hoãn đến nửa cuối năm hay sao? Xem ra Trần Bắc Nghiêu đã có kế hoạch, cố tình khiến Lý Thành phân tâm.
Bắt gặp vẻ do dự và lo âu của Châu Á Trạch, Trần Bắc Nghiêu vỗ vai anh ta: "Chúng ta cùng đi."
Đến lúc này Châu Á Trạch mới vỡ lẽ, anh ta cười hì hì: "Em biết ngay mà...nhưng thằng Lý Thành thế nào cũng cử người theo dõi chúng ta. Không sao, đến lúc lên đường, em sẽ đứng ra giải quyết."
Trần Bắc Nghiêu gật đầu: "Đừng làm cậu ta bị thương, chúng ta cùng phải để lại một đường rút lui".
Chương 55 - Sự thật
Sau khi gặp Lý Thành, Trần Bắc Nghiêu đột nhiên không muốn đến công ty, anh bảo tài xế đưa anh về thẳng nhà.
Xe dừng lại trước cửa ngôi biệt thự, Trần Bắc Nghiêu bảo tài xế và vệ sỹ đi trước, còn anh không lập tức xuống xe mà châm một điếu thuốc, lặng lẽ ngồi trong xe. Lúc này mới là mười giờ sáng, mặt trời chiếu ánh nắng chói chang khắp không gian. Trần Bắc Nghiêu hút thuốc nửa tiếng đồng hồ mới xuống xe đi vào nhà trong tia nắng nhức mắt.
Căn phòng lớn không một bóng người, Mộ Thiện không biết đi đâu mất. Trần Bắc Nghiêu vốn có nhiều lời muốn nói với cô đành phải đè nén trong lòng. Trong nguyên tắc xử lý mọi chuyện của anh, sống cùng Mộ Thiện đến đầu bạc răng long là mục tiêu đầu tiên. Vì vậy khi Lý Thành đưa ra đề nghị làm "người chỉ điểm" và sẽ bị ngồi tù mười năm, Trần Bắc Nghiêu gần như lập tức quyết định trốn ra nước ngoài. Thật ra kể từ lúc Trần Bắc Nghiêu có ý định giết Đinh Mặc Ngôn để trả mối thù nhà, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý rời bỏ quê hương.
Bắt anh ngồi tù? Anh không cao thượng đến mức đó. Trên thực tế, liệu anh có làm chuyện nhiều xấu xa hơn những kẻ có vẻ bề ngoài trong sạch? Hay là do Trần thị của anh là một miếng thịt béo, nên chính phủ mới ra tay với anh?
Trần Bắc Nghiêu mồ côi đơn độc một mình, số tiền anh kiếm được đủ tiêu xài thoải mái mấy đời. Chỉ cần có Mộ Thiện ở bên cạnh, đi nước ngoài cuộc sống sẽ càng ung dung tự tại hơn. Nhưng Mộ Thiện thì khác, nếu cô đi theo anh, có lẽ cô phải gánh tội danh "đồng phạm", có lẽ cả đời này cô không thể gặp lại bố mẹ bạn bè, cô còn phải mai danh ẩn tích sống nơm nớp lo sợ suốt quãng đời còn lại.
Trần Bắc Nghiêu cảm thấy rất có lỗi với Mộ Thiện. Tuy nhiên sau khi suy đi tính lại, anh cho rằng trốn ra nước ngoài là sự lựa chọn tốt nhất đối với hai người, anh sẽ không thay đổi quyết định này. Chỉ là bây giờ trong lòng anh cảm thấy xót xa và khó mở miệng nói với Mộ Thiện sự thật đó.
Chỉ một lát sau, Trần Bắc Nghiêu tìm thấy Mộ Thiện. Cô đang ngồi trên cửa sổ trong phòng chơi đàn của anh ở tầng hai, tay cô cầm một quyển sách. Mộ Thiện mặc chiếc váy dài màu be, máu tóc dài xõa xuống vai, gương mặt không trang điểm vừa trầm tĩnh vừa dịu dàng. Nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu, cô buông quyển sách đứng dậy, thần sắc nhẹ nhõm hẳn.
Mộ Thiện biết hôm nay Trần Bắc Nghiêu đi gặp Lý Thành, cô lo lắng suốt cả buổi sáng. Bây giờ thấy anh trở về bình an, trong lòng cô như trút gánh nặng, dù cô vẫn còn một chút bất an....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: