Không phải đã xảy ra chuyền gì rồi đấy chứ?
Tôi nghĩ rồi vội đặt con cún xuống thềm chạy vào trong bếp. Đúng lúc ấy, ba tôi cũng từ phòng đọc sách trở ra, ông lo lắng nhìn khuôn mặt tái mét của mẹ tôi rồi dịu dàng hỏi:
- Shita, em làm sao vậy?
Đôi vai gầy của mẹ tôi khẽ run nhẹ, bà ngước khuôn mặt tái xanh và đẫm nước mắt của mình lên nhìn ba tôi rồi gục đầu vào ngực ông khóc nức nở.
Ba tôi khẽ nhíu mày rồi dùng bàn tay to lớn của mình vuốt nhẹ mớ tóc rối của mẹ hỏi nhỏ:
- Nói cho anh biết đi, có chuyện gì à?
- Trong tộc…Hức…_ Tiếng nấc của mẹ tôi vang lên nghẹn ngào.
- Trong tộc làm sao?
- Người trong tộc vừa gọi điện báo về, anh ấy, anh ấy… đã chết rồi._ Mẹ tôi đau đớn nói trong nước mắt.
- Anh ấy? Ai?_ Ba tôi nhíu mày hỏi lại.
- Anh trai em Lathan Hondo, người mà…người mà em đã từng yêu._ Mẹ tôi trả lời thành thật, giọng nói nghẹn ngào của bà có pha chút ngượng nghịu khi nhắc đến người đàn ông đó.
Đôi mắt nâu của ba tôi hơi tối lại nhưng ông không nói gì chỉ vuốt ve mái tóc của mẹ tôi rất dịu dàng, rất ân cần.
…
- Vậy em định thế nào?
- Em muốn về tộc để dự đám tang của người ấy và cả vợ của anh ta nữa._ Mẹ tôi nhỏ nhẹ nói.
- Thế còn người mà em lo sợ, ông ta liệu có để yên cho Yume không?
- Anh yên tâm, ông ta hiện đang ở Hi Lạp, còn lâu mới có thể trở về tộc.
- Ừm vậy thì tùy em, anh và Yume sẽ cùng em trở về tộc._ Ba tôi nhẹ nhàng nói.
- Thật sao?_ Mắt mẹ tôi sáng rỡ lên.
- Tất nhiên, chúng ta là một gia đình mà._ Ba tôi cười hiền rồi lại nhẹ nhàng vuốt tóc mẹ tôi.
- Em, thật đáng ghét đúng không anh? Nhưng anh không ghen sao, em nói người ấy là người em đã từ yêu đấy.
- Haha…_ Ba tôi bật cười vui vẻ rồi nhìn thẳng vào mắt mẹ tôi dịu dàng nói:
- Ghen với một người đã chết, em nghĩ ông chồng yêu quý của em nhỏ nhen vậy sao? Vả lại, nếu em chỉ mải mê với hạnh phúc của bản thân mà quên đi gia tộc, quên đi người mà em đã từng yêu thương thì người phụ nữ ấy…anh không cần. Vì thế yên tâm đi, em không đáng ghét đâu.
- Anh, thật đáng yêu quá!_ Mẹ tôi sung sướng thốt lên rồi xà vào lòng ba tôi, thân mật cọ cọ chiếc mũi xinh của mình vào má ông. Khuôn mặt bà rạng rỡ niềm vui.
-Không có chuyện gì thật sao?_ Tôi lẩm bẩm rồi bước ra khỏi căn phòng bếp.
Lúc ấy, trong suy nghĩ non nớt của mình tôi nhận ra đã có một ai đó vừa chết và cái chết của người này khiến mẹ tôi rất đau khổ. Nhưng người ấy là ai và có quan hệ gì với mẹ thì tôi lại không biết và cũng không hề để tâm tới.
***
Sáng sớm hôm sau khi mà tôi còn đang say giấc nồng thì ba tôi chợt nhẹ nhàng bước vào phòng. Ông đánh thức tôi dậy và dịu dàng hỏi:
-Yume, con có muốn đi du lịch không?
Dĩ nhiên là lời đề nghị này quá hấp dẫn với một đứa trẻ còn đang trong tuổi vui chơi như tôi vì vậy mà không cần suy nghĩ tôi đã vội vàng gật đầu như gà mổ thóc:
-Vâng, tất nhiên là con muốn đi du lịch rồi, nhưng sao vậy ba?
-À, ba mẹ quyết định đưa con đi Tokyo chơi, nhân tiện ghé thăm họ hàng bên ngoại luôn. Con có muốn gặp bà ngoại và họ hàng bên đó không?
-Thật sao ba? Con sẽ được đi thăm bà ngoại hả ba?
-Ừ, ba đã bao giờ nói dối con đâu. Bây giờ, con chuẩn bị các thứ đi chúng ta sẽ bắt đầu chuyến đi.
-Vâng ạ!
Tôi hứng phấn hét lên rồi vội vã trèo ra khỏi giường tung tăng chuẩn bị sửa soạn mọi thứ chuẩn bị cho chuyến đi cùng ba mẹ.
Hơn 2 giờ đêm hôm ấy, gia đình tôi đã có mặt ở Tokyo, tôi bị cảnh phố xá trắng lệ làm cho choáng ngợp, đôi mắt non nớt luôn liếc chừng về phía những chiếc xe phân phối lớn đang chạy qua rầm rập.
Gia đình tôi còn phải đi thêm một chuyến xe buýt đường dài nữa mới có thể đến tư dinh của gia tộc Hondo.
Những người của gia tộc vampire Hondo sống trong một tư trang gần như biệt lập với phố xá tấp nập. Xung quanh tư dinh, tường hào cao lớn, vững trãi, bên trong luôn sáng ánh đèn, không gian tĩnh mịch vô cùng nếu người nào mới nhìn qua lần đầu chắc chắn không nghĩ đó là nơi có người ở.
Chúng tôi phải đứng đợi trước cổng lớn mấy tiếng đồng hồ mới có người từ trong đi ra. Đó là một người đàn bà gầy xanh xao, trên người vận áo tang trắng, khuôn mặt lạnh tanh nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.
Khuôn mặt của người đàn bà ấy chợt tối lại khi nhìn thấy mẹ tôi, bà ta khẽ gượng cười rồi khẽ liếc mắt nhìn sang hai ba con tôi, tia nhìn ánh lên vẻ khinh bỉ, giễu cợt. Dù vậy bà ta vẫn cúi đầu lễ phép chào mẹ tôi:
-Mừng cô trở về, cô Shita, chắc là cô đã nghe tin.
-Ta trở về đây cũng vì chuyện đó, mẹ ta đâu?
-Phu nhân đang ở trong thư phòng của mình.
-Hãy đưa ta đi gặp mẹ ta._ Mẹ tôi suốt ruột nói.
-Ừm, thực xin lỗi cô, nhưng tôi không thể để những người này vào tư dinh được._ Người đàn bà lạnh lùng nói rồi khẽ lừ mắt nhìn ba con tôi.
-Những người này là sao? Ta nói cho bà hay, họ là chồng và con ta, không cho phép bà xem thường họ._ Mẹ tôi giận dữ hét lên.
-Hừ, cô thực sự đã bị những người này làm cho vấy bẩn rồi. Loại cặn bã này vốn không xứng với tộc Hondo chúng ta._ Người đàn bà gay gắt nói, ngữ khí lạnh lùng, lộ rõ vẻ khinh ghét.
- Ba ơi…_ Nhìn đôi mắt vằn lửa của người đàn bà, tôi khẽ rên lên rồi sợ hãi nép sát vào người ba tôi.
-Không sao đâu con, có ba đây rồi._ Ba tôi nhìn tôi mỉm cười dịu dàng rồi khẽ đưa tay lên vuốt tóc tôi. Ở bên cạnh mẹ tôi vẫn mải cự cãi với người đàn bà đáng sợ kia:
-Bà thật quá đáng, bà là ai mà có quyền mắng chồng con tôi. Là vampire thuần chủng thì được phép khinh thường loài người sao?
-Cô Shita, nếu tôi đã thất lễ với chồng con cô thì cho tôi xin lỗi nhưng phép tắc vẫn là phép tắc, nếu không phải là vampire thì không được phép vào tộc. Vả lại giờ cô cũng không còn là người của tộc nữa rồi.
- Bà…
-Bà Nani, tránh sang một bên đi, phu nhân gọi cô Shita và chồng con cô ấy vào tộc kìa._ Một người đàn bà khác bất chợt đi tới, trên người cũng vận bộ tang lễ trắng tinh, khuôn mặt u ám, xám xịt.
-Nhưng…
-Hửm? Bà định trái lệnh phu nhân sao?_ Người đàn bà mới ra nhướn mày hỏi.
-Không, không có gì._ Bà Nani nói rồi vội vã tránh sang một bên.
- Hứ._ Mẹ tôi liếc xéo bà ta một cái rồi quay sang người đàn bà kia hỏi:
-Mẹ cho ta vào ư?
-Vâng, phu nhân hơi mệt và đang đợi cô trong thư phòng.
-Ừm, ta biết rồi._ Mẹ tôi gật đầu rồi quay sang nói với ba tôi_ Mình vào thôi anh, em thật có lỗi quá, để hai ba con phải chịu thiệt thòi. Đứng chờ lâu như vậy chắc hai người mệt lắm.
- Haha, có gì mà chịu thiệt, em cũng đứng lâu như vậy mà, có sao không?_Ba tôi bật cười dịu dàng, hỏi với vẻ quan tâm chân thành.
-Em dĩ nhiên là không sao rồi, chúng ta vào thôi, em muốn giới thiệu anh với mẹ em. Có một chàng rể đẹp trai, dịu dàng và tốt bụng như anh chắc chắn mẹ sẽ rất vui._ Mẹ tôi cười nói rồi bế tôi vào lòng phăng phăng bước lên trước.
-Anh, cũng mong là vậy.
…
Mẹ dẫn tôi vào trong tư dinh, mỉm cười dịu dàng nói:
-Đây là nơi mẹ đã từng sống đấy, đẹp không con?
Tôi chớp mắt, ngẩn ngơ ngắm nhìn khung cảnh trước mặt. Đẹp quá, tráng lệ quá, trông cứ như thế giới thần tiên vậy, chỉ có điều không gian nơi đây có cái gì đó thật âm u, thật đáng sợ khiến người khác nhìn vào không khỏi rùng mình sợ hãi.
-Sao vậy Yume, không đẹp hả con?_ Mẹ nhìn tôi gặng hỏi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: